Dương Hoài Thu
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Trong nền văn học viết cho thiếu nhi Việt Nam, Thanh Quế là cây bút có phong cách giản dị mà giàu sức lay động, thường tìm đến những câu chuyện nhỏ bé nhưng ẩn chứa bài học sâu sắc về đạo đức và nhân cách con người. Truyện ngắn Một lần và mãi mãi là một minh chứng tiêu biểu. Qua hình tượng nhân vật “tôi” – một cậu bé từng phạm lỗi lầm nhỏ tuổi nhưng mang theo nỗi day dứt suốt đời, nhà văn đã gửi gắm thông điệp nhân văn thấm thía về sự trung thực, lương tâm và lòng hướng thiện của con người. Nhân vật “tôi” trong truyện được xây dựng bằng ngôi kể thứ nhất, vừa là người trong cuộc, vừa là người kể lại câu chuyện của chính mình sau nhiều năm. Thuở nhỏ, “tôi” là một cậu bé làng quê hồn nhiên, vui chơi dưới tán bàng cùng bè bạn, thích những viên kẹo ngọt ở quán bà Bảy Nhiêu. Sự việc bắt đầu từ một tình huống tưởng chừng vô hại: khi mất tiền, “tôi” được thằng Bá rủ rê dùng giấy lộn giả làm tiền thật để lừa bà cụ mù. Trước cám dỗ nhỏ nhoi của miếng kẹo, cậu bé đã ngần ngừ, xấu hổ, rồi cuối cùng yếu lòng mà phạm lỗi. Hành động ấy thể hiện sự ngây thơ, non nớt của tuổi thơ, một sai lầm xuất phát từ sự dại dột chứ không phải tâm địa xấu xa. Tuy nhiên, ẩn sâu trong nhân vật “tôi” là một tâm hồn trong sáng, giàu lòng tự trọng. Ngay khi làm điều sai, “tôi” đã cảm thấy xấu hổ và lo sợ. Chi tiết “tôi có cảm giác khi cầm tờ bạc giả, mắt bà Bảy như có tia sáng lóe lên” cho thấy sự run rẩy của lương tâm, sự cảnh tỉnh thầm lặng trong tâm hồn đứa trẻ. Và khi hay tin bà Bảy Nhiêu qua đời, “tôi đứng như chôn chân xuống đất, sống lưng lạnh buốt”. Đó là giây phút ân hận tột cùng, khi một trò đùa vô ý đã trở thành vết thương tinh thần không bao giờ xóa được. Lời nói của bác nông dân: “Bả mù mà tinh thật… bọn xỏ lá nào đưa giấy lộn cho bả, bả cũng nhận rồi gói riêng ra” như lưỡi dao khắc sâu thêm nỗi tội lỗi. Thời gian trôi qua, “tôi” trưởng thành, trở thành nhà văn, nhưng nỗi ân hận năm xưa vẫn “một lần và mãi mãi” ở lại. Mỗi lần về quê, “tôi” lại rủ Bá ra thăm mộ bà Bảy, lặng lẽ cầu mong được tha thứ. Hành động ấy cho thấy sự thức tỉnh của lương tâm, sự tự vấn không ngừng trong con người biết yêu thương và sống thiện. Từ một lỗi lầm nhỏ, nhân vật đã trải qua quá trình tự nhận thức để trưởng thành hơn trong nhân cách. Thanh Quế đã khắc họa nhân vật “tôi” bằng những nét chấm phá tinh tế: giọng kể chân thành, lời văn dung dị, tình huống truyện mang tính thử thách đạo đức. Chính ngôi kể ở ngôi thứ nhất giúp nỗi ân hận của nhân vật được thể hiện sâu sắc và chân thật hơn. Qua nhân vật “tôi”, tác giả không chỉ kể lại một ký ức tuổi thơ, mà còn gửi gắm triết lý nhân sinh nhẹ nhàng: trong cuộc đời, có những lỗi lầm tưởng chừng nhỏ bé nhưng có thể để lại vết thương không bao giờ lành nhắc nhở con người phải biết sống trung thực, trân trọng lòng tin và lòng tốt của người khác. Nhân vật “tôi” trong Một lần và mãi mãi vì thế không chỉ là hình ảnh một cậu bé hồn nhiên, ngây ngô, mà còn là biểu tượng cho hành trình trưởng thành trong tâm hồn mỗi con người. Câu chuyện khép lại, nhưng dư âm của nó vẫn còn vang mãi như một lời nhắc nhẹ nhàng rằng: một lần lầm lỗi, đôi khi đủ để thức tỉnh ta suốt cả đời.
