Đinh Thị Thanh Tâm
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 :
- Ngôi kể được sử dụng trong văn bản là : ngôi thứ nhất ( người kể xưng '' tôi '' )
Câu 2 :
- Hai chi tiết miêu tả ngoại hình của nhân vật Ga-ro-nê
+ “Cậu ấy lớn nhất lớp, đầu to vai rộng.”
+“Luôn luôn ngồi im trên ghế, chiếc ghế quá hẹp đối với cậu, cậu phải cúi xuống, lưng khom khom và đầu rụt ngang vai.”
Câu 3 :
- Ba chi tiết thể hiện tình cảm của nhân vật “tôi” đối với Ga-ro-nê:
+ “Càng hiểu cậu, tôi càng yêu cậu.”
+ “Tôi rất vui thích được nắm chặt bàn tay to tướng của cậu trong tay mình.”
+ “Tất nhiên, tôi yêu bạn Ga-ro-nê lắm!”
- Nhận xét : Nhân vật “tôi” dành cho Ga-ro-nê tình cảm yêu quý, kính phục và trân trọng sâu sắc, coi cậu là người bạn thân thiết, tốt bụng .
Câu 4 :
- Vì cậu chống lại những hành động ác của họ , không cho họ ức hiếp hay chêu ghẹo bạn nhỏ hơn.
- Qua đó , em thấy Ga-ro-nê là người dũng cảm , chính trực , tốt bụng và giàu lòng nhân ái , luôn bảo vệ lẽ phải và bênh vực người yếu thế .
Câu 5 :
- Qua văn bản , em rút ra bài học rằng trong tình bạn cần biết yêu thương , giúp đỡ , và bảo vệ nhau . Phải sống chân thành , trung thực , dũng cảm như Ga-ro-nê , sẵn sàng bênh vực bạn bè khi họ gặp khó khăn . Tình bạn chân chính giúp chúng ta trở nên tốt hơn và được mọi người quý mến.
" Đất nước đẹp vô cùng nhưng Bác phải ra đi cho tôi làn sóng dưới con tàu đưa tiễn Bác " ( Thế Lan Viên) . Những lời thơ tha thiết trong mỗi người . Sự kiện Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước đó là một sự việc quan trọng , có ý nghĩa lịch sử vĩ đại như một dấu son chói đỏ trong dòng chảy lịch sử dân tộc.
Bác Hồ kính yêu của dân tộc ta có tên khai sinh là Nguyễn Sinh Cung . Sinh ngày 19/5/1890 . Bác sinh ra miền quê xứ Nghệ . Mảnh đất nghèo khó " sang chằn bão giông , chiều ngăn nắng lửa , anh dũng kiên cường''. Gia đình Bác vốn có truyền thống Nho học yêu nước. Ngay từ thuở ấu thơ qua lời ru của mẹ, Bác đã hiểu được : ''nước sông Lam rằng trong là đục/ Sống ở trên đời phải biết nhục biết vinh''. Lớn lên chứng kiến cảnh nước mất nhà tan, thực dân Pháp bóc lột nhân dân ta tàn bạo như chính Người đã ghi lại trong bản Tuyên ngôn độc lập. Chúng lập ra nhà tù nhiều hơn trường học. Chúng tắm các cuộc khởi nghĩa của chúng ta trong bể máu, người thanh niên Nguyễn Tất Thành đã quyết chí ra đi tìm đường cứu nước. Mục đích của Người duy nhất chỉ là : '' tự do cho đồng bào tôi, độc lập cho Tổ quốc tôi, nhân dân tôi ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành đó là tất cả những gì tôi muốn, tất cả những gì tôi hiểu''.
Ngày 5/6/1911, người thanh niên Nguyễn Tất Thành đã lên con tàu Amiral La Touche De Tréville, rời bến cảng Nhà Rồng, khởi đầu một cuộc hành trình tìm đường cứu nước. Mục đích của chuyến đi này, hơn 10 năm sau, năm 1923, Người đã trả lời nhà thơ, nhà báo Nga Ô xít-ma-đen-tan : “Vào trạc tuổi mười ba, lần đầu tiên tôi được nghe những từ Tự do, Bình đẳng, Bác ái... Người Pháp đã nói thế và từ thuở ấy, tôi rất muốn làm quen với nền văn minh Pháp, muốn tìm những gì ẩn dấu đằng sau những từ ấy...”. Một lần khác, trả lời nhà văn Mỹ Aana Luy Xơtơrông, Người nói: "Nhân dân Việt Nam trong đó có ông cụ thân sinh ra tôi, lúc này thường tự hỏi nhau, ai là người sẽ giúp mình thoát khỏi ách thống trị của Pháp. Người này thì nghĩ là Nhật, người kia thì nghĩ là Anh, có người thì nghĩ là Mỹ. Tôi thấy phải đi ra nước ngoài xem cho rõ. Sau khi xem xét họ làm ăn ra sao, tôi sẽ trở về giúp đồng bào tôi" . Đông thời hình trình tìm đường cứu nước của Bác là hành trình đi ra nước ngoài , đến với các nước phương tây khác với con đường cứu của các bậc tiền bối như : Phan Bội Châu , Phan Châu Trinh...
