Nguyễn Trịnh Quỳnh Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Trịnh Quỳnh Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong suốt những năm tháng đi học, mỗi người đều có cho mình một thầy cô giáo mà mình yêu quý nhất. Đối với em, người để lại nhiều ấn tượng sâu sắc nhất chính là cô Thảo – giáo viên dạy Ngữ văn của em. Cô Thảo không chỉ là một người giáo viên giỏi mà còn là một người rất dịu dàng và tâm lý. Ngay từ buổi học đầu tiên, cô đã tạo cho chúng em cảm giác gần gũi, thân thiện. Dáng người cô không cao lắm, mái tóc dài luôn được buộc gọn gàng phía sau. Mỗi khi cô bước vào lớp, nụ cười hiền hậu của cô khiến cả lớp cảm thấy ấm áp và vui vẻ hơn. Những tiết học Ngữ văn của cô luôn đặc biệt. Cô không chỉ giảng bài theo sách giáo khoa mà còn kể thêm rất nhiều câu chuyện hay, ý nghĩa. Nhờ đó, những bài học trở nên sinh động và dễ hiểu hơn. Có những bài văn tưởng chừng khô khan, nhưng qua lời giảng của cô lại trở nên hấp dẫn và đầy cảm xúc. Cô thường khuyến khích chúng em bày tỏ suy nghĩ riêng, không ép buộc phải học thuộc lòng. Điều đó giúp em cảm thấy yêu thích môn Văn hơn trước rất nhiều. Không chỉ dạy học, cô Thảo còn rất quan tâm đến học sinh. Khi thấy bạn nào buồn hay gặp khó khăn trong học tập, cô luôn nhẹ nhàng hỏi han và động viên. Có lần em làm bài chưa tốt, cô không trách mắng mà chỉ nhẹ nhàng chỉ ra lỗi sai và hướng dẫn em sửa lại. Chính sự tận tình ấy đã giúp em có thêm động lực để cố gắng hơn. Em còn nhớ có lần lớp em tham gia một cuộc thi viết văn, cô đã dành rất nhiều thời gian để hướng dẫn từng bạn. Nhờ sự giúp đỡ của cô, em đã đạt được kết quả tốt. Lúc đó, em cảm thấy vô cùng biết ơn và tự hào. Đối với em, cô Thảo không chỉ là một người thầy mà còn như một người mẹ thứ hai. Cô đã truyền cho em tình yêu với môn Ngữ văn, dạy em biết cảm nhận cái hay, cái đẹp trong cuộc sống. Những lời dạy của cô sẽ luôn là hành trang quý giá theo em trên con đường học tập sau này. Em rất yêu quý và kính trọng cô Thảo. Em mong rằng cô sẽ luôn mạnh khỏe để tiếp tục dạy dỗ nhiều thế hệ học sinh như chúng em. Em hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng cô.

Mỗi khi nhắc đến hai tiếng "Bác Hồ", trong lòng mỗi người dân Việt Nam lại trào dâng một niềm xúc động và biết ơn vô hạn. Người không chỉ là vị lãnh tụ vĩ đại mà còn là biểu tượng cao đẹp nhất của lòng yêu nước. Trong số những dấu mốc chói lọi của cuộc đời Người, hình ảnh chàng thanh niên Nguyễn Tất Thành rời bến cảng Nhà Rồng ra đi tìm đường cứu nước luôn để lại trong em những cảm xúc sâu sắc và niềm cảm phục khôn nguôi Em cảm thấy vô cùng xúc động khi hình dung về bối cảnh đất nước những năm đầu thế kỷ XX – khi dân tộc ta đang chìm trong đêm tối của kiếp nô lệ. Giữa lúc các bậc tiền bối còn đang bế tắc về đường lối, chàng thanh niên Nguyễn Tất Thành với đôi bàn tay trắng và một trái tim rực cháy ngọn lửa yêu nước đã quyết định rẽ một lối đi riêng. Sự dũng cảm ấy khiến em hiểu rằng: lòng yêu nước thực sự không chỉ nằm ở lời nói mà ở hành động dấn thân. Hình ảnh Bác rời xa quê hương, gia đình để bước chân lên con tàu Amiral Latouche-Tréville vào ngày 5/6/1911 luôn khiến em nghẹn ngào. Bác ra đi không phải để mưu cầu hạnh phúc riêng mà để tìm "tự do cho đồng bào tôi, độc lập cho Tổ quốc tôi". Nghĩ về những năm tháng Người làm đủ mọi nghề vất vả ở nơi đất khách quê người, từ bồi bàn, quét tuyết đến đốt than để sưởi ấm... em càng trân trọng hơn cái giá của độc lập, tự do mà chúng em đang có hôm nay. Em luôn tự hỏi điều gì đã giúp Người vượt qua bao gian nan, thử thách suốt 30 năm bôn ba? Đó chính là tình yêu thương nhân dân sâu sắc. Hành trình của Bác không chỉ là một chuyến đi lịch sử mà là hành trình đi tìm ánh sáng cho một dân tộc đang lầm than. Sự kiên trì và trí tuệ của Người là bài học vô giá về tinh thần học hỏi không ngừng và khát vọng cống hiến Hành trình rời quê hương của Bác Hồ mãi mãi là một khúc tráng ca bất tử trong lòng mỗi người Việt. Qua câu chuyện về Người, em tự hứa với bản thân sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức để xứng đáng với sự hy sinh cao cả của Bác, góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp như mong ước của Người lúc sinh thời.


Trong tác phẩm "Người ngồi đợi trước hiên nhà", Huỳnh Như Phương đã khắc họa một hình tượng phụ nữ Việt Nam đầy cảm động qua nhân vật dì Bảy. Sự hy sinh thầm lặng của dì không chỉ là nỗi đau của một cá nhân mà còn là biểu tượng cho lòng thủy chung son sắt của bao người phụ nữ trong chiến tranh. Dì Bảy bước vào cuộc hôn nhân chỉ vỏn vẹn 20 ngày trước khi chồng lên đường tập kết. Kể từ đó, cuộc đời dì là một hành trình dài đằng đẵng của sự chờ đợi. Dì không chỉ đợi một vài năm mà là nửa thế kỷ. Hình ảnh dì ngồi bên hiên nhà mỗi chiều nhìn ra con đường vắng là một hình ảnh ám ảnh, gợi lên sự cô đơn nhưng cực kỳ kiên định. Dù có những người ngỏ ý, muốn san sẻ gánh nặng cuộc đời, dì Bảy vẫn khước từ để giữ trọn lời thề nguyền. Sự hy sinh của dì nằm ở việc từ bỏ hạnh phúc riêng tư để sống trọn với một niềm tin, một hình bóng. Dì chọn cách sống lặng lẽ, tần tảo nuôi mình và chờ đợi người chồng phương xa, dù hy vọng ngày càng mong manh. Khi nhận được tin chồng đã hy sinh, dì không gào thét mà đón nhận với một sự bình thản đau đớn. Dì vẫn tiếp tục sống, tiếp tục ngồi trước hiên nhà như một thói quen, như thể linh hồn dì đã hòa cùng sự chờ đợi ấy. Sự hy sinh của dì Bảy là sự hy sinh vô điều kiện, không đòi hỏi sự đền đáp hay vinh danh.