Nguyễn Thu Huyền
Giới thiệu về bản thân
- Đoạn trích thể hiện tâm trạng cô đơn, buồn tủi và nỗi sầu triền miên của người chinh phụ khi phải sống trong cảnh phòng không chiếc bóng, chờ đợi chồng nơi chiến trường xa xôi.
Nội dung:
- Nỗi buồn cô đơn: Người chinh phụ đi đi lại lại trên hiên vắng, ngồi bên rèm thưa, cảm nhận sự trống trải, lạnh lẽo của không gian. Nỗi buồn không thể giãi bày, chỉ có thể giữ trong lòng ("Lòng thiếp riêng bi thiết mà thôi").
- Tâm trạng khắc khoải chờ mong: Nàng luôn mong ngóng tin tức của chồng nhưng "Ngoài rèm thước chẳng mách tin". Nỗi buồn dâng trào, lan tỏa khắp không gian và thời gian.
- Nỗi sầu triền miên: Nỗi sầu của người chinh phụ được so sánh với những hình ảnh ước lệ: "Khắc giờ đằng đẳng như niên" (thời gian trôi đi chậm chạp, nặng nề), "Mối sầu dằng dặc tựa miền biển xa" (nỗi sầu mênh mông, không thể vơi cạn).
- Sự bất lực và tuyệt vọng: Nàng tìm cách giải khuây bằng việc đốt hương, soi gương, gảy đàn nhưng đều vô vọng. Hương "mê mải", lệ "châu chan", dây đàn "đứt". Những hành động này không xoa dịu được nỗi buồn mà càng làm nỗi sầu thêm sâu sắc, bộc lộ sự bất lực và tuyệt vọng trong tâm hồn.
Nghệ thuật:
- Sử dụng hình ảnh ước lệ, tượng trưng: Các hình ảnh như "hiên vắng", "rèm thưa", "hoa đèn", "gà eo óc gáy sương" không chỉ miêu tả cảnh vật mà còn gợi tả tâm trạng cô đơn, buồn bã của nhân vật.
- Điệp ngữ và tiểu đối: Các từ ngữ như "gương gương", "gượng gảy" được lặp lại, nhấn mạnh sự cố gắng vô vọng của người chinh phụ.
- Ngôn ngữ giàu cảm xúc: Lời thơ sử - dụng nhiều từ ngữ gợi tả nỗi buồn như "bi thiết", "buồn rầu", "sầu dằng dặc", "châu chan",...
- Biện pháp so sánh: So sánh thời gian "như niên" và nỗi sầu "tựa miền biển xa" làm nổi bật sự dài đằng đẵng của thời gian và sự mênh mông của nỗi buồn.
Tóm lại: đoạn trích đã thể hiện một cách sâu sắc và tinh tế nỗi buồn cô đơn, sự khắc khoải chờ mong và tâm trạng tuyệt vọng của người chinh phụ, qua đó tố cáo chiến tranh phi nghĩa đã gây ra bao đau khổ, chia lìa cho con người.
- Đoạn trích thể hiện tâm trạng cô đơn, buồn tủi và nỗi sầu triền miên của người chinh phụ khi phải sống trong cảnh phòng không chiếc bóng, chờ đợi chồng nơi chiến trường xa xôi.
Nội dung:
- Nỗi buồn cô đơn: Người chinh phụ đi đi lại lại trên hiên vắng, ngồi bên rèm thưa, cảm nhận sự trống trải, lạnh lẽo của không gian. Nỗi buồn không thể giãi bày, chỉ có thể giữ trong lòng ("Lòng thiếp riêng bi thiết mà thôi").
- Tâm trạng khắc khoải chờ mong: Nàng luôn mong ngóng tin tức của chồng nhưng "Ngoài rèm thước chẳng mách tin". Nỗi buồn dâng trào, lan tỏa khắp không gian và thời gian.
- Nỗi sầu triền miên: Nỗi sầu của người chinh phụ được so sánh với những hình ảnh ước lệ: "Khắc giờ đằng đẳng như niên" (thời gian trôi đi chậm chạp, nặng nề), "Mối sầu dằng dặc tựa miền biển xa" (nỗi sầu mênh mông, không thể vơi cạn).
- Sự bất lực và tuyệt vọng: Nàng tìm cách giải khuây bằng việc đốt hương, soi gương, gảy đàn nhưng đều vô vọng. Hương "mê mải", lệ "châu chan", dây đàn "đứt". Những hành động này không xoa dịu được nỗi buồn mà càng làm nỗi sầu thêm sâu sắc, bộc lộ sự bất lực và tuyệt vọng trong tâm hồn.
Nghệ thuật:
- Sử dụng hình ảnh ước lệ, tượng trưng: Các hình ảnh như "hiên vắng", "rèm thưa", "hoa đèn", "gà eo óc gáy sương" không chỉ miêu tả cảnh vật mà còn gợi tả tâm trạng cô đơn, buồn bã của nhân vật.
- Điệp ngữ và tiểu đối: Các từ ngữ như "gương gương", "gượng gảy" được lặp lại, nhấn mạnh sự cố gắng vô vọng của người chinh phụ.
- Ngôn ngữ giàu cảm xúc: Lời thơ sử - dụng nhiều từ ngữ gợi tả nỗi buồn như "bi thiết", "buồn rầu", "sầu dằng dặc", "châu chan",...
- Biện pháp so sánh: So sánh thời gian "như niên" và nỗi sầu "tựa miền biển xa" làm nổi bật sự dài đằng đẵng của thời gian và sự mênh mông của nỗi buồn.
Tóm lại: đoạn trích đã thể hiện một cách sâu sắc và tinh tế nỗi buồn cô đơn, sự khắc khoải chờ mong và tâm trạng tuyệt vọng của người chinh phụ, qua đó tố cáo chiến tranh phi nghĩa đã gây ra bao đau khổ, chia lìa cho con người.
Thể hiện sự khát vọng tự do , thoát ly khỏi cuộc sống giả dối và bi kịch sau khu trải qua cõi tiên. Chàng trở nên lạc lõng , bơ vơ khi nhận ra mình không thuộc về thế giới thần tiên hay trần thế , nên việc bỏ đi vào núi là cách tìm kiếm lại sự thanh thản và bản ngã đã mất
I love city life . First, it is very convenient to live in the city . The public system reaches almost all of the city, so it is easy for me to get around. In addition, there are many shops that sell all kinds of goods, so I can buy almost everything I need. Second, the city often has many good schools and hospitals . There fore , people here can can enjoy quality education and health care. Finally, city life is exciting there are many entertainment place for me and my friends . For example, we can hang out at shopping malls , watch movies at the cinema , and visit beautiful parks downtown .In condution ,I fin the city a liveable place for me.