Trần Đức Duy
Giới thiệu về bản thân
Gia đình có vai trò thật quan trọng, và đối với tôi cũng vậy. Trong gia đình, người mà tôi yêu thương nhất chính là mẹ.
Mẹ tôi là một người phụ nữ giản dị. Nhưng mẹ đã dành cho tôi những sự hy sinh thật phi thường. Bố mẹ chia tay khi tôi còn rất nhỏ. Tôi sống cùng với mẹ. Mẹ vừa phải làm mẹ, vừa phải làm bố. Nhờ có tình yêu thương vô bờ của mẹ đã lấp đầy khoảng trống tình cảm của bố. Còn nhớ năm lớp tám, tôi đến nhà Hồng - cô bạn thân cùng lớp chơi. Do quá mải chơi nên khi về đến nhà thì trời đã tối. Tôi nghĩ thầm trong lòng rằng kiểu gì khi về đến nhà mẹ cũng mắng. Nhưng khi tôi về đến nơi, bước vào nhà lại thấy thật yên tĩnh, chỉ nhìn thấy trên bàn là cơm canh nóng hổi, mà không thấy mẹ đâu. Tôi ăn cơm xong mà lòng đầy lo âu. Tôi lén vào phòng của mẹ, thì nhìn thấy mẹ đang nằm trên giường. Tôi khẽ gọi: “Mẹ ơi!” nhưng không thấy tiếng trả lời. Cảm thấy lo lắng, tôi chạy đến bên giường, khi chạm vào người mẹ thì thấy nóng bừng. Có lẽ mẹ đã bị sốt.Bỗng nhiên tôi cảm thấy sợ hãi, xen lẫn cả sự ân hận. Tôi tự trách mình mải chơi, trong khi mẹ thì phải làm việc vất vả, lại bị ốm mà vẫn cố gắng nấu cơm cho tôi. Tự trấn an bản thân, tôi nhanh chóng chạy đi lấy khăn mặt lạnh đắp lên trán mẹ. Rồi còn nấu một ít cháo ăn liền và mua thuốc cho mẹ. Một lúc sau, có vẻ đã khá hơn, mẹ tỉnh dậy. Tôi thuyết phục mẹ ăn cháo và uống thuốc. Mẹ vừa ăn vừa mỉm cười nhìn tôi. Xong xuôi, tôi nhìn mẹ, rồi ôm lấy mẹ và bật khóc nức nở: “Con xin lỗi mẹ ạ!”. Mẹ chỉ ôm tôi vào lòng rồi nhẹ nhàng nói: “Không sao đâu! Nín đi con!”.
1: Văn bản trên được viết theo thể thơ bốn chữ. Dấu hiệu nhận biết là mỗi câu thơ có bốn chữ và gieo vần ở cuối câu, ví dụ: "con" - "tròn", "kia" - "con".
2: Trong văn bản, ngoài "tiếng con ve" (trong câu "Lặng rồi cả tiếng con ve"), không có âm thanh nào khác được nhắc đến. Có thể đây là một phần của câu thơ, nhưng trong đoạn trích được cung cấp, tiếng ve là âm thanh duy nhất được nhắc đến.
3:Biện pháp so sánh này có tác dụng làm nổi bật sự hy sinh lớn lao, thầm lặng của người mẹ. Dù những ngôi sao thức suốt đêm, nhưng sự thức khuya, sự hy sinh của người mẹ để chăm sóc, lo lắng cho con còn vĩ đại và đáng trân trọng hơn rất nhiều. Phép so sánh này giúp tăng tính biểu cảm, tạo nên hình ảnh giàu sức gợi, nhấn mạnh tình yêu thương vô bờ bến của mẹ dành cho con.
4:Tình yêu thương, sự hy sinh thầm lặng: Người mẹ "thức vì chúng con", "là ngọn gió của con suốt đời", thể hiện tình yêu bao la và sự hy sinh không màng khó khăn.
Là điểm tựa vững chắc: Hình ảnh "mẹ là ngọn gió của con suốt đời" cho thấy mẹ luôn là chỗ dựa, là người che chở, bảo vệ con khỏi những khó khăn, bão táp trong cuộc đời.
5: Lời ru không chỉ giúp đứa trẻ dễ dàng đi vào giấc ngủ mà còn nuôi dưỡng tâm hồn, bồi đắp tình cảm và nhân cách cho con ngay từ khi còn thơ bé.
Giáo dục nhân cách: Lời ru thường chứa đựng những câu ca dao, đồng dao, những lời răn dạy về đạo lý làm người, lòng biết ơn, tình yêu quê hương, đất nước, góp phần hình thành nên nhân cách tốt đẹp cho mỗi đứa trẻ.
Là ký ức tươi đẹp: Lời ru là một phần ký ức tuổi thơ tươi đẹp, theo ta suốt cuộc đời, trở thành biểu tượng thiêng liêng của tình mẫu tử.
Trong kho tàn văn học dân gian Việt Nam truyền thuyết là câu truyện em yêu thích nhất sau khi gấp sách lại nghĩ đến kết thúc từng chi tiết hình ảnh vọng mãi trong tâm trí em
Vào đời Hùng Vương thứ Sáu ở làng Gióng có một đôi vợ chồng ông lão có tiếng phúc đức trong làng .Tuy chăm chỉ làm ăn lại có tiếng Phúc Đức nhưng mãi không có con một hôm bà vợ ra đồng ướm chân mình vào cái vết chân to nên về thụ thai 12 tháng sau sinh ra một cậu con trai khôi ngô tuấn tú lên ba cậu bé không biết đi và không biết nói cậu bé được đặt tên là Gióng giảm cân xuất hiện ngoài ngoài bờ cõi cậu bé cất tiếng nói xịn xin đi đánh giặc cứu nước yêu cầu sứ giả về Tâu vua sắm áo giáp voi sắt sách sau khi sứ giả dân làng bắt đầu góp nuôi Gióng phẩy giống anh từ ngày này sang ngày khác cơ thể cậu dần dần lớn như một chàng tráng sĩ quần áo giống đang mặc trên người bị chỉ xong mấy ngày hôm sau sứ giả Mang đến một con ngựa sắt một roi sắt một bộ giáp sắt cho giống đi đánh giặc giặc ông đến cậu vươn vai thành tráng sĩ mặc giáp ngồi lên con ngựa sắt xong ra đánh giặc đè lên nhau chạy trốn đang đánh thì roi sắt của Gióng bị gãy dóng liền Thấy bụi xe gần đấy cậu liền lấy một cụm che ra đánh giặc chát như Ngã Dạ đạp lên đạp lên nhau chạy chốn, trận chiến kết thúc , gióng bỏ lại bộ giáp sắt 1 mình với ngựa bay lên trời.
1: câu văn đc kể theo ngôi thứ 3
2: Aưm là người con hiếu thảo có hoàn cảnh khó khăn, mẹ bị ốm và phải sống một năm khan hiếm
3: Từ láy: thiếm thiếp có trong chi tiết mẹ của Aưm nằm thiêm thiếp trên giường. Sau 1 ngày làm việc vất vả bà em thiêm thiếp ngủ trên võng
4: Aưm là 1 người con hiếu thảo chăm chỉ, sống có trách nghiệm và biết yêu thương, chăm sóc mẹ của mình
5: cần phải biết yêu thương, hiếu thảo với cha mẹ phải chăm chỉ cần cù lao động trong cuộc sống. Phải biết trân trọng giá trị vật chất và tinh thần mà người thân đã mang cho mik