Nguyễn Thị Thu Giang

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Thu Giang
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong năm học vừa qua, em đã được tham gia một chuyến tham quan thật đặc biệt – chuyến đi về **thăm Cố đô Huế**, nơi lưu giữ bao dấu tích vàng son của dân tộc. Đó là chuyến đi để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc và khó quên.


Buổi sáng hôm ấy, trời trong xanh, gió nhẹ. Xe lăn bánh rời cổng trường, ai nấy đều háo hức, ríu rít chuyện trò. Khi đến Huế, em choáng ngợp trước vẻ cổ kính của **Kinh thành** với những bức tường thành rêu phong, những mái ngói cong vút phản chiếu dưới ánh nắng. Bước chân qua Ngọ Môn, em có cảm giác như được ngược dòng thời gian, nghe vang vọng đâu đây tiếng nhạc cung đình xưa và bóng dáng những vị vua triều Nguyễn.


Buổi trưa, chúng em ghé **lăng Tự Đức**. Giữa không gian yên tĩnh, lăng vua ẩn mình trong rừng thông xanh biếc, hồ sen tỏa hương dìu dịu. Em đứng lặng rất lâu, cảm nhận vẻ đẹp trầm mặc của nơi ấy — vừa uy nghi, vừa đầy chất thơ.


Chiều xuống, đoàn dừng chân bên bờ **sông Hương**. Gió nhẹ thổi, mặt nước phẳng lặng như gương. Khi hoàng hôn buông xuống, những con thuyền rực sáng ánh đèn, tiếng hò mái nhì, mái đẩy vang lên tha thiết, khiến lòng em bồi hồi, thương nhớ.


Chuyến đi khép lại, nhưng dư âm vẫn còn đọng mãi trong tim. Em không chỉ được mở rộng hiểu biết về lịch sử, văn hóa quê hương, mà còn thấy thêm yêu đất nước, yêu con người Việt Nam hiền hòa, sâu lắng. Huế – mảnh đất cổ kính và dịu dàng – đã để lại trong em một **nỗi nhớ êm đềm như khúc nhạc xưa không tắt.**


Em hoàn toàn đồng ý với quan điểm con người cần phải sống hòa mình với thiên nhiên. Bởi thiên nhiên chính là cội nguồn của sự sống, là nơi cho ta không khí để thở, nước để uống, lương thực để tồn tại và cả vẻ đẹp để nuôi dưỡng tâm hồn. Khi biết sống hài hòa với thiên nhiên, con người không chỉ được hưởng môi trường trong lành mà còn học được cách sống giản dị, nhân hậu và biết trân trọng những điều bình thường nhất. Ngược lại, nếu con người tàn phá thiên nhiên, chúng ta cũng đang hủy hoại chính cuộc sống của mình. Vì vậy, sống hòa hợp với thiên nhiên là cách con người gìn giữ sự cân bằng, bình yên và bền vững cho cả hành tinh.

Bức tranh thiên nhiên trong bài thơ *“Trưa hè”* hiện lên **đẹp mà bình yên, chan chứa hơi thở của làng quê Việt Nam**. Tác giả vẽ nên một buổi trưa mùa hạ thấm đẫm ánh nắng, có đàn trâu nằm nghỉ dưới gốc đa, tiếng ve râm ran, cánh diều lặng lẽ giữa trời cao, đồng lúa óng ả như sóng lụa. Mọi cảnh vật đều **chậm rãi, êm đềm, đượm chất thơ và hồn quê**. Giữa cái nắng oi ả, thiên nhiên vẫn toát lên vẻ hiền hòa, trù phú, gợi cảm giác thanh thản, gắn bó. Bức tranh ấy không chỉ miêu tả cảnh vật, mà còn thể hiện **tình yêu sâu nặng của nhà thơ với quê hương và cuộc sống lao động bình dị nơi thôn dã**.


Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường, lớp em được tham gia một chuyến tham quan về nguồn đến Khu di tích lịch sử Kim Liên – quê hương Chủ tịch Hồ Chí Minh. Đó là một ngày mà em vẫn nhớ mãi, bởi không chỉ là một chuyến đi, mà còn là hành trình tìm về cội nguồn của lòng biết ơn và tự hào.