Câu 2:
Trung thực là phẩm chất đầu tiên mà con người cần có khi bước vào đời sống xã hội; là yếu tố quan trọng nhất để xây dựng niềm tin, sự hợp tác, tiến bộ và thành công của con người. Trung là tôn trọng, trung thành, không thiên vị. Thực là sự thật. Trung thực có thể hiểu là ngay thẳng, thật thà, nói đúng sự thật, không làm sai lệch sự thật. Người có đức tính trung thực là luôn luôn tôn trọng sự thật, chân lí, lẽ phải, không làm sai lệch sự thật. Đức tính trung thực của con người được thể hiện qua cách sống ngay thẳng, thật thà, dám nhận lỗi khi mình mắc khuyết điểm. Trong cuộc sống, đức tính trung thực được thể hiện rõ ràng nhất đó là thật thà, thẳng thắn nhận lỗi khi mình mắc lỗi, không báo cáo sai sự thật, không tham lam, gian dối lấy của người khác làm của mình. Trong học tập, thi cử, những biểu hiện của tính trung thực của mỗi học sinh huy cần được phát huy như không quay cóp, chép bài của bạn, không mang theo tài liệu và lật tài liệu trong lúc thi hoặc kiểm tra, không chạy điểm, không dùng bằng giả,… Trung thực là đức tính cần thiết, quý báu của mỗi người. Nếu có tính trung thực, nhân cách của mỗi người sẽ dần được hoàn thiện. Bản thân mỗi người sẽ được người khác kính trọng, yêu mến. Điều quan trọng hơn cả là bản thân người có tính trung thực sẽ tự gây dựng cho mình một hình ảnh, một chữ “tín” trong lòng mỗi người bạn và mọi người trong xã hội. Nhờ có tính trung thực trong học tập, chúng ta sẽ có được những kiến thức thực do chính ta học tập chứ không do học vẹt, học máy móc hoặc qua loa, đối phó. Tính trung thực còn giúp cho chúng ta có cái nhìn, đánh giá đúng năng lực của mỗi người. Học sinh có tính trung thực thì thầy cô giáo mới đánh giá đúng năng lực của mỗi học sinh để có kế hoạch bồi dưỡng, và nâng cao kiến thức. Nếu học sinh có những việc làm không thể hiện tính trung thực của mình, đừng vội nản lòng, các bạn vẫn có thể sửa những lỗi sai của mình để trở thành người tốt, góp phần làm cho xã hội trong sạch, văn minh và ngày càng phát triển. Không chỉ trong học tập, mà trong kinh doanh, nếu có tính trung thực, doanh nghiệp sẽ có được uy tín và lòng tin ở khách hàng, kinh doanh đạt hiệu quả cao. phần làm cho xã hội trong sạch, văn minh và ngày càng phát triển. Có nhiều người sẽ cho rằng: Trung thực là đức tính tốt nhưng có làm được hay không thì tuỳ và cũng chẳng có hậu quả gì đáng kể. Nhưng thật ra sự thiếu trung thực sẽ gây ra những hậu quả xấu. Bởi trong cuộc sống, điều quan trọng nhất của mỗi người là chữ “tín”. Nếu đánh mất nó đồng nghĩa với đánh mất niềm tin và sự tôn trọng của mọi người đối với mình. Nếu trong kinh doanh làm ăn sẽ mất đi những người đối tác làm ăn. Nếu trong học tập mà không trung thực thì thầy cô, bạn bè không còn tin ở mình nữa. Trong làm việc, nếu số liệu báo cáo thiếu trung thực sẽ gây thiệt hại rất lớn đến nền kinh tế đất nước. Trong kinh doanh, chất lượng sản phẩm không trung thực sẽ ảnh hưởng không tốt đến người tiêu dùng, thậm chí gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng đe dọa tính mạng con người. Trong học tập, đặc biệt là