Phạm Trúc Nguyên

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Trúc Nguyên
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Cuối tuần vừa rồi, lớp tôi đã tổ chức một chuyến đi đến thăm và hỗ trợ một cô nhi viện trong thành phố. Đây là lần đầu tiên tôi tham gia một hoạt động thiện nguyện ý nghĩa như vậy nên vừa háo hức vừa hồi hộp. Trước khi đi, tôi chỉ mong rằng mình có thể đem đến cho các em nhỏ ở đó một chút niềm vui và sự ấm áp.

Trước ngày đi, cả lớp đã cùng nhau họp để chuẩn bị. Mỗi bạn đóng góp một chút: người thì mang sách vở, người góp quần áo cũ còn mới, người mua bánh kẹo, sữa và đồ chơi. Tôi cùng mấy người bạn phụ trách gói quà và ghi lời chúc lên từng túi. Ai cũng vui vẻ, mong chờ ngày được gặp các em nhỏ trong cô nhi viện.

Sáng hôm đó, cả lớp tập trung rất sớm. Thời tiết đẹp, nắng nhẹ nên ai cũng phấn khởi. Trên đường đi, chúng tôi nói cười rôm rả, tưởng tượng không biết các em nhỏ sẽ như thế nào. Khi đến nơi, trước mắt tôi là một cô nhi viện nhỏ nhưng sạch sẽ, gọn gàng. Nghe tiếng trẻ con cười nói vọng ra, tôi cảm thấy tim mình ấm lại.

Khi chúng tôi bước vào, các em nhỏ chạy ra chào rất dễ thương. Có em còn rụt rè núp sau lưng cô bảo mẫu, có em thì mạnh dạn nắm tay chúng tôi dẫn đi tham quan. Sau đó, lớp tôi bắt đầu trao quà cho các em. Nhìn các em nhận quà với ánh mắt long lanh, nụ cười rạng rỡ, tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Những món quà tuy nhỏ nhưng chứa đựng tình cảm của cả lớp.

Tiếp theo, chúng tôi tổ chức nhiều trò chơi như kéo co, chuyền bóng, bịt mắt bắt dê. Tiếng cười vang khắp sân. Một vài bạn trong lớp còn hát tặng các em những bài thiếu nhi rất vui nhộn. Tôi được phân công kể chuyện cười, mấy đứa nhỏ cười nghiêng ngả làm tôi cũng thấy vui lây.

Ngoài vui chơi, chúng tôi còn phụ các cô bảo mẫu quét sân, lau bàn ghế, dọn dẹp phòng học. Có bạn thì bế mấy em nhỏ, dỗ khi các em khóc. Khoảnh khắc làm tôi nhớ nhất là khi một em bé ôm tôi và nói: “Chị ở lại chơi với tụi em nữa nha.” Lúc đó tôi thấy sống mũi cay cay, thương các em thật nhiều.

Đến lúc phải ra về, các em đứng vẫy tay chào, có em còn chạy theo ra tận cổng. Trên đường về, ai cũng im lặng hơn vì còn đọng lại nhiều cảm xúc. Tôi chợt nhận ra mình may mắn biết bao khi có gia đình đầy đủ, được đi học và sống trong yêu thương.

Chuyến đi đến cô nhi viện là một trải nghiệm vô cùng ý nghĩa đối với tôi. Nó giúp tôi biết trân trọng cuộc sống hơn và học cách yêu thương, chia sẻ với những người kém may mắn. Tôi mong rằng sau này sẽ được tham gia thêm nhiều hoạt động thiện nguyện như vậy nữa.

1. Ngôi kể thứ 3

2. Hai anh chàng trên thuộc dạng người khoác lác, phóng đại và khoe khoan những chuyện không có thật hoặc không tận mắt chứng kiến.
3. Châm biếm, mĩa mai, vạch trần sự khoác lác của người khác.

4. nói khoác và phóng đại quá mức. và lấy cái vô lí chọi lại nó

5. Tác giả viết chuyện nhầm mục đích châm biếm những người có thói quen khoác lác và phê phán thói quen phóng đại quá mức những chuyện không có thật.

6. Theo em trong cuộc sống thói quen khoách lác không làm chúng ta trở nên hơn người mà nó chỉ khiến người khác xem thường mình hơn và đánh mất sự tin tưởng của mọi người xung quanh. Và chúng ta cần sống khiêm tốn và nói những chuyện có thật.