Nguyễn Như Quỳnh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Như Quỳnh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam, những câu chuyện ở đây rất hay và đa dạng.Trong đấy em đã đọc được những câu chuyện cổ tích rất ý nghĩa mang lại cho em rất nhiều bài học cuộc sống. Mặc dù có rất nhiều câu chuyện cổ tích hay nhưng em thích nhất là câu chuyện " cô bé quàng khăn đỏ", để lại cho em những chi tiết cảm xúc, ấn tượng.

Chuyện kể rằng:

Ngày xửa ngày xưa có một cô bé rất hay quàng khăn đỏ nên mọi người gọi cô bé là cô bé quàng khăn đỏ.Cô bé quàng khăn đỏ có nước da trắng, đôi mắt to tròn long lanh rất xinh xắn, đáng yêu. Cô là một người rất tốt bụng , tin người.

Một hôm nọ, mẹ cô bảo cô mang bánh sang biếu bà ngoại . Trước khi đi , mẹ cô dặn:

- Con đi thì đi đường thẳng , đừng đi đường vòng qua rừng mà , chó sói ăn thịt con đấy.

Cô bé nghe rồi ra chào mẹ để đi. Trên đường đi , cô bé thấy đường vòng qua rừng có rất nhiều hoa, lá và có những chú bướm đầy màu sắc, cô bé không nghe lời mẹ dặn mà tung tăng đi theo con đường đầy màu sắc đó. Nhưng vào đến cửa rừng cô bé gặp chó sói.

- Này cô bé đi đâu thế?

Nghe chó sói hỏi, cô bé quàng khăn đỏ rất sợ nhưng bạo dạn trả lời sói:

- Tôi đi sang nhà bà ngoại của tôi.

Nghe cô bé trả lời đi sang nhà bà ngoại , chó sói có ý định : vậy mình phải ăn thịt hai bà cháu mới được. Nghĩ vậy nên chó sói hỏi tiếp:

- Nhà bà ngoại cô bé ở đâu?

- Ở bên kia khu rừng, căn nhà mầu vàng ở cuối rừng.

Chó sói để lại cô bé quàng khăn đỏ ở đấy rồi chạy một mạch đến nhà bà ngoại cô bé . Nó đẩy cửa vào vồ lấy bà rồi nuốt chửng vào bụng. Ăn thịt xong, nó lên giường đắp chăn nằm trên giường giả là bà ngoại đang ốm đọc sách.

Lúc cô bé quàng khăn đỏ đến , cô thấy chó sói đắp chăn nằm trên giường , cô tưởng bà ngoại bị ốm thật. Cô bé chạy ngay đến cạnh giường , ngạc nhiên lùi lại rồi hỏi:

- Bà ơi! Sao hôm nay tai bà dài thế ?

- Tai bà dài để bà nghe cháu nói rõ hơn

- Thế còn mắt bà , sao hôm nay mắt bà to thế?

- Mắt bà to để bà nhìn cháu rõ hơn

Chưa tin nên cô bé lại hỏi:

- Thế còn miệng bà, sao hôm nay miệng bà to thế?

- Miệng bà to để ăn thịt cgasu dễ hơn

Chó sói nói xong liền nhảy xuống khỏi giường, nuốt chửng cô bé . Sói no nê lại lăn ra ngủ gáy " o..o..o".May sao lúc đó có một bác thợ săn đi ngang qua thấy thế. Bác cầm súng định bắn nhưng bác nghĩ ra chắc là bà cụ đã bị ăn thịt nên vẫn còn cơ hội cứu bà. Bác đã lấy kéo khéo léo rạch bụng chó sói ra. Vừa rạch được một tí thì thấy chiếc khăn quàng đỏ , rạch xíu nữa cô bé nhảy ra kêu:

- Cháu sợ quá ở trong bụng con sói tối đen như mực.

Bà ngoại chui ra khỏi thở hổn hển. Cô bé lất những cục đá nhét vào bụng con sói rồi khâu lại. Khi con sói tỉnh dậy nó muốn đứng dậy nhưng do nặng quá nên đã ngã và chết.Từ đó, cô bé quàng khăn đỏ đã không làm sai lời mẹ dặn nữa.

Qua câu chuyện này mặc dù đây không phải là câu chuyện có thật nhưng cho ta những bài học ý nghĩa. Cho ta bài học nghe lời không được ham chơi, la cà . Em mong nhà văn sáng tác ra câu chuyện này sẽ ra thêm nhiều câu chuyện hay và ý nghĩa hơn nữa.

Trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam, những câu chuyện ở đây rất hay và đa dạng.Trong đấy em đã đọc được những câu chuyện cổ tích rất ý nghĩa mang lại cho em rất nhiều bài học cuộc sống. Mặc dù có rất nhiều câu chuyện cổ tích hay nhưng em thích nhất là câu chuyện " cô bé quàng khăn đỏ", để lại cho em những chi tiết cảm xúc, ấn tượng.

