Nguyễn Ngọc Quỳnh Trâm
Giới thiệu về bản thân
Bài làm
Trong suốt chiều dài lịch sử dân tộc Việt Nam, có những khoảnh khắc thiêng liêng đã trở thành dấu son chói lọi, in đậm trong tâm trí mỗi người dân. Ngày 2 tháng 9 năm 1945 chính là một trong những mốc son ấy – ngày Chủ tịch Hồ Chí Minh, vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc, đọc bản Tuyên ngôn Độc lập khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Sau thắng lợi của Cách mạng Tháng Tám, nhân dân ta vùng lên giành chính quyền. Sáng ngày 2 tháng 9, quảng trường Ba Đình rợp sắc cờ đỏ sao vàng. Hàng vạn người từ khắp nơi đổ về, ai cũng rạng rỡ, phấn khởi. Trời thu Hà Nội trong xanh, gió nhẹ thổi làm những lá cờ bay phần phật. Khi Bác Hồ bước ra lễ đài trong bộ kaki giản dị, cả quảng trường im phăng phắc. Giọng Bác vang lên chậm rãi, ấm áp: “Tất cả mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng...”. Khi Bác dõng dạc tuyên bố: “Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập…”, cả biển người bùng nổ tiếng reo hò, những tràng pháo tay vang dội, cờ bay rợp trời. Nhiều cụ già, chiến sĩ và em nhỏ đều xúc động, rưng rưng nước mắt vì hạnh phúc.
Giây phút ấy, đất nước ta bước sang một trang sử mới – kỷ nguyên độc lập, tự do, tự chủ. Hình ảnh Bác Hồ giữa quảng trường Ba Đình mùa thu năm ấy mãi mãi là biểu tượng thiêng liêng trong trái tim mỗi người Việt Nam. Nhớ lại giờ phút lịch sử ấy, em càng thêm tự hào và biết ơn vô hạn công lao của Bác cùng các thế hệ cha ông. Em tự hứa sẽ học tập, rèn luyện thật tốt để xứng đáng với nền độc lập mà bao người đã hy sinh giành lại.
câu 1. Ngôi thứ nhất.
câu 2. Hai chi tiết miêu tả lại ngoại hình của nhân vật Ga-ro-nê là:
-Cậu ấy lớn nhất lớp đầu to vai rộng.
-Lưng lom khom và đầu rụt ngang vai.
câu 3.
Ba chi tiết thể hiện tình cảm của nhân vật ''tôi'' với Ga-ro-nê:
_Càng hiểu cậu, tôi càng yêu cậu.
- Tất nhiên, tôi yêu bạn Ga-ro-nê lắm.
- Tôi rất vui khi được nắm chặt bàn tay to của cậu trong tay mình.
Nhận xét:Nhân vật ''tôi'' rất yêu quý, tự hào, tin tưởng và quan tâm đến Ga-ro-nê
câu 4.
Mặc dù cả lớp đều yêu quý cậu nhưng vẫn có một số người không có thiện cảm với Ga-ro-nê vì Ga-ro-nê chống lại những hành động độc ác của những đứa độc ác: mỗi khi có một đứa lớn định trêu ghẹo hay hà hiếp một đứa bé, mà đứa bé gọi Ga-ro-nê đến thì đứa lớn kia buộc phải đứng yên ngay. Qua đó, ta thấy nhân vật Ga-ro-nê là người biết bênh vực lẽ phải, luôn giúp đỡ mọi người xung quanh, đặc biệt là người yếu thế.
Câu 5.
Qua văn bản, em rút ra được bài học sâu sắc về cách ứng xử với bạn bè. Điều quan trọng nhất ở một người bạn không nằm ở ngoại hình hay tuổi tác, mà là ở lòng tốt và sự tử tế. Chúng ta nên học tập Ga-ro-nê ở sự sẵn lòng giúp đỡ người khác, đặc biệt là những người yếu thế hơn mình, mà không toan tính. Lòng dũng cảm đứng lên bảo vệ điều đúng đắn là phẩm chất đáng quý cần có. Việc xây dựng tình bạn dựa trên sự tôn trọng lẫn nhau và sự đồng cảm sẽ tạo nên những mối quan hệ bền chặt và ý nghĩa.
