Phạm Châu Giang
Giới thiệu về bản thân
Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường, ban giám hiệu tổ chức cho học sinh chúng em một chuyến tham quan về nguồn đến Khu di tích lịch sử Đền Hùng – nơi gắn liền với câu ca quen thuộc: “Dù ai đi ngược về xuôi – Nhớ ngày Giỗ Tổ mồng mười tháng ba.” Khi nghe cô giáo thông báo, cả lớp em như vỡ òa trong niềm vui. Ai cũng háo hức, chờ đợi ngày được đặt chân đến vùng đất thiêng – nơi cội nguồn của dân tộc Việt Nam.
Sáng hôm ấy, bầu trời trong xanh, nắng nhẹ như cũng vui cùng chúng em. Mới hơn năm giờ sáng, cả lớp đã có mặt đông đủ trước cổng trường. Ai cũng mặc đồng phục trắng tinh, đeo khăn quàng đỏ thắm, vai đeo ba lô, tay cầm cờ nhỏ. Trên khuôn mặt ai nấy đều ánh lên niềm hân hoan khó tả. Khi chiếc xe chở đoàn khởi hành, tiếng cười nói rộn ràng vang lên khắp xe. Cô giáo chủ nhiệm bật bài hát “Lên Đền Hùng” khiến ai cũng hát theo trong không khí sôi nổi và tự hào.
Sau hơn hai tiếng đồng hồ di chuyển, chúng em đã có mặt tại khu di tích. Đền Hùng hiện ra giữa khung cảnh núi rừng xanh ngắt, uy nghiêm mà gần gũi. Từng bậc đá dẫn lên đền uốn lượn dưới những tán cây cổ thụ rợp bóng. Từng cơn gió nhẹ mang theo hương rừng và mùi hương trầm thoang thoảng khiến lòng người trở nên thanh tịnh. Dưới sự hướng dẫn của cô giáo và chú thuyết minh viên, chúng em xếp hàng ngay ngắn tiến vào dâng hương tưởng niệm các vua Hùng.
Khi những nén hương được thắp lên, khói hương bay nghi ngút hòa trong tiếng trống đồng vang vọng, em cảm thấy lòng mình dâng lên một niềm xúc động khó tả. Em tưởng như đang nghe thấy tiếng trống giục giã của cha ông thuở dựng nước, nghe tiếng sóng sông Hồng chảy qua bao thế kỉ, chứng kiến biết bao thăng trầm của dân tộc. Đứng trước bàn thờ các vua Hùng, em thầm khấn: “Con nguyện sẽ cố gắng học tập thật tốt, trở thành người có ích để xứng đáng với công lao dựng nước của tổ tiên.”
Sau khi dâng hương, chúng em được đi tham quan Bảo tàng Hùng Vương. Ở đó trưng bày rất nhiều hiện vật quý như trống đồng, mũi giáo, mảnh gốm cổ,… Từng kỉ vật như những lời kể sống động về quá khứ oai hùng của dân tộc. Em chăm chú nghe cô hướng dẫn viên kể về truyền thuyết Lạc Long Quân – Âu Cơ, về bánh chưng bánh dày, về những ngày đầu tiên của đất nước Văn Lang. Mỗi câu chuyện đều khiến em thêm tự hào vì mình là con cháu của các vua Hùng, là người mang trong mình dòng máu Việt kiên cường.
Buổi trưa, cả đoàn nghỉ chân dưới tán cây to bên sườn núi. Mọi người cùng trải bạt, chia sẻ đồ ăn mang theo. Tiếng nói cười rộn rã hòa cùng tiếng ve sầu báo hiệu mùa hè đến gần. Cô giáo còn kể thêm cho chúng em nghe nhiều câu chuyện về tinh thần “Uống nước nhớ nguồn”, dặn rằng phải luôn biết ơn công lao của cha ông, cố gắng học tập để góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp. Những lời nói giản dị ấy khiến em càng thêm thấm thía và trân trọng chuyến đi này.