trong các kì thi sự thiếu trung thực luôn xảy ra. Sự gian lận trong thi cử vẫn còn phổ biến. Điều đó làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến kết quả thực chất của dạy của thầy cô giáo và học của học sinh, gây dư luận xấu trong xã hội. Do đó, thiếu trung thực trở thành căn bệnh lây lan nhanh, làm xuống cấp đạo đức xã hội. Mỗi người cần phải có những hành động, việc làm cụ thể của riêng mình nhằm giúp đất nước ta không còn những hành vi thể hiện sự thiếu trung thực nữa. Đối với mỗi người, cần xây dựng ý thức trung thực trong từng việc nhỏ, việc lớn. Đặc biệt, đối với mỗi học sinh còn ngồi trên ghế nhà trường việc tu dưỡng, rèn luyện đức tính thật thà là rất cần thiết. Để động viên những tấm gương người tốt, việc tốt nhà trường cần biểu dương một số tấm gương tiêu biểu về đức tính trung thực để học sinh noi theo đồng thời khuyến khích, động viên học sinh tham gia vào gìn giữ và phát huy những đức tính tốt đẹp của người Việt Nam. Cùng với việc biểu dương những tấm gương tốt về tính trung thực chúng ta cũng cần lên án sự thiếu trung thực và từng bước đẩy lùi những tiêu cực do thiếu trung thực gây nên tuỳ theo khả năng của mỗi người. Trung thực là đức tính rất cần thiết trong cuộc sống. Trong thời đại hiện nay, nhất là khi chúng ta đang trong thời kỳ hội nhập với nền kinh tế tri thức toàn cầu thì đức tính trung thực lại càng cần thiết hơn bao giờ hết vì sống trung thực giúp chúng ta nâng cao phẩm giá, làm lành mạnh các mối quan hệ xã hội và sẽ được mọi người tin yêu, kính trọng. Vì vậy, mỗi người cần xác định đúng tư tưởng để có một tương lai tốt đẹp. Là một học sinh, các em hãy cố gắng phát huy đức tính trung thực của học sinh để góp phần hoàn thiện nhân cách bản thân và nhận được sự tin yêu của thầy cô, bạn bè. Không ngừng học tập tốt 5 điều Bác Hồ Dạy “…Khiêm tốn, thật thà, dũng cảm”.
Câu 1:
Văn bản thuộc thể loại: Truyện ngắn Câu 2:
Văn bản sử dụng ngôi kể thứ nhất.
Câu 3:
Cốt truyện của văn bản có tính đơn giản và xúc động xoay quanh kỷ niệm tuổi thơ của nhân vật "tôi" và bạn bè với bà Bảy Nhiêu. Truyện có một tình huống bất ngờ khi bà Bảy Nhiêu qua đời, làm bật lên sự ăn năn, hối hận của các nhân vật. Câu chuyện có kết cấu chặt chẽ, mở đầu bằng những ký ức tuổi thơ hồn nhiên, cao trào ở hành động lừa bà Bảy của nhóm trẻ, và kết thúc bằng sự day dứt không thể sửa chữa của nhân vật chính. Câu 4:
Văn bản phản ánh bài học sâu sắc và sự hối hận muộn màng. Qua câu chuyện, tác giả muốn nhấn mạnh những sai trong cuộc sống có thể để lại sự day dứt mãi mãi, vì không lúc nào cũng có cơ hội để sửa chữa. Đồng thời, truyện cũng thể hiện qua tấm lòng bao dung của bà Bảy Nhiêu, dù bị lừa nhưng vẫn không trách mắng, vẫn đối xử tử tế với lũ trẻ. Câu 5:
Câu nói nhấn mạnh rằng có những sai lầm trong cuộc đời không thể quay lại và sửa chữa. Một khi đã gây ra tổn thương cho người khác, có thể chúng ta sẽ mãi mãi sống trong sự hối hận mà không thể làm gì để bù đắp. Câu chuyện nhắc nhở con người phải biết sống trung thực, tránh những hành động sai lầm mà sau này có thể không còn cơ hội để sửa đổi.