Lương Thanh Thùy

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lương Thanh Thùy
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong cuộc đời mỗi người, có những sự việc tuy đã trôi qua từ lâu nhưng mỗi khi nhớ lại vẫn khiến trái tim rung động. Với em, kỉ niệm để lại ấn tượng sâu sắc nhất chính là lần em bị ốm nặng và được mẹ chăm sóc suốt những ngày dài.

Hôm ấy, em sốt cao liên tục, người mệt lả, không còn chút sức lực. Trong cơn mê man, em chỉ cảm nhận được bàn tay mẹ đặt lên trán, mát dịu và ấm áp. Mẹ thức trắng đêm, hết lau người cho em lại bón từng thìa cháo nhỏ. Ánh đèn vàng hắt lên gương mặt mẹ gầy gò, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ khiến lòng em chợt nhói đau.

Có những lúc nửa đêm em tỉnh giấc, thấy mẹ vẫn ngồi bên giường, ánh mắt lo lắng dõi theo từng hơi thở của em. Mẹ nhẹ nhàng hỏi: “Con có đỡ mệt hơn không?” Chỉ một câu nói giản dị ấy thôi mà em thấy cổ họng mình nghẹn lại. Lần đầu tiên, em nhận ra rằng đằng sau sự nghiêm khắc hằng ngày là một tình yêu thương bao la, thầm lặng.

Những ngày ốm đó trôi qua chậm chạp, nhưng cũng là khoảng thời gian khiến em trưởng thành hơn. Khi cơn sốt dần lui, em thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Em thương mẹ nhiều hơn, hiểu rằng mẹ đã hy sinh biết bao vất vả để em được lớn lên khỏe mạnh, bình yên.

Giờ đây, mỗi khi nhớ lại sự việc ấy, trong em lại dâng lên một niềm xúc động khó tả. Đó không chỉ là một kỉ niệm buồn vì bệnh tật, mà là một dấu mốc giúp em thấu hiểu sâu sắc hơn tình mẫu tử thiêng liêng. Em tự nhủ sẽ cố gắng sống tốt hơn, ngoan ngoãn và yêu thương mẹ nhiều hơn, để không phụ lòng mẹ đã dành trọn cho em.

Trong cuộc đời mỗi người, có những sự việc tuy đã trôi qua từ lâu nhưng mỗi khi nhớ lại vẫn khiến trái tim rung động. Với em, kỉ niệm để lại ấn tượng sâu sắc nhất chính là lần em bị ốm nặng và được mẹ chăm sóc suốt những ngày dài.

Hôm ấy, em sốt cao liên tục, người mệt lả, không còn chút sức lực. Trong cơn mê man, em chỉ cảm nhận được bàn tay mẹ đặt lên trán, mát dịu và ấm áp. Mẹ thức trắng đêm, hết lau người cho em lại bón từng thìa cháo nhỏ. Ánh đèn vàng hắt lên gương mặt mẹ gầy gò, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ khiến lòng em chợt nhói đau.

Có những lúc nửa đêm em tỉnh giấc, thấy mẹ vẫn ngồi bên giường, ánh mắt lo lắng dõi theo từng hơi thở của em. Mẹ nhẹ nhàng hỏi: “Con có đỡ mệt hơn không?” Chỉ một câu nói giản dị ấy thôi mà em thấy cổ họng mình nghẹn lại. Lần đầu tiên, em nhận ra rằng đằng sau sự nghiêm khắc hằng ngày là một tình yêu thương bao la, thầm lặng.

Những ngày ốm đó trôi qua chậm chạp, nhưng cũng là khoảng thời gian khiến em trưởng thành hơn. Khi cơn sốt dần lui, em thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Em thương mẹ nhiều hơn, hiểu rằng mẹ đã hy sinh biết bao vất vả để em được lớn lên khỏe mạnh, bình yên.

Giờ đây, mỗi khi nhớ lại sự việc ấy, trong em lại dâng lên một niềm xúc động khó tả. Đó không chỉ là một kỉ niệm buồn vì bệnh tật, mà là một dấu mốc giúp em thấu hiểu sâu sắc hơn tình mẫu tử thiêng liêng. Em tự nhủ sẽ cố gắng sống tốt hơn, ngoan ngoãn và yêu thương mẹ nhiều hơn, để không phụ lòng mẹ đã dành trọn cho em.