Hoàng Gia Huy
Giới thiệu về bản thân
Trong lịch sử dân tộc ta, có một ngày thật đặc biệt và thiêng liêng – đó là ngày 30 tháng 4 năm 1975, ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Mỗi khi nghe đến ngày này, em lại cảm thấy tự hào và xúc động.
Theo lời kể của ông nội, vào sáng hôm đó, cả nước như vỡ òa trong niềm vui chiến thắng. Sau bao năm chiến đấu gian khổ, quân và dân ta đã đánh bại hoàn toàn chế độ Sài Gòn, giải phóng thành phố mang tên Bác. Cờ đỏ sao vàng tung bay rợp trời, người người tràn ra đường reo hò, ôm nhau trong nước mắt hạnh phúc.
Ông kể rằng lúc ấy, ở miền Bắc, mọi người đều hướng về miền Nam. Tiếng loa phát thanh vang lên: “Sài Gòn đã hoàn toàn giải phóng!” Ai nấy đều rưng rưng nước mắt. Trẻ con chạy khắp xóm hô vang: “Thắng rồi! Thắng rồi!” Niềm vui lan tỏa khắp mọi miền Tổ quốc.
Sự kiện ấy không chỉ là chiến thắng của quân đội ta, mà còn là chiến thắng của ý chí, lòng dũng cảm và tinh thần đoàn kết dân tộc. Biết bao chiến sĩ đã hy sinh để đổi lấy hòa bình, để chúng em hôm nay được sống trong độc lập, được đến trường trong tiếng ve ngân mùa hè.
Mỗi khi ngày 30 tháng 4 đến, em lại thấy lòng mình dâng lên niềm biết ơn sâu sắc. Em hiểu rằng cuộc sống yên bình hôm nay là kết quả của bao máu xương và nước mắt. Em tự nhủ sẽ học tập chăm chỉ, rèn luyện thật tốt để góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh, xứng đáng với công lao của các anh hùng liệt sĩ.
Ngày 30 tháng 4 sẽ mãi là mốc son chói lọi trong lịch sử dân tộc Việt Nam – ngày non sông thu về một mối, Bắc Nam sum họp một nhà.
Dưới đây là bài làm của em đã bỏ hết phần in đậm, trình bày rõ ràng, dễ chép vào vở nhé 👇
Câu 1:
Ngôi kể được sử dụng trong văn bản là ngôi thứ nhất (xưng “tôi”).
Câu 2:
Hai chi tiết miêu tả ngoại hình của Ga-ro-nê:
-Cậu ấy lớn nhất lớp, đầu to vai rộng.
-Chiếc ghế quá hẹp đối với cậu, cậu phải cúi xuống, lưng khom khom và đầu rụt ngang vai.
Câu 3:
Ba chi tiết thể hiện tình cảm của nhân vật “tôi” với Ga-ro-nê:
-Tôi càng hiểu cậu, tôi càng yêu cậu.
-Tất nhiên, tôi yêu bạn Ga-ro-nê lắm!
-Cứ nhìn vào đôi mắt của Ga-ro-nê thì thấy rõ điều đó.
Nhân vật “tôi” rất yêu mến, khâm phục và tin tưởng ở tấm lòng nhân hậu, dũng cảm của bạn Ga-ro-nê.
Câu 4:
Một số người không có thiện cảm với Ga-ro-nê vì cậu luôn chống lại những hành động độc ác, hay bảo vệ người yếu thế nên bị những đứa xấu ghét.
Qua đó cho thấy Ga-ro-nê là người dũng cảm, chính trực, nhân hậu, dám bảo vệ lẽ phải.
Câu 5:
Qua văn bản, em rút ra bài học rằng:
Trong tình bạn, chúng ta cần biết yêu thương, giúp đỡ và bảo vệ nhau. Phải sống trung thực, dũng cảm, dám đứng về phía lẽ phải như Ga-ro-nê, và trân trọng những người bạn tốt luôn biết quan tâm đến người khác.
Trong lịch sử dân tộc ta, có một ngày thật đặc biệt và thiêng liêng – đó là ngày 30 tháng 4 năm 1975, ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Mỗi khi nghe đến ngày này, em lại cảm thấy tự hào và xúc động.
Theo lời kể của ông nội, vào sáng hôm đó, cả nước như vỡ òa trong niềm vui chiến thắng. Sau bao năm chiến đấu gian khổ, quân và dân ta đã đánh bại hoàn toàn chế độ Sài Gòn, giải phóng thành phố mang tên Bác. Cờ đỏ sao vàng tung bay rợp trời, người người tràn ra đường reo hò, ôm nhau trong nước mắt hạnh phúc.
Ông kể rằng lúc ấy, ở miền Bắc, mọi người đều hướng về miền Nam. Tiếng loa phát thanh vang lên: “Sài Gòn đã hoàn toàn giải phóng!” Ai nấy đều rưng rưng nước mắt. Trẻ con chạy khắp xóm hô vang: “Thắng rồi! Thắng rồi!” Niềm vui lan tỏa khắp mọi miền Tổ quốc.
Sự kiện ấy không chỉ là chiến thắng của quân đội ta, mà còn là chiến thắng của ý chí, lòng dũng cảm và tinh thần đoàn kết dân tộc. Biết bao chiến sĩ đã hy sinh để đổi lấy hòa bình, để chúng em hôm nay được sống trong độc lập, được đến trường trong tiếng ve ngân mùa hè.
Mỗi khi ngày 30 tháng 4 đến, em lại thấy lòng mình dâng lên niềm biết ơn sâu sắc. Em hiểu rằng cuộc sống yên bình hôm nay là kết quả của bao máu xương và nước mắt. Em tự nhủ sẽ học tập chăm chỉ, rèn luyện thật tốt để góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh, xứng đáng với công lao của các anh hùng liệt sĩ.
Ngày 30 tháng 4 sẽ mãi là mốc son chói lọi trong lịch sử dân tộc Việt Nam – ngày non sông thu về một mối, Bắc Nam sum họp một nhà.
Em hiểu được tình yêu thương, sự tận tâm và vất vả của cô giáo trong công việc dạy học. Cô không chỉ dạy chữ mà còn gieo vào tâm hồn học trò những điều tốt đẹp.
Bài học: Em cần biết ơn, kính trọng thầy cô, chăm ngoan học giỏi để đền đáp công ơn dạy dỗ ấy.
Biện pháp tu từ: Nhân hoá
Từ “hót nắng vàng ánh ỏi” gợi hình ảnh con sẻ như đang trò chuyện, vui đùa với ánh nắng.
Tác dụng: Làm cho hình ảnh con sẻ trở nên sinh động, đáng yêu, thể hiện bức tranh thiên nhiên rực rỡ, tràn đầy sức sống và niềm vui.