Trong vòng 10 năm, từ năm 1911 đến năm 1920, Người đã tận dụng mọi cơ hội để được đến nhiều nơi trên thế giới. Bàn chân của Người đã in dấu trên nhiều nước thuộc các đại lục Âu, Á, Phi, Mỹ. Đặc biệt Người đã dừng chân khá lâu ở Mỹ, Anh và Pháp. Người hòa mình vào cuộc sống của những người lao động, làm bất cứ việc gì để sống và hoạt động, như: phụ bếp, cào tuyết, đốt lò, chụp ảnh, làm vườn, vẽ thuê... Nhà thơ Chế Lan Viên đã tả lại những khó khăn, vất vả này của Người qua những câu thơ: “Có nhớ chăng hỡi gió rét thành Ba Lê/Một viên gạch hồng, Bác chống lại cả một mùa băng giá/Và sương mù thành Luân Đôn, ngươi có nhớ/ Giọt mồ hôi Người nhỏ giữa đêm khuya?”
30 năm - đó là một hành trình dài với biết bao gian khổ, thử thách mà Người đã trải qua với mục đích thiêng liêng, cao cả: “Tìm hình của Nước”. Hình của nước là “Thế đi đứng của toàn dân tộc”; là độc lập, tự do, là áo cơm, hạnh phúc của nhân dân. Lý tưởng ấy vượt lên tất cả những liên tưởng thông thường về không gian địa lý ("Một góc quê hương nửa đời quen thuộc"). Lý tưởng ấy cũng không phải là những mơ tưởng siêu hình trong sương khói xa xôi mà hiện hữu cụ thể, làm nên giá trị đời sống con người. Con đường của Hồ Chí Minh là con đường của chủ nghĩa nhân văn cao cả, phổ quát, hướng đến những quyền lợi căn bản mà tạo hóa đã ban cho tất cả mọi người trên toàn thế giới (như trong "Tuyên ngôn Độc lập" mà Người đã nhấn mạnh). Nhưng đó là một con đường chông gai, trải qua “lửa đỏ và nước lạnh”.
Sau này , hình ảnh của Bác sẽ luôn sáng mãi , là tấm gương cho thanh thiếu niên Việt Nam về tinh thần yêu nước sâu sắc và sự thông minh , gan dạ , dũng cảm với Tổ quốc.
Bài làm:
" Đất nước đẹp vô cùng nhưng Bác phải ra đi cho tôi làn sóng dưới con tàu đưa tiễn Bác " ( Thế Lan Viên) . Những lời thơ tha thiết trong mỗi người . Sự kiện Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước đó là một sự việc quan trọng , có ý nghĩa lịch sử vĩ đại như một dấu son chói đỏ trong dòng chảy lịch sử dân tộc.
Bác Hồ kính yêu của dân tộc ta có tên khai sinh là Nguyễn Sinh Cung . Sinh ngày 19/5/1890 . Bác sinh ra miền quê xứ Nghệ . Mảnh đất nghèo khó " sang chằn bão giông , chiều ngăn nắng lửa , anh dũng kiên cường''. Gia đình Bác vốn có truyền thống Nho học yêu nước. Ngay từ thuở ấu thơ qua lời ru của mẹ, Bác đã hiểu được : ''nước sông Lam rằng trong là đục/ Sống ở trên đời phải biết nhục biết vinh''. Lớn lên chứng kiến cảnh nước mất nhà tan, thực dân Pháp bóc lột nhân dân ta tàn bạo như chính Người đã ghi lại trong bản Tuyên ngôn độc lập. Chúng lập ra nhà tù nhiều hơn trường học. Chúng tắm các cuộc khởi nghĩa của chúng ta trong bể máu, người thanh niên Nguyễn Tất Thành đã quyết chí ra đi tìm đường cứu nước. Mục đích của Người duy nhất chỉ là : '' tự do cho đồng bào tôi, độc lập cho Tổ quốc tôi, nhân dân tôi ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành đó là tất cả những gì tôi muốn, tất cả những gì tôi hiểu''.
