Nguyễn Huy Hoàng
Giới thiệu về bản thân
Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954 là biểu tượng rực rỡ của ý chí kiên cường và lòng yêu nước bất khuất. Mỗi khi nghe ông nội kể lại những ngày tháng gian khổ ấy, em luôn thấy như được sống trong một thước phim đầy máu lửa nhưng cũng chan chứa tình người.
Năm ấy, ông nội em là một dân công hỏa tuyến làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực và đạn dược ra chiến trường. Ông kể rằng đoàn người phải gùi gạo đi bộ suốt nhiều ngày đêm, băng rừng vượt suối, ăn cơm nắm khô và uống nước suối cầm hơi, thế nhưng ai nấy đều mang trong tim một niềm tin mãnh liệt rằng “chỉ cần có gạo, bộ đội sẽ thắng trận”. Trên đường vượt đèo Pha Đin, đoàn của ông bị máy bay địch phát hiện. Bom nổ dữ dội, đất đá tung lên mù mịt. Trong lúc hỗn loạn, một người bạn của ông tên là Tư đã kịp thời lao đến đẩy ông vào hầm trú ẩn rồi quay lại đỡ một chiến sĩ bị ngã khi vẫn còn ôm trên vai bao gạo nặng trĩu. Ngay khoảnh khắc ấy, một quả bom rơi gần, bác Tư trúng mảnh đạn, ngã xuống giữa khói bụi, đôi tay vẫn giữ chặt bao gạo chưa kịp đặt xuống đất. Ông nội kể rằng ai nấy đều lặng người, chỉ biết cúi đầu trước tấm lòng hy sinh của người đồng đội. Tối hôm ấy, ông cùng đồng đội nhặt từng hạt gạo vương vãi để tiếp tục hành trình, vì đó không chỉ là lương thực mà còn là máu, là niềm tin và là lời hứa của người đã khuất.
Chiến thắng Điện Biên Phủ đã đi qua hơn nửa thế kỷ, nhưng câu chuyện ông nội kể vẫn khiến em xúc động mỗi lần nhớ lại. Em hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng sự hy sinh của bao con người vô danh. Chính vì thế, em tự nhủ phải sống xứng đáng hơn, học tập tốt hơn để không phụ lòng thế hệ cha anh đã ngã xuống cho Tổ quốc.
Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954 là biểu tượng rực rỡ của ý chí kiên cường và lòng yêu nước bất khuất. Mỗi khi nghe ông nội kể lại những ngày tháng gian khổ ấy, em luôn thấy như được sống trong một thước phim đầy máu lửa nhưng cũng chan chứa tình người.
Năm ấy, ông nội em là một dân công hỏa tuyến làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực và đạn dược ra chiến trường. Ông kể rằng đoàn người phải gùi gạo đi bộ suốt nhiều ngày đêm, băng rừng vượt suối, ăn cơm nắm khô và uống nước suối cầm hơi, thế nhưng ai nấy đều mang trong tim một niềm tin mãnh liệt rằng “chỉ cần có gạo, bộ đội sẽ thắng trận”. Trên đường vượt đèo Pha Đin, đoàn của ông bị máy bay địch phát hiện. Bom nổ dữ dội, đất đá tung lên mù mịt. Trong lúc hỗn loạn, một người bạn của ông tên là Tư đã kịp thời lao đến đẩy ông vào hầm trú ẩn rồi quay lại đỡ một chiến sĩ bị ngã khi vẫn còn ôm trên vai bao gạo nặng trĩu. Ngay khoảnh khắc ấy, một quả bom rơi gần, bác Tư trúng mảnh đạn, ngã xuống giữa khói bụi, đôi tay vẫn giữ chặt bao gạo chưa kịp đặt xuống đất. Ông nội kể rằng ai nấy đều lặng người, chỉ biết cúi đầu trước tấm lòng hy sinh của người đồng đội. Tối hôm ấy, ông cùng đồng đội nhặt từng hạt gạo vương vãi để tiếp tục hành trình, vì đó không chỉ là lương thực mà còn là máu, là niềm tin và là lời hứa của người đã khuất.
Chiến thắng Điện Biên Phủ đã đi qua hơn nửa thế kỷ, nhưng câu chuyện ông nội kể vẫn khiến em xúc động mỗi lần nhớ lại. Em hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng sự hy sinh của bao con người vô danh. Chính vì thế, em tự nhủ phải sống xứng đáng hơn, học tập tốt hơn để không phụ lòng thế hệ cha anh đã ngã xuống cho Tổ quốc.