Nguyễn Hồng Trâm

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Hồng Trâm
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Câu 1: Phân tích hai vợ chồng người thầy bói (khoảng 150 chữ) Đoạn văn cần làm nổi bật sự đối lập giữa vẻ ngoài đạo mạo và bản chất bên trong của hai nhân vật. Hai vợ chồng thầy bói thường hiện lên với những lời phán đầy vẻ huyền bí, nhưng thực chất chỉ là những kẻ cơ hội, lợi dụng đức tin và sự lo lắng của người khác để trục lợi. Họ phối hợp nhịp nhàng để tạo ra một "màn kịch" hoàn hảo, khiến nạn nhân tin vào những điều không có căn cứ. Qua đó, tác giả dân gian (hoặc tác giả văn bản) muốn phê phán thói mê tín dị đoan và sự giả dối, lọc lõi của những kẻ mượn danh tâm linh để kiếm sống trên nỗi đau của người khác.
Câu 2: Nghị luận về quan điểm "Mạng xã hội khiến con người cô đơn hơn" (khoảng 400 chữ) Dàn ý gợi ý:
  • Mở bài: Dẫn dắt về sự bùng nổ của mạng xã hội (Facebook, TikTok, Instagram...) và nêu quan điểm tán thành: Mạng xã hội đang dần đẩy con người vào sự cô đơn sâu sắc.
  • Thân bài:
    • Thực trạng: Chúng ta có hàng ngàn bạn bè ảo nhưng không có ai để tâm sự ngoài đời thật. Mọi người ngồi cạnh nhau nhưng mỗi người nhìn vào một màn hình điện thoại riêng.
    • Lý do khiến con người cô đơn:
      • Sự hào nhoáng giả tạo: Việc liên tục nhìn thấy cuộc sống "hoàn hảo" của người khác qua bộ lọc (filter) khiến ta cảm thấy tự ti, thấy mình thua kém và bị tách biệt.
      • Thiếu kết nối thực sự: Những nút "Like" hay "Comment" không thể thay thế cho một cái nắm tay hay một ánh mắt cảm thông trực tiếp.
      • Sợ bị bỏ rơi (FOMO): Càng chạy theo các trào lưu, con người càng dễ đánh mất bản sắc cá nhân, dẫn đến sự trống rỗng trong tâm hồn.
    • Hệ quả: Trầm cảm, lo âu và sự đứt gãy trong các mối quan hệ gia đình, bạn bè.
  • Kết bài: Khẳng định lại mạng xã hội chỉ là công cụ. Để bớt cô đơn, chúng ta cần học cách "ngắt kết nối để kết nối" — trân trọng những giá trị hiện hữu xung quanh và sống thật với chính mình.
Câu 1: Phân tích hai vợ chồng người thầy bói (khoảng 150 chữ) Đoạn văn cần làm nổi bật sự đối lập giữa vẻ ngoài đạo mạo và bản chất bên trong của hai nhân vật. Hai vợ chồng thầy bói thường hiện lên với những lời phán đầy vẻ huyền bí, nhưng thực chất chỉ là những kẻ cơ hội, lợi dụng đức tin và sự lo lắng của người khác để trục lợi. Họ phối hợp nhịp nhàng để tạo ra một "màn kịch" hoàn hảo, khiến nạn nhân tin vào những điều không có căn cứ. Qua đó, tác giả dân gian (hoặc tác giả văn bản) muốn phê phán thói mê tín dị đoan và sự giả dối, lọc lõi của những kẻ mượn danh tâm linh để kiếm sống trên nỗi đau của người khác.
Câu 2: Nghị luận về quan điểm "Mạng xã hội khiến con người cô đơn hơn" (khoảng 400 chữ) Dàn ý gợi ý:
  • Mở bài: Dẫn dắt về sự bùng nổ của mạng xã hội (Facebook, TikTok, Instagram...) và nêu quan điểm tán thành: Mạng xã hội đang dần đẩy con người vào sự cô đơn sâu sắc.
  • Thân bài:
    • Thực trạng: Chúng ta có hàng ngàn bạn bè ảo nhưng không có ai để tâm sự ngoài đời thật. Mọi người ngồi cạnh nhau nhưng mỗi người nhìn vào một màn hình điện thoại riêng.
    • Lý do khiến con người cô đơn:
      • Sự hào nhoáng giả tạo: Việc liên tục nhìn thấy cuộc sống "hoàn hảo" của người khác qua bộ lọc (filter) khiến ta cảm thấy tự ti, thấy mình thua kém và bị tách biệt.
      • Thiếu kết nối thực sự: Những nút "Like" hay "Comment" không thể thay thế cho một cái nắm tay hay một ánh mắt cảm thông trực tiếp.
      • Sợ bị bỏ rơi (FOMO): Càng chạy theo các trào lưu, con người càng dễ đánh mất bản sắc cá nhân, dẫn đến sự trống rỗng trong tâm hồn.
    • Hệ quả: Trầm cảm, lo âu và sự đứt gãy trong các mối quan hệ gia đình, bạn bè.
  • Kết bài: Khẳng định lại mạng xã hội chỉ là công cụ. Để bớt cô đơn, chúng ta cần học cách "ngắt kết nối để kết nối" — trân trọng những giá trị hiện hữu xung quanh và sống thật với chính mình.