Ngày 5/6/1911, người thanh niên Nguyễn Tất Thành đã lên con tàu Amiral La Touche De Tréville, rời bến cảng Nhà Rồng, khởi đầu một cuộc hành trình tìm đường cứu nước. Mục đích của chuyến đi này, hơn 10 năm sau, năm 1923, Người đã trả lời nhà thơ, nhà báo Nga Ô xít-ma-đen-tan : “Vào trạc tuổi mười ba, lần đầu tiên tôi được nghe những từ Tự do, Bình đẳng, Bác ái... Người Pháp đã nói thế và từ thuở ấy, tôi rất muốn làm quen với nền văn minh Pháp, muốn tìm những gì ẩn dấu đằng sau những từ ấy...”. Một lần khác, trả lời nhà văn Mỹ Aana Luy Xơtơrông, Người nói: "Nhân dân Việt Nam trong đó có ông cụ thân sinh ra tôi, lúc này thường tự hỏi nhau, ai là người sẽ giúp mình thoát khỏi ách thống trị của Pháp. Người này thì nghĩ là Nhật, người kia thì nghĩ là Anh, có người thì nghĩ là Mỹ. Tôi thấy phải đi ra nước ngoài xem cho rõ. Sau khi xem xét họ làm ăn ra sao, tôi sẽ trở về giúp đồng bào tôi" . Đông thời hình trình tìm đường cứu nước của Bác là hành trình đi ra nước ngoài , đến với các nước phương tây khác với con đường cứu của các bậc tiền bối như : Phan Bội Châu , Phan Châu Trinh...
Trong vòng 10 năm, từ năm 1911 đến năm 1920, Người đã tận dụng mọi cơ hội để được đến nhiều nơi trên thế giới. Bàn chân của Người đã in dấu trên nhiều nước thuộc các đại lục Âu, Á, Phi, Mỹ. Đặc biệt Người đã dừng chân khá lâu ở Mỹ, Anh và Pháp. Người hòa mình vào cuộc sống của những người lao động, làm bất cứ việc gì để sống và hoạt động, như: phụ bếp, cào tuyết, đốt lò, chụp ảnh, làm vườn, vẽ thuê... Nhà thơ Chế Lan Viên đã tả lại những khó khăn, vất vả này của Người qua những câu thơ: “Có nhớ chăng hỡi gió rét thành Ba Lê/Một viên gạch hồng, Bác chống lại cả một mùa băng giá/Và sương mù thành Luân Đôn, ngươi có nhớ/ Giọt mồ hôi Người nhỏ giữa đêm khuya?”
30 năm - đó là một hành trình dài với biết bao gian khổ, thử thách mà Người đã trải qua với mục đích thiêng liêng, cao cả: “Tìm hình của Nước”. Hình của nước là “Thế đi đứng của toàn dân tộc”; là độc lập, tự do, là áo cơm, hạnh phúc của nhân dân. Lý tưởng ấy vượt lên tất cả những liên tưởng thông thường về không gian địa lý ("Một góc quê hương nửa đời quen thuộc"). Lý tưởng ấy cũng không phải là những mơ tưởng siêu hình trong sương khói xa xôi mà hiện hữu cụ thể, làm nên giá trị đời sống con người. Con đường của Hồ Chí Minh là con đường của chủ nghĩa nhân văn cao cả, phổ quát, hướng đến những quyền lợi căn bản mà tạo hóa đã ban cho tất cả mọi người trên toàn thế giới (như trong "Tuyên ngôn Độc lập" mà Người đã nhấn mạnh). Nhưng đó là một con đường chông gai, trải qua “lửa đỏ và nước lạnh”.
Sau này , hình ảnh của Bác sẽ luôn sáng mãi , là tấm gương cho thanh thiếu niên Việt Nam về tinh thần yêu nước sâu sắc và sự thông minh , gan dạ , dũng cảm với Tổ quốc.
Hình ảnh “đôi tay cô cụp mở”, “sau ngón tay cô đấy là tiếng hạt nảy mầm” gợi lên hình ảnh người giáo viên tận tụy gieo những “hạt giống tri thức” trong tâm hồn học trò. Nhờ sự dìu dắt ấy, chúng ta mới có thể trưởng thành và khám phá thế giới . Bài thơ giúp ta hiểu rằng học tập là hành trình nuôi dưỡng tâm hồn, người thầy là người gieo mầm tri thức, và mỗi học sinh cần biết ơn , chăm chỉ, yêu thiên nhiên và trân trọng cuộc sống.
Biện pháp tu từ : nhân hóa ( cánh sẻ vụt qua song / hót nắng vàng ánh ỏi ) Tác dụng: Trước hết , biện pháp tu từ nhân hóa làm cho lời thơ thêm sinh động , giàu hình ảnh . Đồng thời , giúp người đọc hòa mình vào thiên nhiên , khắc họa cụ thể rõ nét bức tranh thiên nhiên sống động với hình ảnh của cánh sẻ vụt qua song , hót nắng vàng ánh ỏi , nghe cánh vỗ chim non . Từ đó tác giả đã cho ta thấy được sự quan sát tinh tế và lòng yêu thiên nhiên tha thiết mới có thể viết được những vần thơ hay như thế.