Buổi chiều, trước khi ra về, cả lớp cùng chụp một tấm ảnh kỉ niệm trước cổng đền. Ai cũng nở nụ cười rạng rỡ. Trên đường về, tuy ai nấy đều mệt sau một ngày leo núi, đi bộ khá nhiều, nhưng không ai thấy buồn hay chán. Trái lại, ai cũng vui vì đã có một ngày ý nghĩa, vừa được học hỏi, vừa được gần gũi bạn bè, thầy cô.
Khi xe lăn bánh rời khỏi khu di tích, em ngoái nhìn lại ngọn núi Nghĩa Lĩnh xanh thẳm khuất dần sau rặng cây. Trong lòng em trào dâng niềm tự hào và biết ơn sâu sắc. Em chợt hiểu rằng, mỗi người Việt Nam đều có một cội nguồn, một dòng lịch sử để nhớ về. Chuyến đi hôm ấy không chỉ giúp em mở rộng kiến thức mà còn giúp em học được cách yêu thương, trân trọng những giá trị thiêng liêng mà cha ông đã để lại.
Đối với em, đó là một chuyến đi thật đặc biệt, chứa đựng biết bao cảm xúc và bài học quý giá. Em sẽ mãi ghi nhớ khoảnh khắc được đứng giữa đất Tổ, nghe lời dặn của cô giáo, nghe gió núi vi vu hòa cùng tiếng trống đồng vọng lại từ ngàn xưa. Đó không chỉ là một chuyến tham quan đơn thuần, mà là một hành trình về với cội nguồn, để từ đó em biết sống biết ơn, sống có trách nhiệm và cố gắng hơn mỗi ngày.
câu 1:
_ bài thơ được viết theo thể thơ 6 chữ
câu 2:
_Các hình ảnh thiên nhiên: cây hòe xanh,hoa lựu đỏ,sen hồng trong ao,ánh nắng mùa hè
câu 3:
_biện pháp tu từ đảo ngữ(lao xao ,dắng dỏi lên đâu)
_tác dụng:
+làm cho câu văn câu thơ thêm sinh động gợi cảm,giàu hình ảnh
+gợi lên không khí náo nhiệt, đầy sức sống của cảnh vật và con người trong ngày hè, đồng thời thể hiện tâm hồn yêu đời ,hòa nhập với thiên nhiên của tác giả
+qua đó ta thấy được tác giả là một người tinh tế có tài quan sát tỉ mỉ yêu thiên
câu 4:
_Trong hai câu văn cuối Nguyễn Trãi bộc lộ tấm lòng yêu nước ,thương dân sâu sắc ,ông mong dân khắp nơi được lo đủ, hạnh phúc
câu 5
_chủ đề của Bài thơ thể hiện niềm vui,tình yêu thiên nhiên,yêu đời và tấm lòng thương dân,khát vọng về cuộc sống nhân dân no đủ thanh bình của Nguyễn Trãi
_căn cứ Từ những hình ảnh thiên nhiên sống động, tiếng chợ cá, tiếng ve vui tươi (niềm yêu đời) và đặc biệt là hai câu cuối thể hiện mong muốn dân giàu đủ khắp nơi (tấm lòng nhân nghĩa).
câu 6:
_Từ niềm vui giản dị mà Nguyễn Trãi tìm thấy trong cảnh ngày hè, em hiểu rằng hạnh phúc không chỉ đến từ những điều lớn lao mà còn hiện diện trong những vẻ đẹp bình dị quanh tâ: một hàng cây, một tiếng ve hay nụ cười của người thân. Chúng ta cần giữ tinh thần lạc quan, biết trân trọng thiên nhiên và cuộc sống hằng ngày Dù cuộc sống có nhiều lo toan, nếu biết tìm niềm vui nhỏ bé, ta sẽ thấy tâm hồn mình thanh thản yêu đời và mạnh mẽ hơn