Hoàng Minh Tâm
Giới thiệu về bản thân
câu 1:
Món phở không chỉ đơn thuần là một món ăn, mà còn là "linh hồn" và biểu tượng văn hóa đặc sắc của ẩm thực Việt Nam. Thưởng thức một bát phở nóng hổi, ta như cảm nhận được sự tinh tế kết tinh trong từng sợi bánh phở trắng mềm, dẻo dai hòa quyện cùng nước dùng trong trẻo, đậm đà vị ngọt từ xương hầm. Mùi thơm nồng nàn của gừng nướng, hành hoa và quế hồi không chỉ đánh thức khứu giác mà còn gợi nhắc về hơi ấm gia đình và vẻ đẹp bình dị của phố phường Hà Nội xưa. Đối với tôi, phở là sự kết giao tuyệt vời giữa tâm hồn người nấu và sự trân trọng của người ăn. Nó khơi dậy niềm tự hào dân tộc mãnh liệt, bởi dù ở bất cứ đâu trên thế giới, hương vị phở vẫn luôn là cầu nối đưa những người con xa xứ trở về với cội nguồn. Qua món ăn này, tôi thêm yêu và trân trọng những giá trị truyền thống tốt đẹp mà cha ông đã để lại, đồng thời tự nhủ cần có trách nhiệm gìn giữ và quảng bá tinh hoa ẩm thực Việt ra năm châu. câu 2: Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có những kỷ niệm được lưu giữ trong ngăn kéo của ký ức. Có những kỷ niệm ngọt ngào như viên kẹo đường, nhưng cũng có những kỷ niệm chát đắng khiến ta mỗi khi nhớ lại đều thấy sống mũi cay cay. Đối với tôi, sự việc trót nói dối mẹ để đi chơi điện tử năm lớp 6 chính là một bài học đắt giá mà tôi không bao giờ quên. Đó là một buổi chiều thứ Bảy đầy nắng. Nhóm bạn thân rủ rê tôi ra quán Internet đầu phố để "thử sức" với một trò chơi mới đang rất thịnh hành. Lúc đó, sức hấp dẫn của những hình ảnh đồ họa sống động và sự tò mò của tuổi mới lớn đã lấn át đi sự ngoan ngoãn thường ngày. Để được đi, tôi đã ngập ngừng nói dối mẹ rằng mình sang nhà bạn thân để làm bài tập nhóm. Tôi vẫn nhớ như in ánh mắt tin tưởng của mẹ khi ấy, mẹ còn ân cần dặn: "Con đi nhớ về sớm ăn cơm nhé, mẹ nấu món cá kho con thích nhất đấy." Bước chân ra khỏi nhà, lòng tôi có chút bất an, nhưng cảm giác đó nhanh chóng tan biến khi tôi hòa mình vào thế giới ảo. Thời gian trôi đi nhanh khủng khiếp. Khi tôi giật mình nhìn lên đồng hồ thì đã hơn bảy giờ tối. Trời sập tối từ lúc nào, và tôi biết mình đã muộn. Về đến nhà, tôi thấy mâm cơm vẫn còn đậy lồng bàn, mẹ ngồi bên hiên cửa, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng. Thấy tôi, mẹ không mắng chửi mà chỉ hỏi khẽ: "Sao con về muộn thế? Bài tập khó lắm hả con?". Câu hỏi của mẹ như một nhát dao khứa vào lòng tự trọng của tôi. Tôi lí nhí đáp vâng rồi lủi thủi đi tắm. Nhưng sự thật không thể giấu kín, ngay tối hôm đó, bác hàng xóm sang chơi đã vô tình nhắc chuyện thấy tôi ở quán điện tử. Không gian bỗng chốc lặng thinh. Tôi đứng chôn chân một chỗ, tim đập thình thịch vì sợ hãi. Nhưng khác với dự đoán của tôi, mẹ không dùng đòn roi. Mẹ chỉ nhìn tôi, đôi mắt mẹ hoe đỏ, đượm buồn. Mẹ nói giọng nghẹn lại: "Mẹ không buồn vì con đi chơi, mẹ buồn vì con đã không trung thực với mẹ. Sự tin tưởng một