Vũ Ngọc Thúy

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vũ Ngọc Thúy
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Ngày xưa, có một cậu bé được mẹ cưng chiều nên rất nghịch và ham chơi. Một lần, bị mẹ mắng, cậu vùng vằng bỏ đi. Cậu la cà khắp nơi, mẹ cậu ở nhà không biết cậu ở đâu nên buồn lắm. Ngày ngày mẹ ngồi trên bậc cửa ngóng cậu về. Một thời gian trôi qua mà cậu vẫn không về. Vì quá đau buồn và kiệt sức, mẹ cậu gục xuống. Không biết cậu đã đi bao lâu. Một hôm, vừa đói vừa rét, lại bị trẻ lớn hơn đánh, cậu mới nhớ đến mẹ.

- Phải rồi, khi mình đói, mẹ vẫn cho mình ăn, khi mình bị đứa khác bắt nạt, mẹ vẫn bên mình, về với mẹ thôi.

Cậu liền tìm đường về nhà. Ở nhà, cảnh vật vẫn như xưa, nhưng không thấy mẹ đâu. Cậu khản tiếng gọi mẹ:

- Mẹ ơi, mẹ đi đâu rồi, con đói quá ! - Cậu bé gục xuống, rồi ôm một cây xanh trong vườn mà khóc.

Kỳ lạ thay, cây xanh bỗng run rẩy. Từ các cành lá, những đài hoa bé tí trổ ra, nở trắng như mây. Hoa tàn, quả xuất hiện, lớn nhanh, da căng mịn, xanh óng ánh. Cây nghiêng cành, một quả to rơi vào tay cậu bé.

Cậu bé cắn một miếng thật to. Chát quá! Quả thứ hai rơi xuống. Cậu lột vỏ, cắn vào hạt quả. Cứng quá. Quả thứ ba rơi xuống. Cậu khẽ bóp quanh quanh quả, lớp vỏ mềm dần rồi khẽ nứt ra một kẽ nhỏ. Một dòng sữa trắng sóng sánh trào ra, ngọt thơm như sữa mẹ.

Cậu bé ghé môi hứng lấy dòng sữa ngọt ngào, thơm ngon như sữa mẹ.

Cây rung rinh cành lá, thì thào :

- Ăn trái ba lần mới biết trái ngon. Con có lớn khôn mới hay lòng mẹ.

Cậu oà lên khóc. Mẹ đã không còn nữa. Cậu nhìn lên tán lá, lá một mặt xanh bóng, mặt kia đỏ hoe như mắt mẹ khóc chờ con. Cậu ôm lấy thân cây mà khóc, thân cây xù xì, thô ráp như đôi bàn tay làm lụng của mẹ. Nước mắt cậu rơi xuống gốc cây, Cây xòa cành ôm cậu, rung rinh cành lá như tay mẹ âu yếm vỗ về.

Cậu kể cho mọi người nghe chuyện về người mẹ và nỗi ân hận của mình. Trái cây thơm ngon ở vườn nhà cậu, ai cũng thích. Họ đem về gieo trồng khắp nơi và đặt tên là Cây Vú Sữa.


Cho có tính cách, cảm xúc: Đom Đóm có cảm giác ngưỡng mộ, thấy bạn đẹp hơn khi đến gần; Giọt Sương dịu dàng, khiêm tốn.

Cho biết hành động, lời nói: Đom Đóm cất tiếng chào, nói lời cảm ơn; Giọt Sương nói chuyện, chúc bạn.

Sử dụng từ ngữ nhân hóa: Gọi Đom Đóm là "cậu ta", "bạn", Giọt Sương là "cô bạn", "bạn".

Miêu tả hành động như người: Đom Đóm "hóng gió thu về đêm", "bay quanh", "sà xuống" để bắt rầy; Giọt Sương "đung đưa trên lá cỏ", "phản chiếu ánh sáng". 

Dấu gạch ngang trong bài dùng để đánh dấu lời nới trực tiếp của nhân vật.

Câu 5.Sự việc Quốc ngủ quên trực nhật mà lớp vẫn sạch bong, bàn ghế ngăn nắp và Vân đã làm giúp, cùng với việc Vân chia kem cho mọi người khi đi lao động nắng, đã khiến Quốc thay đổi suy nghĩ. 

Câu 6.Nội dung chính của câu chuyện là sự thay đổi nhận thức của các bạn nam về cô bạn lớp trưởng Vân từ chỗ chê bai, xem thường (vì gầy, ít nói) thành nể phục, tự hào về tài năng, sự xốc vác, chu đáo và tâm lý của bạn. 

Câu 7.Vân là một cô gái tuyệt vời : học giỏi (luôn được 10 điểm), chăm chỉ, nhanh nhẹn, xốc vác, chu đáo (giúp trực nhật, chia kem), tâm lý (hiểu ý mọi người), hiền lành và rất đáng nể phục, cho thấy sự giỏi giang không phụ thuộc vào ngoại hình, mà ở hành động và phẩm chất. 

Câu 8. Bài học rút ra: Không nên đánh giá người khác qua vẻ ngoài; nam nữ bình đẳng, ai cũng có thể giỏi giang và có những phẩm chất đáng quý; cần tôn trọng và nhìn nhận đúng năng lực của mọi người, đặc biệt là bạn nữ. 

Câu 9.Hình ảnh nhân hóa: "Cái Vân thì cạy răng chẳng nói nửa lời".

Câu văn sử dụng nhân hóa: "Mặt trời đang mỉm cười rạng rỡ với chúng em" hoặc "Con đường quanh co uốn lượn dưới chân đồi". 

Ông bà em có nuôi một chú cún từ rất lâu rồi. Em đã đặt tên cho chú là Milu.

Hình dáng của Milu hơi cao, dài khoảng bằng 5 gang tay lớn của em. Mắt của chú tròn xoe, long lanh như hai viên ngọc lấp lánh. Mũi của Milu hơi nhỏ nhưng rất đáng yêu. Miệng của chú hơi cong lên trông như lúc nào chú cũng cười với em vậy. Bộ ria của Milu mọc quanh hai mép miệng của chú, hơi cong lên một xíu như chú vừa chỉnh chu lại bộ râu của mình. Tai của chú hơi cong lên, khá dài. Bộ lông của Milu mượt mà, óng ả, có màu nâu nhạt. Bốn chân của chú chắc khỏe nhìn như bốn cái cột đình. Milu thường nằm cuộn tròn như con tôm. Chú thường hay đi loanh quanh trong sân. Mỗi lần gặp em, chú chạy vòng quanh em và vẫy đuôi quấn quýt.

Em rất thích Milu và có lẽ Milu cũng rất thích em. Em mong chú sống lâu và sẽ luôn coi chú như một người bạn.