Hà Việt Trinh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hà Việt Trinh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài làm

Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, có biết bao con người anh hùng đã hi sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Trong số đó, em luôn cảm phục và xúc động khi nhớ đến chị Võ Thị Sáu, người con gái anh hùng đất đỏ Bà Rịa – Vũng Tàu. Câu chuyện về sự hi sinh của chị là một sự kiện có thật mà em từng được học và vẫn luôn ghi nhớ trong lòng.

Chị Võ Thị Sáu sinh năm 1933 trong một gia đình nghèo ở vùng Đất Đỏ. Ngay từ khi còn nhỏ, chị đã sớm bộc lộ tinh thần gan dạ, căm thù giặc sâu sắc. Mới mười bốn tuổi, chị đã tham gia đội công tác bí mật, làm nhiệm vụ liên lạc, theo dõi địch. Một lần, khi phát hiện lính Pháp đang tụ tập, chị đã ném lựu đạn tiêu diệt chúng. Tuy không giết được tên chỉ huy, nhưng hành động quả cảm đó khiến quân giặc khiếp sợ. Sau đó, chị vẫn tiếp tục hoạt động cách mạng cho đến khi bị bắt vào năm 1950.

Bị giam trong nhà tù Côn Đảo, dù bị tra tấn dã man, chị Sáu vẫn giữ vững tinh thần kiên cường, không khai nửa lời về tổ chức. Khi biết mình sắp bị xử bắn, chị vẫn bình thản, hát vang bài “Tiến quân ca” và mỉm cười bước ra pháp trường. Ngày 23 tháng 1 năm 1952, chị ngã xuống ở tuổi mười chín, để lại tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước và sự hi sinh cao cả.

Mỗi lần nghe kể lại câu chuyện về chị Võ Thị Sáu, em đều thấy trong lòng dâng lên niềm kính phục và biết ơn sâu sắc. Chị là biểu tượng cho tinh thần bất khuất của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng đấu tranh gian khổ. Nhờ có những người như chị, đất nước ta mới có được hòa bình, độc lập như hôm nay.

Từ câu chuyện ấy, em học được rằng: tuổi trẻ phải biết sống có lý tưởng, dám cống hiến và không ngại khó khăn để góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp hơn.

Câu 1. (0,5 điểm)
Ngôi kể được sử dụng trong văn bản là ngôi thứ nhất (nhân vật “tôi” xưng “tôi”, kể về bạn mình là Ga-ro-nê).


Câu 2. (0,5 điểm)
Hai chi tiết miêu tả ngoại hình của Ga-ro-nê: -“Cậu ấy lớn nhất lớp, đầu to vai rộng.” -“Luôn luôn ngồi im trên ghế… lưng khom khom và đầu rụt ngang vai.”


Câu 3. (1,0 điểm)
Ba chi tiết thể hiện tình cảm của nhân vật “tôi” đối với Ga-ro-nê: -“Càng hiểu cậu, tôi càng yêu cậu.” -“Tôi tưởng như đã trải qua một thời gian vô tận không được gặp Ga-ro-nê.” -“Tôi rất vui thích được nắm chặt bàn tay to tướng của cậu trong tay mình.”

→ Nhận xét: Nhân vật “tôi” rất quý mến, cảm phục và coi Ga-ro-nê là người bạn thân thiết, đáng tin cậy.


Câu 4. (1,5 điểm) -Mặc dù cả lớp đều yêu quý Ga-ro-nê, nhưng một số người không có thiện cảm với cậuGa-ro-nê luôn chống lại những hành động độc ác của chúng, bảo vệ những bạn yếu hơn. -Cảm nhận: Ga-ro-nê là một cậu bé tốt bụng, dũng cảm, chính trực và nhân hậu, luôn sẵn sàng bênh vực lẽ phải, không chịu khuất phục trước cái xấu.


Câu 5. (1,5 điểm)
Qua văn bản, em học được rằng trong tình bạn cần biết yêu thương, giúp đỡ và bảo vệ bạn bè, không thờ ơ hay a dua với những hành động xấu. Cần sống chân thành, dũng cảm, biết quan tâm và chia sẻ với người khác như Ga-ro-nê. Có như vậy, tình bạn mới bền vững và cuộc sống thêm ý nghĩa.