Đồng Anh Khoa
Giới thiệu về bản thân
Nhân vật “tôi” trong văn bản là người kể chuyện ở ngôi thứ nhất, vừa là người chứng kiến vừa là người trực tiếp tham gia vào sự việc. Khi còn nhỏ, “tôi” đã nghe theo bạn, dùng giấy lộn giả làm tiền để mua kẹo của bà Bảy. Hành động ấy thể hiện sự nông nổi, thiếu suy nghĩ của tuổi thơ. Tuy nhiên, “tôi” không phải là người vô cảm. Ngay khi định làm sai, “tôi” đã có sự ngần ngại, xấu hổ. Đặc biệt, khi biết bà Bảy mù mà vẫn tin lũ trẻ, rồi khi nghe tin bà mất, “tôi” vô cùng sững sờ, ân hận. Nhiều năm sau, ký ức ấy vẫn day dứt trong lòng. Điều đó cho thấy “tôi” là người có lương tâm, biết nhận ra lỗi lầm và tự dằn vặt vì sai trái của mình. Nhân vật “tôi” giúp câu chuyện trở nên chân thực và gửi gắm bài học sâu sắc về sự trung thực, lòng nhân ái và trách nhiệm với hành động của bản thân.
Trung thực là một phẩm chất quan trọng của con người trong mọi thời đại. Trung thực là sống ngay thẳng, thật thà, không gian dối trong lời nói và hành động. Trong học tập, trung thực giúp chúng ta đánh giá đúng năng lực của bản thân. Một bài kiểm tra đạt điểm cao nhờ gian lận sẽ không có ý nghĩa bằng một điểm số khiêm tốn do chính mình nỗ lực. Trong công việc và các mối quan hệ, trung thực tạo nên niềm tin – mà một khi đã mất đi thì rất khó lấy lại. Trong cuộc sống hiện nay, vẫn còn nhiều biểu hiện thiếu trung thực như nói dối, gian lận thi cử, làm hàng giả, sống giả tạo trên mạng xã hội. Những hành vi ấy có thể mang lại lợi ích trước mắt nhưng về lâu dài sẽ khiến con người đánh mất danh dự và sự tôn trọng của người khác. Ngược lại, người trung thực luôn được tin tưởng, yêu quý và có được sự thanh thản trong tâm hồn. Tuy nhiên, trung thực không phải lúc nào cũng dễ dàng. Có khi nói thật khiến ta chịu thiệt thòi hoặc bị phê bình. Nhưng chính sự dũng cảm đối diện với sự thật mới giúp ta trưởng thành hơn. Vì vậy, mỗi người, đặc biệt là học sinh, cần rèn luyện đức tính trung thực từ những việc nhỏ nhất: làm bài bằng thực lực của mình, nhận lỗi khi mắc sai lầm, không bao che cho cái xấu. Trung thực chính là nền tảng của nhân cách. Sống trung thực không chỉ giúp ta hoàn thiện bản thân mà còn góp phần xây dựng một xã hội tốt đẹp, văn minh hơn.
Nhân vật “tôi” trong văn bản là người kể chuyện ở ngôi thứ nhất, vừa là người chứng kiến vừa là người trực tiếp tham gia vào sự việc. Khi còn nhỏ, “tôi” đã nghe theo bạn, dùng giấy lộn giả làm tiền để mua kẹo của bà Bảy. Hành động ấy thể hiện sự nông nổi, thiếu suy nghĩ của tuổi thơ. Tuy nhiên, “tôi” không phải là người vô cảm. Ngay khi định làm sai, “tôi” đã có sự ngần ngại, xấu hổ. Đặc biệt, khi biết bà Bảy mù mà vẫn tin lũ trẻ, rồi khi nghe tin bà mất, “tôi” vô cùng sững sờ, ân hận. Nhiều năm sau, ký ức ấy vẫn day dứt trong lòng. Điều đó cho thấy “tôi” là người có lương tâm, biết nhận ra lỗi lầm và tự dằn vặt vì sai trái của mình. Nhân vật “tôi” giúp câu chuyện trở nên chân thực và gửi gắm bài học sâu sắc về sự trung thực, lòng nhân ái và trách nhiệm với hành động của bản thân.
Trung thực là một phẩm chất quan trọng của con người trong mọi thời đại. Trung thực là sống ngay thẳng, thật thà, không gian dối trong lời nói và hành động. Trong học tập, trung thực giúp chúng ta đánh giá đúng năng lực của bản thân. Một bài kiểm tra đạt điểm cao nhờ gian lận sẽ không có ý nghĩa bằng một điểm số khiêm tốn do chính mình nỗ lực. Trong công việc và các mối quan hệ, trung thực tạo nên niềm tin – mà một khi đã mất đi thì rất khó lấy lại. Trong cuộc sống hiện nay, vẫn còn nhiều biểu hiện thiếu trung thực như nói dối, gian lận thi cử, làm hàng giả, sống giả tạo trên mạng xã hội. Những hành vi ấy có thể mang lại lợi ích trước mắt nhưng về lâu dài sẽ khiến con người đánh mất danh dự và sự tôn trọng của người khác. Ngược lại, người trung thực luôn được tin tưởng, yêu quý và có được sự thanh thản trong tâm hồn. Tuy nhiên, trung thực không phải lúc nào cũng dễ dàng. Có khi nói thật khiến ta chịu thiệt thòi hoặc bị phê bình. Nhưng chính sự dũng cảm đối diện với sự thật mới giúp ta trưởng thành hơn. Vì vậy, mỗi người, đặc biệt là học sinh, cần rèn luyện đức tính trung thực từ những việc nhỏ nhất: làm bài bằng thực lực của mình, nhận lỗi khi mắc sai lầm, không bao che cho cái xấu. Trung thực chính là nền tảng của nhân cách. Sống trung thực không chỉ giúp ta hoàn thiện bản thân mà còn góp phần xây dựng một xã hội tốt đẹp, văn minh hơn.
Câu 1 (0,5 điểm): → Thể loại: Truyện ngắn. Câu 2 (0,5 điểm): → Văn bản được kể theo ngôi thứ nhất (nhân vật xưng “tôi”). Câu 3 (1,0 điểm): Nhận xét về cốt truyện → Cốt truyện đơn giản, xoay quanh một sự việc: nhóm trẻ con dùng “giấy lộn” giả làm tiền để mua kẹo của bà Bảy. → Diễn biến theo trình tự thời gian: lúc nhỏ nghịch dại → bà mất → nhiều năm sau “tôi” nhớ lại và day dứt. → Có cao trào (khi biết bà mù mà vẫn tin, và khi bà mất), tạo xúc động và ám ảnh. Câu 4 (1,0 điểm): Nội dung của văn bản → Câu chuyện kể về trò nghịch dại của đám trẻ đã lừa bà Bảy mù bằng tiền giả. → Qua đó thể hiện sự ân hận, day dứt của nhân vật “tôi” sau nhiều năm và gửi gắm bài học: hãy sống trung thực, biết yêu thương và đừng làm điều sai trái vì có những lỗi lầm không thể sửa chữa. Câu 5 (1,0 điểm): Câu: “Trong đời, có những điều ta đã làm lỡ, không bao giờ còn có dịp để sửa chữa được nữa.” → Nghĩa là: Trong cuộc sống có những sai lầm khi ta gây ra rồi thì không thể quay lại để sửa, nhất là khi người bị tổn thương đã không còn nữa. → Câu nói thể hiện sự hối hận sâu sắc và nhắc nhở chúng ta phải suy nghĩ kĩ trước khi hành động, sống tử tế và chân thành với mọi người.