Trong suốt chiều dài lịch sử dân tộc Việt Nam, có những khoảnh khắc thiêng liêng đã trở thành dấu son chói lọi, in đậm trong tâm trí mỗi người dân. Ngày 2 tháng 9 năm 1945 chính là một trong những mốc son ấy – ngày Chủ tịch Hồ Chí Minh, vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc, đọc bản Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Sự kiện ấy không chỉ đánh dấu một thắng lợi vĩ đại sau bao năm kháng chiến chống ách nô lệ mà còn là lời khẳng định đanh thép trước toàn thế giới: dân tộc Việt Nam đã đứng lên, tự quyết định vận mệnh của mình.
Tháng Tám năm 1945, dưới sự lãnh đạo của Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh, nhân dân cả nước vùng lên tổng khởi nghĩa, giành chính quyền về tay mình. Chỉ trong vòng nửa tháng, chính quyền đã thuộc về nhân dân từ trung ương đến các địa phương. Thực dân Pháp đã bị đánh đuổi, phát xít Nhật đầu hàng Đồng minh, chính quyền bù nhìn sụp đổ. Lúc này, nhiệm vụ cấp bách là tuyên bố với toàn dân và toàn thế giới rằng: Việt Nam đã độc lập, tự do. Chính vì vậy, lễ Tuyên ngôn Độc lập được ấn định tổ chức vào sáng 2/9/1945 tại quảng trường Ba Đình, Hà Nội.
Sáng thu hôm ấy, Hà Nội đẹp đến nao lòng. Trời xanh thẳm, từng đám mây trắng nhẹ lững lờ trôi. Gió thu nhè nhẹ mang theo hương hoa sữa, hương cốm mới. Trên khắp các con phố, từ những ngả đường lớn nhỏ, hàng vạn người từ khắp nơi nô nức đổ về quảng trường Ba Đình. Có người đi bộ, có người đạp xe, nhiều cụ già tóc bạc phơ chống gậy, nhiều em bé được cha mẹ bế trên tay. Ai cũng mặc quần áo gọn gàng, trên tay cầm cờ đỏ sao vàng, băng-rôn, khẩu hiệu. Tiếng trống, tiếng kèn vang lên rộn rã, hòa cùng tiếng nói cười râm ran. Cả Hà Nội hôm ấy như tràn ngập trong sắc đỏ rực rỡ và bầu không khí hân hoan, xúc động.
Khi kim đồng hồ chỉ đúng 14 giờ, tiếng trống vang lên báo hiệu giờ phút thiêng liêng đã tới. Trên lễ đài trang trọng giữa quảng trường, Bác Hồ bước ra, dáng người giản dị trong bộ kaki đã sờn cũ, gương mặt trầm tĩnh mà rạng rỡ. Ánh mắt của Bác quét qua biển người, như gửi gắm tình yêu thương đến từng người dân. Bác nhẹ nhàng giơ tay, ra hiệu cho mọi người im lặng. Khoảnh khắc ấy, cả quảng trường rộng lớn bỗng lặng im đến kỳ lạ, chỉ còn tiếng cờ bay phần phật trong gió thu.
Bác Hồ mở đầu bằng lời khẳng định trang nghiêm: “Tất cả mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được…”. Giọng đọc của Bác chậm rãi, ấm áp nhưng vang vọng, từng câu từng chữ như khắc sâu vào tâm khảm mọi người. Khi Bác tuyên bố: “Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập, và sự thật đã thành một nước tự do độc lập”, cả biển người bùng nổ tiếng reo hò, vỗ tay, và những tràng pháo tay như muốn kéo dài mãi. Hàng nghìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay rực rỡ dưới nắng vàng rực rỡ, tạo nên một khung cảnh không thể nào quên.
