Nguyễn Ngọc Hải Băng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Ngọc Hải Băng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Ai ai trong cuộc đời học sinh cũng có một người thầy hay cô giáo để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng. Em cũng vậy, và người cô mà em luôn nhớ mãi là cô Nguyễn Bích Hạnh – giáo viên dạy môn Văn đã dẫn dắt em qua những năm tháng


Cô có mái tóc ngắn ngang vai, được cắt gọn gàng, đôi khi có những sợi tóc rủ xuống che một phần đôi mắt tinh anh. Nước da cô hơi nâu vàng do thường ra ngoài hoạt động ngoại khóa, khuôn mặt cô hình trái xoan luôn mang nụ cười ấm áp, làm nổi bật hàm răng trắng đều đặn. Cô không quá cao nhưng dáng người thanh mảnh, luôn mặc áo sơ mi xanh dương hoặc áo dài trắng khi đến lớp, trông thật dịu dàng và nữ tính. Đôi khi trong những ngày hoạt động thể thao, cô lại mặc quần jean và áo phông, trông năng động và gần gũi hơn bao giờ hết.


Em ấn tượng nhất với cô là cách cô dạy học. Môn Văn từng là môn em ghét nhất vì thấy nó khô khan và khó hiểu, nhưng khi đến lớp cô, mọi thứ đều thay đổi. Cô không chỉ giảng lại lý thuyết trên sách, mà còn kể những câu chuyện thực tế, đưa ra những ví dụ gần gũi với cuộc sống hàng ngày để em dễ hiểu hơn. Một lần em gặp khó khăn khi viết bài luận về tình yêu thương gia đình, cô đã dành thời gian sau giờ học đến thăm em tại nhà, lắng nghe em chia sẻ về cuộc sống và hướng dẫn em cách xây dựng dàn ý, cách chọn từ ngữ để diễn đạt cảm xúc của mình. Sau đó, bài em viết được điểm 9, và đó là lần đầu tiên em đạt điểm cao trong môn Văn.


Không chỉ dạy kiến thức sách, cô còn dạy em cách làm người. Một buổi chiều em thấy cô đang nhặt rác trên sân trường, sau đó em hỏi tại sao cô lại làm vậy. Cô nói: “Nếu mỗi người chúng ta đều dọn dẹp một góc sân trường, thì cả ngôi trường sẽ luôn sạch sẽ và đẹp mắt”. Từ đó em học được ý thức giữ gìn vệ sinh môi trường, và cũng học được rằng những hành động nhỏ nhất đều có ý nghĩa lớn lao.


Cô cũng rất quan tâm đến cuộc sống của học sinh. Có lần em bị ốm nặng nghỉ học cả tuần, cô đã đến thăm em tại nhà, mang theo một túi hoa quả và sách bài tập mới, nhờ bạn em chép bài cho em để em không bị tụt hậu trong học tập. Mẹ em đã nói với cô rằng gia đình chúng ta gặp khó khăn tài chính, nhưng cô đã không nói gì, chỉ nhẹ nhàng nói: “Đây là những điều nhỏ bé, tôi chỉ muốn các em học tốt và hạnh phúc thôi”. Sau đó, cô còn ký tên gửi em một cuốn sách hay về cuộc sống, với dòng viết: “Cố gắng nhé, em sẽ luôn là học sinh yêu thích của cô”

Nguyễn Bích Hạnh. Mỗi khi nghe bài hát “Bụi phấn” hay thấy hình ảnh một giáo viên đứng trên bục giảng, em lại nhớ đến mái tóc ngắn ngang vai của cô, nụ cười ấm áp và những lời dạy dỗ ân cần. Em biết rằng mình sẽ không bao giờ quên những gì cô đã dạy cho em, và sẽ luôn biết ơn cô vì đã giúp em trưởng thành hơn mỗi ngày.


Một ngày nào đó em sẽ về thăm lại mái trường cũ, gặp cô và nói với cô rằng em đã không phụ lòng, em đã học giỏi môn Văn và đang cố gắng trở thành người tốt như cô dạy. Cô biết không, em sẽ luôn nhớ mãi về cô – người thầy đã mở ra cánh cửa tri thức và tình yêu thương cho em.