Chuyện kể rằng:

Ngày xửa ngày xưa có một cô bé rất hay quàng khăn đỏ nên mọi người gọi cô bé là cô bé quàng khăn đỏ.Cô bé quàng khăn đỏ có nước da trắng, đôi mắt to tròn long lanh rất xinh xắn, đáng yêu. Cô là một người rất tốt bụng , tin người.

Một hôm nọ, mẹ cô bảo cô mang bánh sang biếu bà ngoại . Trước khi đi , mẹ cô dặn:

- Con đi thì đi đường thẳng , đừng đi đường vòng qua rừng mà , chó sói ăn thịt con đấy.

Cô bé nghe rồi ra chào mẹ để đi. Trên đường đi , cô bé thấy đường vòng qua rừng có rất nhiều hoa, lá và có những chú bướm đầy màu sắc, cô bé không nghe lời mẹ dặn mà tung tăng đi theo con đường đầy màu sắc đó. Nhưng vào đến cửa rừng cô bé gặp chó sói.

- Này cô bé đi đâu thế?

Nghe chó sói hỏi, cô bé quàng khăn đỏ rất sợ nhưng bạo dạn trả lời sói:

- Tôi đi sang nhà bà ngoại của tôi.

Nghe cô bé trả lời đi sang nhà bà ngoại , chó sói có ý định : vậy mình phải ăn thịt hai bà cháu mới được. Nghĩ vậy nên chó sói hỏi tiếp:

- Nhà bà ngoại cô bé ở đâu?

- Ở bên kia khu rừng, căn nhà mầu vàng ở cuối rừng.

Chó sói để lại cô bé quàng khăn đỏ ở đấy rồi chạy một mạch đến nhà bà ngoại cô bé . Nó đẩy cửa vào vồ lấy bà rồi nuốt chửng vào bụng. Ăn thịt xong, nó lên giường đắp chăn nằm trên giường giả là bà ngoại đang ốm đọc sách.

Lúc cô bé quàng khăn đỏ đến , cô thấy chó sói đắp chăn nằm trên giường , cô tưởng bà ngoại bị ốm thật. Cô bé chạy ngay đến cạnh giường , ngạc nhiên lùi lại rồi hỏi:

- Bà ơi! Sao hôm nay tai bà dài thế ?

- Tai bà dài để bà nghe cháu nói rõ hơn

- Thế còn mắt bà , sao hôm nay mắt bà to thế?

- Mắt bà to để bà nhìn cháu rõ hơn

Chưa tin nên cô bé lại hỏi:

- Thế còn miệng bà, sao hôm nay miệng bà to thế?

- Miệng bà to để ăn thịt cgasu dễ hơn

Chó sói nói xong liền nhảy xuống khỏi giường, nuốt chửng cô bé . Sói no nê lại lăn ra ngủ gáy " o..o..o".May sao lúc đó có một bác thợ săn đi ngang qua thấy thế. Bác cầm súng định bắn nhưng bác nghĩ ra chắc là bà cụ đã bị ăn thịt nên vẫn còn cơ hội cứu bà. Bác đã lấy kéo khéo léo rạch bụng chó sói ra. Vừa rạch được một tí thì thấy chiếc khăn quàng đỏ , rạch xíu nữa cô bé nhảy ra kêu:

- Cháu sợ quá ở trong bụng con sói tối đen như mực.

Bà ngoại chui ra khỏi thở hổn hển. Cô bé lất những cục đá nhét vào bụng con sói rồi khâu lại. Khi con sói tỉnh dậy nó muốn đứng dậy nhưng do nặng quá nên đã ngã và chết.Từ đó, cô bé quàng khăn đỏ đã không làm sai lời mẹ dặn nữa.

Qua câu chuyện này mặc dù đây không phải là câu chuyện có thật nhưng cho ta những bài học ý nghĩa. Cho ta bài học nghe lời không được ham chơi, la cà . Em mong nhà văn sáng tác ra câu chuyện này sẽ ra thêm nhiều câu chuyện hay và ý nghĩa hơn nữa.

Câu 1:kể theo ngôi thứ 3

Câu 2: hoàn cảnh của AƯM rất khó khăn, nghèo khổ

Câu 3:từ láy là liên miên

Đặt câu: cô ấy đang liên miên chìm vào giấc ngủ.

Câu 4:chi tiết này thể hiện AƯM là người rất chăm chỉ, siêng năng và Hiếu thảo

Câu 5: em rút ra được là phải chăm chỉ siêng năng và yêu thương , Hiếu thảo với mẹ.