Từ hàng ghế phía dưới, những cụ già tóc bạc rưng rưng nước mắt. Nhiều chiến sĩ từng chiến đấu chống thực dân, phong kiến siết chặt tay đồng đội, cảm nhận giây phút thắng lợi mà bao thế hệ đã hy sinh mới có được. Những em thiếu nhi ngồi trên vai cha mẹ ngơ ngác nhưng háo hức, dường như cảm nhận được niềm vui đang lan tỏa khắp nơi. Khắp quảng trường, tiếng hô “Hồ Chủ tịch muôn năm!” vang lên liên tiếp, hòa cùng tiếng hát vang dậy bài “Diệt phát xít” và “Tiến quân ca”.
Giây phút bản Tuyên ngôn Độc lập kết thúc cũng là lúc trang sử mới của dân tộc mở ra. Từ đây, dân tộc Việt Nam bước vào kỷ nguyên độc lập, tự do, tự mình làm chủ đất nước. Những lời Bác Hồ đọc không chỉ là tuyên bố với đồng bào, mà còn là lời khẳng định với toàn thế giới rằng Việt Nam sẽ kiên quyết bảo vệ nền độc lập vừa giành được.
Sự kiện Bác Hồ đọc Tuyên ngôn Độc lập ngày 2/9/1945 mãi mãi là khoảnh khắc thiêng liêng, là niềm tự hào bất diệt của dân tộc Việt Nam. Hình ảnh Bác đứng giữa Quảng trường Ba Đình, giọng nói vang vọng giữa trời thu Hà Nội, sẽ còn in sâu trong trái tim mỗi người Việt Nam hôm nay và mai sau. Nhớ lại giờ phút ấy, em càng biết ơn vô hạn công lao của Chủ tịch Hồ Chí Minh và thế hệ cha ông đã hy sinh xương máu để đổi lấy tự do cho Tổ quốc. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập và rèn luyện thật tốt, để xứng đáng với những gì các thế hệ đi trước đã để lại.
Qua bài thơ em rút ra được bài học :sự thấu hiểu, đồng cảm và thương xót đối với những người khuyết tật. Tác phẩm lay động người đọc bởi thông điệp rằng thấu hiểu không chỉ là nhận ra sự khác biệt về thể chất hay tinh thần của họ, mà là khả năng "đặt mình vào vị trí của họ" để cảm nhận được những rào cản vô hình và hữu hình, những khó khăn, nỗi niềm mà họ phải đối diện mỗi ngày khi thực hiện những hành động đơn giản nhất. Đây là một bài học sâu sắc về lẽ sống, về tình cảm cao đẹp, nhắc nhở thế hệ trẻ cần không ngừng trau dồi lòng nhân ái để sống ý nghĩa và biết trân trọng giá trị của sự bình thường.
-Trong hai dòng thơ, biện pháp tu từ được sử dụng là biện pháp tu từ nhân hóa:'' Hót nắng vàng ánh ỏi''
-Tác dụng:
+) Giúp cho câu văn tăng sức gợi hình gợi cảm, giàu hình ảnh thơ.
+) Từ " ánh ỏi" vốn để gợi lên âm thanh tiếng chim, tuy nhiên trong câu này"ánh ỏi"còn được gợi lên cả một ánh sáng chói chang, rực rỡ mà lấp lánh. Điều này chính là sự chuyển đổi cảm giác từ thính giác -từ việc nghe tiếng chim hót sang , cảm nhận ánh sáng rực rỡ, lộng lẫy như đang ''hót'' lên. Sự biến hóa này đem đến một sự giao hòa nhịp nhàng giữa âm thanh và ánh sáng,làm cho ánh sáng không chỉ đơn thuần là ánh nắng mà còn là một vùng trời sống động, sinh sắc và vui tươi một cách đầy kỳ diệu.