Buổi sáng, khi mặt trời còn ẩn sau những rặng tre, đoàn xe chở chúng em đã lăn bánh. Ai nấy đều háo hức, trò chuyện rộn ràng. Khi đến nơi, cảnh làng quê yên bình hiện ra với những mái nhà tranh, hàng cau, hàng râm bụt xanh rì. Em lặng người khi bước vào ngôi nhà đơn sơ nơi Bác Hồ đã từng sống. Từng vật dụng mộc mạc – chiếc giường tre, chiếc rương gỗ, bộ ấm trà cũ – như kể lại câu chuyện về một con người vĩ đại mà giản dị vô cùng.

Chúng em được nghe cô hướng dẫn viên kể lại tuổi thơ của Bác: chăm học, hiếu thảo và sớm mang trong mình khát vọng cứu nước. Có bạn khẽ nói: “Giờ mới hiểu vì sao cả dân tộc luôn gọi Bác bằng tiếng ‘Cha’ thân thương.” Câu nói ấy khiến em bỗng thấy mắt mình cay cay.

Chiều về, khi xe chạy qua những cánh đồng vàng rực, em nhìn ra ngoài cửa sổ, lòng dâng tràn cảm xúc. Chuyến đi không chỉ giúp em hiểu thêm về lịch sử, mà còn nhắc em phải sống xứng đáng với thế hệ cha anh – những người đã dành cả cuộc đời để vun đắp cho Tổ quốc.

Đến hôm nay, mỗi khi nhìn lại tấm ảnh chụp tập thể dưới tán cây bàng trước nhà Bác, em vẫn nghe vang vọng đâu đây tiếng gió Làng Sen và lời nhắc khẽ trong lòng: hãy luôn nhớ về nguồn, để biết trân trọng và sống đẹp hơn.

**Câu 1.**

Bài thơ *“Nhớ Huế quê tôi”* được viết theo **thể thơ thất ngôn tứ tuyệt biến thể (7 chữ)**.


---


**Câu 2.**

Những từ ngữ, hình ảnh miêu tả quê hương của tác giả trong khổ thơ thứ nhất là:

*“Sông núi vươn dài”, “cò bay thẳng cánh”, “đồng không”, “Huế quê tôi ở giữa lòng”.*

→ Những hình ảnh ấy gợi nên vẻ **rộng dài, khoáng đạt, tươi đẹp và tha thiết** của quê hương xứ Huế.


---


**Câu 3.**

Từ **“nhuộm”** trong câu thơ *“Bao lần máu đỏ nhuộm đồng xanh”* mang sắc thái **vừa đau thương vừa bi tráng**.

Nó diễn tả sự hi sinh lớn lao của người dân Huế trong chiến đấu, khi **máu của họ thấm vào đất quê hương**, làm cho mảnh đất thêm thiêng liêng và bất diệt.


---


**Câu 4.**

Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là **nỗi nhớ thương và tự hào sâu sắc về quê hương Huế gắn với truyền thống đấu tranh bất khuất của con người nơi đây**.

Căn cứ để xác định là: toàn bài thơ chan chứa tình yêu quê hương, xen lẫn niềm tri ân những người con Huế đã hi sinh, thể hiện qua những hình ảnh về dòng sông, mái đình, chiến công và máu đỏ trên đồng xanh.


---


**Câu 5.**

Mạch cảm xúc của bài thơ triển khai theo **trình tự hồi tưởng và cảm xúc dâng trào**:


* Mở đầu là nỗi nhớ quê tha thiết của người con xa xứ.

* Tiếp đến là những kỉ niệm, hình ảnh về quê hương và con người Huế trong chiến đấu, hi sinh.

* Cảm xúc dâng cao thành niềm tự hào và tri ân những người ngã xuống.

* Cuối bài là dư vang của nỗi nhớ thương, là khát vọng trở về, giữ mãi hình bóng quê hương trong tim.


---


**Câu 6.**

Những con người “không về nữa” là biểu tượng cho **bao anh hùng đã hi sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc**. Họ ngã xuống, gửi thân nơi rừng núi, nhưng chiến công và tinh thần yêu nước của họ còn mãi với non sông. Nhờ có họ mà hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình, được học tập và mơ ước. Thế hệ trẻ hôm nay cần **biết ơn và tiếp bước cha anh**, sống có lý tưởng, chăm học, rèn luyện và góp phần dựng xây đất nước. Bởi **mỗi hành động tử tế, mỗi nỗ lực vươn lên chính là cách đẹp nhất để tri ân những người đã ngã xuống**.