khi đã mất đi thì khó lấy lại lắm con ạ." Đêm đó, tôi đã khóc rất nhiều. Tôi hối hận vô cùng vì đã đánh đổi lòng tin của mẹ lấy vài giờ đồng hồ chơi game vô bổ. Tôi nhận ra rằng, lời nói dối dù nhỏ đến đâu cũng có thể tạo ra một vết nứt lớn trong tình cảm gia đình. Sự việc đó đã trôi qua nhiều năm, giờ đây tôi đã trưởng thành hơn, nhưng mỗi khi đứng trước một sự lựa chọn giữa trung thực và dối trá, gương mặt buồn bã của mẹ đêm hôm ấy lại hiện về nhắc nhở tôi. Kỷ niệm ấy không chỉ là một lỗi lầm, mà còn là hành trang giúp tôi hiểu được giá trị của sự thật và lòng tin trong cuộc sống.câu 1: - Trong văn bản Phở của Nguyễn Tuân, phương thức biểu đạt chính là tự sự kết hợp với miêu tả và biểu cảm câu 2: - Theo tác giả Nguyễn Tuân trong tác phẩm "Phở", việc đặt tên quán phở tuân theo những quy luật dân dã, thân thuộc, thường dùng tên người bán (tên gọi thân mật, cúng cơm như Phở Phúc, Phở Lộc) hoặc đặc điểm ngoại hình/tật nguyền (Phở Gù, Phở Lắp), thể hiện sự gần gũi, gắn bó với đời sống người dân và mang tính gợi cảm, đời thường, không cầu kỳ. câu 3: - Tác giả Nguyễn Tuân nhìn nhận phở qua nhiều phương diện: lịch sử-văn hóa (gắn với Hà Nội, dân tộc), nghệ thuật ẩm thực tinh tế (sự hài hòa nguyên liệu, hương vị, quy luật riêng), và cảm xúc-đời sống (gắn với tình cảm con người, ký ức, như một "tấm áo kép"), thể hiện một cái nhìn sành điệu, gắn bó sâu sắc, nâng tầm phở từ món ăn bình dân thành biểu tượng văn hóa đậm đà hồn cốt dân tộc, một "thực tế vĩ đại". câu 4: - Đề tài: Văn hóa ẩm thực dân tộc, cụ thể là món phở Hà Nội trong đời sống hằng ngày của người dân.
- Chủ đề: Qua việc quan sát và thưởng thức phở, tác giả ca ngợi vẻ đẹp của món ăn quốc hồn quốc túy và sự gắn bó giữa ẩm thực với đời sống tâm hồn, sinh hoạt của con người. Tác phẩm khẳng định phở không chỉ là một món ăn mà còn là một nét di sản văn hóa bền bỉ, thể hiện tình yêu thiết tha của Nguyễn Tuân đối với Hà Nội và những giá trị truyền thống của quê hương.
câu 5: - Qua văn bản trên, tác giả Nguyễn Tuân đã thể hiện những tình cảm sâu sắc và trân trọng đối với món phở :
- Sự trân trọng và yêu quý thiết tha: Tác giả coi phở không chỉ là một món ăn mà là một thực thể có "tâm hồn", có "nghĩa thâm thúy". Phở gắn bó với mọi tầng lớp, từ người giàu đến người nghèo, và hiện diện trong mọi khoảnh khắc của đời sống (sáng, trưa, tối, khuya).
- Niềm tự hào về văn hóa dân tộc: Tác giả khẳng định phở là một nét văn hóa đặc trưng, một "món quà cổ truyền" gắn liền với mảnh đất "ngàn năm văn vật". Ông đặc biệt đề cao bát phở Bắc chính gốc, xem đó là tinh hoa của ẩm thực Hà Nội mà không nơi nào thay thế được.
- Sự đồng cảm và gắn kết nhân văn: Qua bát phở, tác giả thể hiện tình cảm với con người Việt Nam. Ông thấu hiểu cái ấm áp của bát phở đối với người nghèo trong đêm đông (như "tấm áo kép", "chăn bông") và sự tin yêu của quần chúng dành cho những người bán phở.
