Nguyễn Ngọc Hải Băng
Giới thiệu về bản thân
Ai ai trong cuộc đời học sinh cũng có một người thầy hay cô giáo để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng. Em cũng vậy, và người cô mà em luôn nhớ mãi là cô Nguyễn Bích Hạnh – giáo viên dạy môn Văn đã dẫn dắt em qua những năm tháng
Cô có mái tóc ngắn ngang vai, được cắt gọn gàng, đôi khi có những sợi tóc rủ xuống che một phần đôi mắt tinh anh. Nước da cô hơi nâu vàng do thường ra ngoài hoạt động ngoại khóa, khuôn mặt cô hình trái xoan luôn mang nụ cười ấm áp, làm nổi bật hàm răng trắng đều đặn. Cô không quá cao nhưng dáng người thanh mảnh, luôn mặc áo sơ mi xanh dương hoặc áo dài trắng khi đến lớp, trông thật dịu dàng và nữ tính. Đôi khi trong những ngày hoạt động thể thao, cô lại mặc quần jean và áo phông, trông năng động và gần gũi hơn bao giờ hết.
Em ấn tượng nhất với cô là cách cô dạy học. Môn Văn từng là môn em ghét nhất vì thấy nó khô khan và khó hiểu, nhưng khi đến lớp cô, mọi thứ đều thay đổi. Cô không chỉ giảng lại lý thuyết trên sách, mà còn kể những câu chuyện thực tế, đưa ra những ví dụ gần gũi với cuộc sống hàng ngày để em dễ hiểu hơn. Một lần em gặp khó khăn khi viết bài luận về tình yêu thương gia đình, cô đã dành thời gian sau giờ học đến thăm em tại nhà, lắng nghe em chia sẻ về cuộc sống và hướng dẫn em cách xây dựng dàn ý, cách chọn từ ngữ để diễn đạt cảm xúc của mình. Sau đó, bài em viết được điểm 9, và đó là lần đầu tiên em đạt điểm cao trong môn Văn.
Không chỉ dạy kiến thức sách, cô còn dạy em cách làm người. Một buổi chiều em thấy cô đang nhặt rác trên sân trường, sau đó em hỏi tại sao cô lại làm vậy. Cô nói: “Nếu mỗi người chúng ta đều dọn dẹp một góc sân trường, thì cả ngôi trường sẽ luôn sạch sẽ và đẹp mắt”. Từ đó em học được ý thức giữ gìn vệ sinh môi trường, và cũng học được rằng những hành động nhỏ nhất đều có ý nghĩa lớn lao.
Cô cũng rất quan tâm đến cuộc sống của học sinh. Có lần em bị ốm nặng nghỉ học cả tuần, cô đã đến thăm em tại nhà, mang theo một túi hoa quả và sách bài tập mới, nhờ bạn em chép bài cho em để em không bị tụt hậu trong học tập. Mẹ em đã nói với cô rằng gia đình chúng ta gặp khó khăn tài chính, nhưng cô đã không nói gì, chỉ nhẹ nhàng nói: “Đây là những điều nhỏ bé, tôi chỉ muốn các em học tốt và hạnh phúc thôi”. Sau đó, cô còn ký tên gửi em một cuốn sách hay về cuộc sống, với dòng viết: “Cố gắng nhé, em sẽ luôn là học sinh yêu thích của cô”
Nguyễn Bích Hạnh. Mỗi khi nghe bài hát “Bụi phấn” hay thấy hình ảnh một giáo viên đứng trên bục giảng, em lại nhớ đến mái tóc ngắn ngang vai của cô, nụ cười ấm áp và những lời dạy dỗ ân cần. Em biết rằng mình sẽ không bao giờ quên những gì cô đã dạy cho em, và sẽ luôn biết ơn cô vì đã giúp em trưởng thành hơn mỗi ngày.
Một ngày nào đó em sẽ về thăm lại mái trường cũ, gặp cô và nói với cô rằng em đã không phụ lòng, em đã học giỏi môn Văn và đang cố gắng trở thành người tốt như cô dạy. Cô biết không, em sẽ luôn nhớ mãi về cô – người thầy đã mở ra cánh cửa tri thức và tình yêu thương cho em.
Trong hình ảnh của vị lãnh tụ dân tộc Việt Nam mọi người đều nhớ đến Bác Hồ vì bác có lỗi sống giản dị. Khi nhắc đến Bác em không khỏi nhớ đến những dòng lịch sử về Bác, ngày 5/6/1911 chàng trai Nguyễn Tất Thành Thành với một niềm khao khát và mãnh liệt mang trong mình hy vọng tìm ra con đường cứu nước, Bác rời khỏi bến nhà rồng để mở đầu cho cuộc hành trình tìm ra con đường cứu nước . Năm 1911 khi đất nước còn chìm trong cảnh bị ép làm nô lệ , chàng thanh niên Nguyễn Tất Thành mang trong tim mình trái tim sắt đá và dòng máu Việt Nam ,em vô cùng khâm phục Bác vì lúc đó Bác chỉ ra đi với hai bàn tay trắng , chấp nhận làm mọi công việc nặng nhọc trên tàu đô đốc Latouche - Treville, đó không chỉ là một cuộc hành trình đi tìm đường để cứu nước mà còn là một hành trình để người dân Việt Nam thoát khỏi nạn nô lệ ,dù cho gian khổ nhưng Bác vẫn quyết tâm vì tình yêu nước, đồng bào và quê hương . Đứng trước biển cả mênh mông chắc hẳn Bác rất nhớ quê nhà của mình, nhưng vì đất nước vì đồng bào và vì độc lập dân tộc Bác đã dũng cảm bước đi để tìm đường cứu nước dù cho hành trình có khó khăn và gian nan đến mấy dù hành trình đó xa xôi vạn dặm và , trắc trở nhưng trái tim và lòng yêu nước của Bác đã chiến thắng tất cả . Nhờ có bước trân khiên cường bất khuất đầu tiên và dũng cảm ấy chúng ta mới có được một cuộc sống như ngày hôm nay dân ta mới tìm thấy ánh sáng của tự do và thoát khỏi xiềng xích không cần phải làm nô lệ. Dù trải qua những năm tháng lịch sử dài hàng trăm năm nhưng sự hy sinh và dấu ấn lịch sử của Bác đã in sâu vào trong trái tim của con người Việt Nam