Trương Bảo Quang

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trương Bảo Quang
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

BÀI LÀM


Một trong những câu chuyện giản dị nhưng sâu sắc nhất về Chủ tịch Hồ Chí Minh là câu chuyện Người đến thăm các chiến sĩ công an năm 1946 – thời điểm đất nước ta vừa giành được độc lập, tình hình trong nước còn vô cùng khó khăn. Hôm ấy, Bác đến thăm một đơn vị công an ở Hà Nội. Các chiến sĩ rất vui mừng, ai nấy đều muốn thể hiện lòng kính trọng và chuẩn bị đón tiếp Bác thật chu đáo. Khi thấy Bác bước vào, một chiến sĩ trẻ vội chạy ra mở cửa, lễ phép chào. Nhưng do đường đất lầy lội, đôi dép cao su của Bác dính đầy bùn. Không muốn làm bẩn nền nhà vừa quét sạch, Bác nhẹ nhàng cởi dép, đi chân đất vào. Hành động tưởng như nhỏ bé ấy khiến tất cả mọi người xúc động. Sau đó, Bác ân cần hỏi thăm sức khỏe, sinh hoạt của từng chiến sĩ, dặn dò các chú phải luôn “vì nước quên thân, vì dân phục vụ”. Trước khi ra về, Bác còn nhặt chiếc dép lên, gõ nhẹ xuống bậc thềm để rũ bùn rồi mới đi tiếp. Cử chỉ ấy thể hiện rõ đức tính giản dị, khiêm tốn, luôn tôn trọng tập thể và biết nghĩ cho người khác của Người. Câu chuyện nhỏ về đôi dép Bác Hồ tuy mộc mạc nhưng chứa đựng một bài học lớn lao. Bác không chỉ lãnh đạo tài giỏi, mà còn là tấm gương sáng về nhân cách và lối sống. Hình ảnh Bác đi chân đất vào nhà chiến sĩ năm ấy mãi khắc sâu trong lòng em, nhắc nhở em phải luôn sống giản dị, biết quan tâm đến mọi người và trân trọng từng việc làm nhỏ bé trong cuộc sống.

Câu 1. Ngôi kể được sử dụng trong văn bản là ngôi thứ nhất (do nhân vật "tôi" kể). Câu 2. Hai chi tiết miêu tả ngoại hình của nhân vật Ga-ro-nê là: "lớn nhất lớp, đầu to vai rộng, năm nay gần 14 tuổi" "có thể nhấc cái ghế dài chỉ một tay thôi" Câu 3. Ba chi tiết thể hiện tình cảm của nhân vật "tôi" đối với Ga-ro-nê: "Càng hiểu cậu, tôi càng yêu cậu." "Tôi rất vui thích được nắm chặt bàn tay to tướng của cậu trong tay mình." "Tôi tin chắc rằng cậu sẽ không ngại liều mình để cứu một người, cậu sẽ đem hết sức mình để che chở cho bạn" Nhận xét: Tình cảm của "tôi" dành cho Ga-ro-nê là tình cảm yêu quý, quý mến và ngưỡng mộ sâu sắc, không chỉ dựa trên vẻ bề ngoài mà còn dựa trên những phẩm chất tốt đẹp về tính cách và hành động của Ga-ro-nê. Câu 4. Mặc dù cả lớp đều yêu quý Ga-ro-nê, nhưng vẫn có một số người không có thiện cảm với cậu vì cậu chống lại những hành động độc ác của chúng. Điều này khiến Ga-ro-nê trở thành đối tượng bị ghét của những kẻ xấu. Cảm nhận về nhân vật: Ga-ro-nê là một người tốt bụng, mạnh mẽ, và có tinh thần bảo vệ lẽ phải, dù có thể khiến một số người không ưa. Câu 5. Bài học rút ra cho bản thân về cách ứng xử với bạn bè: Nên học tập Ga-ro-nê ở sự tốt bụng và sẵn lòng giúp đỡ bạn bè khi cần thiết. Cần có thái độ dũng cảm đứng lên bảo vệ lẽ phải, dám chống lại hành động sai trái của bạn bè, dù điều đó có thể không được lòng một số người. Hãy đối xử tốt với mọi người, dù vẻ ngoài của họ có thể không như ý ta muốn. Tình cảm bạn bè xuất phát từ sự yêu quý, quý mến và sẻ chia thực sự, chứ không phải từ việc "nghe lời" hay sợ hãi.