Trong những hoạt động xã hội mà em từng tham gia, em nhớ nhất là buổi thăm và tặng quà cho các cụ già neo đơn ở viện dưỡng lão do trường em tổ chức vào một ngày đầu xuân. Hôm ấy, chúng em mang theo những phần quà nhỏ: vài gói bánh, hộp sữa, và những tấm thiệp do chính tay mình vẽ. Khi đoàn vừa đến, các cụ đã ra tận cửa đón, nụ cười hiền hậu và ánh mắt ấm áp khiến em thấy lòng mình rưng rưng.

Em cùng vài bạn ngồi trò chuyện, nghe các cụ kể chuyện xưa, về những ngày còn trẻ, về quê hương, về con cháu xa nhà. Có cụ vừa nói vừa nắm tay em, giọng run run: “Có tụi con đến, vui như có con cháu về thăm.” Lúc ấy em chợt hiểu rằng, đôi khi điều quý giá nhất không phải là món quà, mà là sự quan tâm và tình thương chân thành.

Buổi gặp gỡ kết thúc trong tiếng cười xen lẫn lưu luyến. Trên đường về, em cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm và ấm áp lạ thường. Hoạt động ấy giúp em nhận ra rằng, sống là biết sẻ chia, là đem yêu thương của mình sưởi ấm những mảnh đời cô đơn, để cuộc sống trở nên ý nghĩa và đẹp hơn.

Trong những hoạt động xã hội mà em từng tham gia, em nhớ nhất là buổi thăm và tặng quà cho các cụ già neo đơn ở viện dưỡng lão do trường em tổ chức vào một ngày đầu xuân. Hôm ấy, chúng em mang theo những phần quà nhỏ: vài gói bánh, hộp sữa, và những tấm thiệp do chính tay mình vẽ. Khi đoàn vừa đến, các cụ đã ra tận cửa đón, nụ cười hiền hậu và ánh mắt ấm áp khiến em thấy lòng mình rưng rưng.

Em cùng vài bạn ngồi trò chuyện, nghe các cụ kể chuyện xưa, về những ngày còn trẻ, về quê hương, về con cháu xa nhà. Có cụ vừa nói vừa nắm tay em, giọng run run: “Có tụi con đến, vui như có con cháu về thăm.” Lúc ấy em chợt hiểu rằng, đôi khi điều quý giá nhất không phải là món quà, mà là sự quan tâm và tình thương chân thành.

Buổi gặp gỡ kết thúc trong tiếng cười xen lẫn lưu luyến. Trên đường về, em cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm và ấm áp lạ thường. Hoạt động ấy giúp em nhận ra rằng, sống là biết sẻ chia, là đem yêu thương của mình sưởi ấm những mảnh đời cô đơn, để cuộc sống trở nên ý nghĩa và đẹp hơn.

Trong những hoạt động xã hội mà em từng tham gia, em nhớ nhất là buổi thăm và tặng quà cho các cụ già neo đơn ở viện dưỡng lão do trường em tổ chức vào một ngày đầu xuân. Hôm ấy, chúng em mang theo những phần quà nhỏ: vài gói bánh, hộp sữa, và những tấm thiệp do chính tay mình vẽ. Khi đoàn vừa đến, các cụ đã ra tận cửa đón, nụ cười hiền hậu và ánh mắt ấm áp khiến em thấy lòng mình rưng rưng.

Em cùng vài bạn ngồi trò chuyện, nghe các cụ kể chuyện xưa, về những ngày còn trẻ, về quê hương, về con cháu xa nhà. Có cụ vừa nói vừa nắm tay em, giọng run run: “Có tụi con đến, vui như có con cháu về thăm.” Lúc ấy em chợt hiểu rằng, đôi khi điều quý giá nhất không phải là món quà, mà là sự quan tâm và tình thương chân thành.

Buổi gặp gỡ kết thúc trong tiếng cười xen lẫn lưu luyến. Trên đường về, em cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm và ấm áp lạ thường. Hoạt động ấy giúp em nhận ra rằng, sống là biết sẻ chia, là đem yêu thương của mình sưởi ấm những mảnh đời cô đơn, để cuộc sống trở nên ý nghĩa và đẹp hơn.