Nguyễn Hà Vy
Giới thiệu về bản thân
Trong quãng đời học sinh của em, có rất nhiều thầy cô đã dạy dỗ và dìu dắt em nên người. Nhưng người để lại trong em nhiều tình cảm sâu sắc nhất chính là cô giáo chủ nhiệm – người mà em luôn kính trọng và yêu quý.
Cô không phải là người quá nghiêm khắc, nhưng mỗi lời cô nói đều khiến chúng em tự giác và cố gắng hơn. Dáng người cô không cao, mái tóc đen dài luôn được buộc gọn gàng. Khuôn mặt cô hiền từ, ánh mắt lúc nào cũng ấm áp và tràn đầy sự quan tâm dành cho học sinh. Mỗi khi cô mỉm cười, em cảm thấy như mọi lo lắng đều tan biến.
Em nhớ nhất là những giờ học cô giảng bài. Giọng nói của cô nhẹ nhàng, rõ ràng, giúp chúng em dễ hiểu bài hơn. Cô không chỉ dạy kiến thức trong sách vở mà còn dạy chúng em cách sống, cách làm người. Những câu chuyện nhỏ cô kể luôn chứa đựng những bài học ý nghĩa khiến em suy nghĩ rất nhiều.
Có một lần em làm bài kiểm tra không tốt và cảm thấy rất buồn. Em đã nghĩ rằng cô sẽ trách mắng, nhưng không, cô nhẹ nhàng gọi em lại, động viên và chỉ ra những lỗi sai để em sửa. Chính sự ân cần ấy khiến em nhận ra rằng cô không chỉ là một người giáo viên mà còn giống như một người mẹ thứ hai của em.
Cô luôn quan tâm đến từng học sinh trong lớp. Khi có bạn nào gặp khó khăn, cô sẵn sàng giúp đỡ, động viên. Những lúc lớp ồn ào, cô không quát mắng mà chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở, nhưng chúng em đều tự giác im lặng vì không muốn làm cô buồn.
Nhờ có cô, em dần trở nên chăm chỉ hơn, tự tin hơn trong học tập và cuộc sống. Cô chính là người đã truyền cho em động lực để cố gắng mỗi ngày. Em cảm thấy thật may mắn khi được học với cô.
Dù sau này có rời xa mái trường, em chắc chắn sẽ không bao giờ quên hình ảnh người cô giáo tận tụy ấy. Em chỉ mong cô luôn mạnh khỏe để tiếp tục dạy dỗ thêm nhiều thế hệ học sinh. Trong trái tim em, cô sẽ mãi là người thầy mà em yêu quý nhất.
Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc, Hồ Chí Minh luôn là hình ảnh thiêng liêng, cao đẹp mà mỗi người Việt Nam đều kính yêu và biết ơn sâu sắc. Nhắc đến Bác, em không chỉ nghĩ đến một vị lãnh tụ vĩ đại mà còn cảm nhận được ở Bác một trái tim nhân hậu, một ý chí kiên cường và một tình yêu nước bao la, sâu nặng.
Điều khiến em xúc động nhất chính là sự kiện Bác rời quê hương để ra đi tìm đường cứu nước vào năm 1911. Khi ấy, đất nước ta đang chìm trong cảnh lầm than, nhân dân phải sống dưới ách đô hộ của thực dân. Bao cuộc khởi nghĩa đã diễn ra nhưng đều thất bại, con đường cứu nước dường như vẫn còn mịt mù phía trước. Trong hoàn cảnh đó, chàng thanh niên Nguyễn Tất Thành – khi ấy mới chỉ hơn hai mươi tuổi – đã mang trong mình một khát vọng lớn lao: phải tìm ra con đường đúng đắn để giải phóng dân tộc.
Quyết định ra đi của Bác khiến em vô cùng khâm phục và cảm động. Đó không chỉ là việc rời khỏi quê hương mà còn là sự từ bỏ cuộc sống bình yên bên gia đình, là chấp nhận bước vào một hành trình đầy gian nan, thử thách nơi đất khách quê người. Em tưởng tượng hình ảnh Bác đứng lặng lẽ bên bến cảng Nhà Rồng, nhìn lại Tổ quốc thân yêu lần cuối trước khi lên tàu. Trong khoảnh khắc ấy, chắc hẳn trong lòng Bác có biết bao nỗi lưu luyến, nhưng trên tất cả vẫn là ý chí quyết tâm cháy bỏng vì độc lập dân tộc.
Trên hành trình dài ấy, Bác đã phải trải qua vô vàn khó khăn. Người làm đủ mọi công việc vất vả để kiếm sống, từ phụ bếp, cào tuyết đến lao động chân tay. Nhưng dù ở đâu, làm gì, Bác vẫn không ngừng học hỏi, tìm hiểu về các con đường cách mạng trên thế giới. Chính tinh thần ham học hỏi và ý chí bền bỉ ấy đã giúp Bác từng bước tìm ra ánh sáng cho dân tộc Việt Nam.
Mỗi lần đọc về cuộc đời của Bác, em lại thấy lòng mình dâng lên niềm xúc động khó tả. Em khâm phục sự dũng cảm khi Bác dám rời bỏ tất cả để theo đuổi lý tưởng cao đẹp. Em cảm phục nghị lực phi thường giúp Bác vượt qua mọi gian khổ. Và hơn hết, em biết ơn sâu sắc vì tất cả những gì Bác đã hy sinh cho đất nước.
Sự ra đi tìm đường cứu nước của Bác không chỉ là một sự kiện lịch sử quan trọng mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước và tinh thần quyết tâm. Nhờ có Bác, dân tộc ta đã tìm được con đường đúng đắn để giành lại độc lập, tự do. Cuộc sống yên bình hôm nay mà em đang có chính là kết quả từ những hy sinh to lớn ấy.
Là một học sinh, em tự nhủ phải cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức và sống có trách nhiệm hơn. Em muốn noi theo tấm gương của Bác, dù không làm được những điều lớn lao như Bác, nhưng ít nhất cũng góp một phần nhỏ bé vào việc xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp.
Hình ảnh Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước sẽ mãi là ngọn lửa thắp sáng trong tim em. Đó là nguồn động lực giúp em không ngừng cố gắng, vượt qua khó khăn trong học tập và cuộc sống. Bác Hồ – vị cha già kính yêu của dân tộc – sẽ mãi sống trong lòng mỗi người Việt Nam, như một biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước và ý chí kiên cường.
Trong bài tản văn “Người ngồi đợi trước hiên nhà”, hình ảnh dì Bảy để lại trong em nhiều xúc động sâu sắc. Dì là một người phụ nữ bình dị nhưng lại mang trong mình sự hi sinh vô cùng lớn lao. Dì lặng lẽ chờ đợi, âm thầm chịu đựng nỗi cô đơn, không than vãn, không oán trách.
Sự hi sinh của dì không ồn ào mà rất đỗi nhẹ nhàng. Dì dành cả cuộc đời để yêu thương và chờ đợi người thân, dù thời gian trôi qua, mọi thứ đổi thay. Hình ảnh dì ngồi trước hiên nhà gợi lên cảm giác buồn man mác nhưng cũng rất đẹp, đẹp ở tấm lòng thủy chung, son sắt.
Qua nhân vật dì Bảy, em càng hiểu hơn về những con người sống giàu tình cảm, luôn đặt tình thân lên trên hết. Dì khiến em thêm trân trọng gia đình và biết yêu thương những người xung quanh mình nhiều hơn.