Chu Đức Tùng
Giới thiệu về bản thân
Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường, lớp em đã có một chuyến tham quan về nguồn vô cùng ý nghĩa tại Khu di tích lịch sử Đền Hùng. Sáng sớm, ai nấy đều háo hức, chuẩn bị đầy đủ mũ, áo và nước uống cho chuyến đi. Khi xe bắt đầu lăn bánh, tiếng cười nói rộn rã vang lên khắp xe. Đến nơi, em được tận mắt nhìn thấy những bậc thang uốn lượn dẫn lên Đền Thượng, nơi các vua Hùng được thờ phụng. Không khí trang nghiêm khiến em cảm thấy tự hào và biết ơn những người đã có công dựng nước. Thầy cô hướng dẫn chúng em dâng hương tưởng niệm, sau đó cả lớp cùng chụp ảnh lưu niệm giữa rừng cọ, đồi chè xanh mát. Chuyến đi không chỉ giúp em hiểu thêm về cội nguồn dân tộc mà còn gắn kết tình bạn, tình thầy trò thêm thân thiết. Đó là một kỉ niệm đáng nhớ và sâu sắc nhất trong những năm tháng học trò của em.
Câu 1:
Bài thơ được viết theo thể thơ thất ngôn bát cú đường luật
Câu 2:
Các hình ảnh thiên nhiên: cây hòe xanh rợp, hoa lựu đỏ, sen hồng tỏa hương. → Gợi tả một bức tranh mùa hè rực rỡ, tươi sáng, tràn đầy sức sống.
Câu 3:
Biện pháp đảo ngữ (“Lao xao chợ cá”, “Dắng dỏi cầm ve”) giúp nhấn mạnh âm thanh, sức sống sinh động của cảnh vật và con người mùa hè, tạo nên nhịp điệu rộn ràng, vui tươi của bức tranh cuộc sống.
Câu 4:
Nguyễn Trãi bộc lộ tấm lòng yêu nước, thương dân sâu sắc, mong muốn nhân dân có cuộc sống no đủ, hạnh phúc, thanh bình.
Câu 5:
Chủ đề: Ca ngợi vẻ đẹp sinh động của thiên nhiên và thể hiện tấm lòng yêu dân, yêu đời của Nguyễn Trãi. Căn cứ: Hình ảnh thiên nhiên tươi đẹp (cây hòe, hoa lựu, sen hồng) và hai câu cuối thể hiện mong ước “Dân giàu đủ khắp đời phương”.
Câu 6:
Từ niềm vui giản dị mà Nguyễn Trãi tìm thấy trong thiên nhiên ngày hè, em học được bài học quý giá về biết trân trọng và tận hưởng những điều bình dị quanh mình. Trong cuộc sống hiện đại, đôi khi ta quá bận rộn mà quên mất niềm vui nhỏ bé như một buổi chiều mát, một cơn gió, hay tiếng chim hót. Em hiểu rằng giữ tinh thần lạc quan, yêu đời và sống hòa hợp với thiên nhiên sẽ giúp cuộc sống nhẹ nhàng, ý nghĩa hơn. Biết yêu cái đẹp quanh mình cũng là cách để sống hạnh phúc và nhân ái hơn.
Từ văn bản “Chiều xuân ở thôn Trường Mại”, ta thấy con người và thiên nhiên luôn gắn bó, hòa hợp với nhau. Thiên nhiên mang đến vẻ đẹp thanh bình, là nguồn sống và nguồn vui của con người lao động. Khi con người biết sống hòa hợp với thiên nhiên, ta cảm nhận được sự yên bình, hạnh phúc và trân trọng hơn giá trị của lao động. Ngược lại, nếu phá hoại thiên nhiên, con người sẽ mất đi môi trường sống trong lành và những niềm vui giản dị. Vì vậy, mỗi người cần yêu quý, bảo vệ và sống thân thiện với thiên nhiên để cuộc sống thêm tươi đẹp và ý nghĩa hơn.
Từ văn bản “Chiều xuân ở thôn Trường Mại”, ta thấy con người và thiên nhiên luôn gắn bó, hòa hợp với nhau. Thiên nhiên mang đến vẻ đẹp thanh bình, là nguồn sống và nguồn vui của con người lao động. Khi con người biết sống hòa hợp với thiên nhiên, ta cảm nhận được sự yên bình, hạnh phúc và trân trọng hơn giá trị của lao động. Ngược lại, nếu phá hoại thiên nhiên, con người sẽ mất đi môi trường sống trong lành và những niềm vui giản dị. Vì vậy, mỗi người cần yêu quý, bảo vệ và sống thân thiện với thiên nhiên để cuộc sống thêm tươi đẹp và ý nghĩa hơn.
Từ văn bản “Chiều xuân ở thôn Trường Mại”, ta thấy con người và thiên nhiên luôn gắn bó, hòa hợp với nhau. Thiên nhiên mang đến vẻ đẹp thanh bình, là nguồn sống và nguồn vui của con người lao động. Khi con người biết sống hòa hợp với thiên nhiên, ta cảm nhận được sự yên bình, hạnh phúc và trân trọng hơn giá trị của lao động. Ngược lại, nếu phá hoại thiên nhiên, con người sẽ mất đi môi trường sống trong lành và những niềm vui giản dị. Vì vậy, mỗi người cần yêu quý, bảo vệ và sống thân thiện với thiên nhiên để cuộc sống thêm tươi đẹp và ý nghĩa hơn.
Tác giả Nguyễn Khuyến thể hiện tâm trạng buồn thương, hoài niệm và tiếc nuối khi nhớ về cảnh họp chợ Đồng xưa. Ông bâng khuâng trước sự đổi thay của thời cuộc và thể hiện tình yêu sâu nặng với quê hương, phong tục cổ truyền.
Niềm tin và hy vọng giúp con người có thêm sức mạnh để vượt qua khó khăn. Dù cuộc sống có thử thách, chỉ cần giữ lòng tin, ta sẽ tìm thấy ánh sáng của ngày mai. Giống như tiếng pháo báo hiệu mùa xuân, hy vọng luôn mở ra khởi đầu mới và đem lại niềm vui, hạnh phúc cho con người.
Vào dịp cuối năm học lớp 7, trường em tổ chức cho học sinh đi tham quan Khu di tích lịch sử Đền Hùng ở tỉnh Phú Thọ. Em rất háo hức vì đây là lần đầu tiên được đến thăm nơi cội nguồn của dân tộc. Khi đến nơi, em được nghe cô hướng dẫn viên kể về truyền thuyết Lạc Long Quân và Âu Cơ cùng công lao dựng nước của các vua Hùng. Em cùng các bạn thành kính dâng hương trong tiếng nhạc lễ trang nghiêm, lòng trào dâng niềm tự hào và biết ơn sâu sắc với tổ tiên. Từ trên đền Thượng nhìn xuống, cảnh rừng xanh bát ngát hiện ra thật hùng vĩ và yên bình. Chuyến đi ấy đã giúp em hiểu thêm về lịch sử dân tộc, thêm yêu quê hương đất nước và ý thức được trách nhiệm của mình trong việc giữ gìn, phát huy truyền thống “uống nước nhớ nguồn”. Đó là một kỷ niệm đẹp mà em sẽ không bao giờ quên.