Ngô Thị Xuân Mai
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. Thể loại của văn bản: → Tùy bút (văn xuôi trữ tình). Câu 2. Theo tác giả, “nghệ thuật” ăn quà của người Hà Nội là: → Ăn đúng giờ, chọn đúng món và đúng người bán, biết thưởng thức cái ngon, cái tinh tế của quà ăn Hà Nội. Câu 3. Câu văn: “Con dao cắt, sáng như nước, và lưỡi đưa ngọt như đường phèn.” Biện pháp tu từ: So sánh. Tác dụng: Làm nổi bật sự sắc bén, tinh khiết của con dao và sự khéo léo, tinh tế trong cách chế biến món ăn, góp phần làm tăng vẻ đẹp, cái ngon của quà Hà Nội. Câu 4. Chủ đề của văn bản: → Ca ngợi vẻ đẹp văn hóa ẩm thực Hà Nội, đặc biệt là thú ăn quà và sự tinh tế trong lối sống của người Hà Nội. Câu 5. Nhận xét về cái tôi trữ tình của tác giả: → Cái tôi trữ tình tinh tế, giàu cảm xúc, am hiểu và gắn bó sâu sắc với Hà Nội, thể hiện tình yêu tha thiết, trân trọng những nét đẹp đời thường của quê hương. Câu 6. (Đoạn văn 5–7 dòng) Tình yêu dành cho quà ăn Hà Nội trong văn bản cho thấy sự gắn bó sâu nặng của tác giả với quê hương. Những món quà giản dị không chỉ là thức ăn mà còn là nét văn hóa, là ký ức thân thương của người Hà Nội. Qua đó, ta hiểu rằng mỗi con người đều có một mối dây liên kết bền chặt với nơi mình sinh ra và lớn lên. Quê hương hiện diện trong những điều bình dị nhất của cuộc sống. Vì vậy, mỗi người cần biết trân trọng, giữ gìn và yêu quý quê hương của mình.