- Nỗi niềm hoài niệm và ý thức gìn giữ: Tác giả bày tỏ sự luyến tiếc những giá trị xưa cũ như "tiếng rao hàng quà rong" – thứ mà ông coi là nhạc điệu sinh hoạt của quê hương. Qua đó, ông thể hiện mong muốn lưu giữ những âm hưởng và hương vị truyền thống của dân tộc.
câu 1: - thể loại của văn bản trên là: tùy bút (hoặc bút ký) câu 2: - Theo tác giả, điều làm nên “nghệ thuật” ăn quà của người Hà Nội là nằm ở việc ăn đúng giờ, chọn đúng người bán, và cảm nhận tinh tế cái ngon, cái đặc trưng của món quà, thể hiện sự sành điệu, am hiểu và gắn bó sâu sắc với văn hóa ẩm thực vỉa hè, biến món ăn bình dị thành một nét đẹp văn hóa tinh tế. câu 3: -
- Biện pháp tu từ: So sánh (với các từ "như").
- "sáng như nước"
- "lưỡi đưa ngọt như đường phèn"
- Tác dụng:
- Gợi hình ảnh: Tái hiện rõ nét hình ảnh con dao sắc bén, sáng bóng như mặt nước trong veo.
- Gợi cảm giác: Diễn tả động tác cắt dao nhanh, nhẹ, dứt khoát, mượt mà, điêu luyện (ngọt như đường phèn).
- Biểu cảm: Bộc lộ sự tinh tế, am hiểu, trân trọng của tác giả đối với văn hóa ẩm thực đường phố, đặc biệt là món ăn Hà Nội, qua tài năng của người đầu bếp. câu 4: - Nội dung chính của văn bản "Hàng quà rong" của tác giả Thạch Lam là khắc họa vẻ đẹp bình dị, mộc mạc của cuộc sống phố phường Hà Nội xưa qua hình ảnh gánh hàng rong và những món quà vặt quen thuộc, đồng thời thể hiện tâm hồn tinh tế, yêu thương và sự đồng cảm sâu sắc của tác giả đối với những người lao động nghèo, qua đó ca ngợi vẻ đẹp tâm hồn Việt Nam và tình người ấm áp, đậm chất thơ. câu 5: - . Nhận xét về cái tôi trữ tình của tác giả được thể hiện trong văn bản trên là: Trong "Hàng quà rong", cái tôi trữ tình của Thạch Lam thể hiện qua sự tinh tế, nhẹ nhàng, yêu mến vẻ đẹp bình dị, tâm hồn nhân hậu, sự đồng cảm sâu sắc với con người lao động nghèo khổ và nỗi buồn man mác của một đô thị đang đổi thay, thể hiện qua góc nhìn trầm lắng, đầy suy tư về những thân phận nhỏ bé, những món quà quê giản dị như biểu tượng văn hóa và tình người, như một tâm hồn nhạy cảm, muốn giữ lại nét đẹp xưa cũ trước nhịp sống hiện đại. câu 6: - Tình yêu với quà ăn Hà Nội thể hiện sự gắn bó sâu sắc với quê hương, nơi hương vị thân thuộc của bún chả, phở, bánh cuốn... gợi nhớ ký ức tuổi thơ, cội nguồn, biến những món ăn bình dị thành biểu tượng của tình yêu, niềm tự hào về bản sắc văn hóa dân tộc, làm nên nét quyến rũ không thể phai mờ, nhắc nhở mỗi người trân trọng và giữ gìn vẻ đẹp quê nhà.
Câu 9 : Trong khổ thơ thứ hai bài "Lời ru của mẹ", Xuân Quỳnh sử dụng biện pháp so sánh: "Lời ru là bóng mát", "Lời ru cũng gập ghềnh", và "Lời ru thành mênh mông" để làm nổi bật tình mẹ bao la, vất vả, chở che cho con, giúp con lớn khôn, qua đó khắc sâu tình cảm thiêng liêng của mẹ, tăng sức gợi hình, gợi cảm và thể hiện sự tri ân sâu sắc của người con. câu 10:Thông điệp chung từ hai trích đoạn thơ của Xuân Quỳnh là tình mẫu tử thiêng liêng, vĩnh hằng, bất diệt, thể hiện qua tình yêu thương vô bờ bến, sự che chở, dõi theo con của người mẹ từ khi con còn bé thơ đến khi trưởng thành, và lời ru của mẹ là nguồn sức mạnh, điểm tựa tinh thần giúp con vượt qua mọi gian nan trong cuộc sống.
??? cần trợ giúp
❗