Trong hình ảnh của vị lãnh tụ dân tộc Việt Nam mọi người đều nhớ đến Bác Hồ vì bác có lỗi sống giản dị. Khi nhắc đến Bác em không khỏi nhớ đến những dòng lịch sử về Bác, ngày 5/6/1911 chàng trai Nguyễn Tất Thành Thành với một niềm khao khát và mãnh liệt mang trong mình hy vọng tìm ra con đường cứu nước, Bác rời khỏi bến nhà rồng để mở đầu cho cuộc hành trình tìm ra con đường cứu nước . Năm 1911 khi đất nước còn chìm trong cảnh bị ép làm nô lệ , chàng thanh niên Nguyễn Tất Thành mang trong tim mình trái tim sắt đá và dòng máu Việt Nam ,em vô cùng khâm phục Bác vì lúc đó Bác chỉ ra đi với hai bàn tay trắng , chấp nhận làm mọi công việc nặng nhọc trên tàu đô đốc Latouche - Treville, đó không chỉ là một cuộc hành trình đi tìm đường để cứu nước mà còn là một hành trình để người dân Việt Nam thoát khỏi nạn nô lệ ,dù cho gian khổ nhưng Bác vẫn quyết tâm vì tình yêu nước, đồng bào và quê hương . Đứng trước biển cả mênh mông chắc hẳn Bác rất nhớ quê nhà của mình, nhưng vì đất nước vì đồng bào và vì độc lập dân tộc Bác đã dũng cảm bước đi để tìm đường cứu nước dù cho hành trình có khó khăn và gian nan đến mấy dù hành trình đó xa xôi vạn dặm và , trắc trở nhưng trái tim và lòng yêu nước của Bác đã chiến thắng tất cả . Nhờ có bước trân khiên cường bất khuất đầu tiên và dũng cảm ấy chúng ta mới có được một cuộc sống như ngày hôm nay dân ta mới tìm thấy ánh sáng của tự do và thoát khỏi xiềng xích không cần phải làm nô lệ. Dù trải qua những năm tháng lịch sử dài hàng trăm năm nhưng sự hy sinh và dấu ấn lịch sử của Bác đã in sâu vào trong trái tim của con người Việt Nam

Trong dòng chảy của văn học Việt Nam viết về chiến tranh, bên cạnh những khúc tráng ca hào hùng, vẫn có những nốt trầm xao xuyến về hậu phương. Tản văn "Người ngồi đợi trước hiên nhà" của Huỳnh Như Phương đã chạm đến trái tim người đọc bằng hình ảnh nhân vật Dì Bảy - một người phụ nữ với tình yêu thủy chung và sự hy sinh thầm lặng trong những năm tháng đất nước chia cắt. Ấn tượng đầu tiên về dì Bảy là một người phụ nữ mang nét đẹp truyền thống, chịu thương chịu khó. Lấy dượng Bảy - một người chiến sĩ cách mạng - khi tuổi đời còn rất trẻ, dì chỉ kịp hưởng hạnh phúc vợ chồng son vỏn vẹn một tháng trước khi dượng đi tập kết ra miền Bắc. Lời hẹn "hai năm sau sẽ trở về" của dượng đã trở thành niềm tin, thành lẽ sống để dì bám trụ, đợi chờ suốt hơn hai mươi năm ròng rã. Sự chờ đợi ấy không chỉ được đo bằng thời gian, mà bằng cả thanh xuân, bằng nỗi khắc khoải trong từng đêm đông giá rét. Hình ảnh "người ngồi đợi trước hiên nhà" là một biểu tượng đắt giá. Dì Bảy ngồi đó, bên hiên nhà cũ, dõi mắt về phía xa xăm, nơi người chồng yêu dấu của mình đang ở bên kia giới tuyến. Đó không chỉ là hành động đợi chờ thông thường, mà là hiện thân của sự kiên trinh, một đức tin tuyệt đối vào ngày đoàn tụ. Dù thời gian trôi qua, chiến tranh ác liệt, dì vẫn một mình gánh vác việc gia đình, chăm sóc người thân, nuôi giữ mái nhà yên ấm, đợi ngày dượng về. Điều khiến tôi cảm động nhất ở dì Bảy chính là sự bình thản đến lạ lùng trước những biến cố của thời cuộc. Dù nỗi đau chia cắt là vô cùng lớn, dì không hề than vãn, cũng không một lần từ bỏ hy vọng. Dì sống âm thầm, lặng lẽ như loài cỏ dại, kiên cường bám rễ giữa bao giông bão. Sự hy sinh của dì không ồn ào, không đòi hỏi đền đáp, mà cao quý, trong sáng, tô thắm thêm vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam: "Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang". Huỳnh Như Phương đã viết những dòng văn thật giản dị mà lay động, phác họa nên một chân dung dì Bảy sống động. Dì không chỉ đợi dượng Bảy, mà dì đang đợi một ngày đất nước hòa bình, thống nhất. Hình ảnh dì Bảy ngồi đợi trước hiên nhà sẽ mãi là một nốt lặng đẹp đẽ, khiến người đọc hôm nay thêm trân trọng giá trị của hòa bình và tình yêu thủy chung. Tóm lại, nhân vật dì Bảy là một hình tượng nghệ thuật đặc sắc, đại diện cho những người phụ nữ thầm lặng hy sinh cho sự nghiệp thống nhất đất nước. Tình yêu và sự kiên trinh của dì là bài học sâu sắc về lòng thủy chung, sự kiên cường, mang đến những cảm xúc nghẹn ngào và kính trọng trong lòng mỗi người đọc.