Trần Quang Tú
Giới thiệu về bản thân
mammamam
Mỗi chúng ta khi sinh ra ai cũng đều có quê hương. Giống như bao người khác, tôi rất yêu quê hương của mình. Tôi yêu những cánh đồng lúa chín vàng, yêu cảnh núi non hùng vĩ, yêu những dòng sống xanh mát, yêu sự chân chất, cần cù, nặng nghĩa tình của người dân quê tôi. Và tôi yêu cả cảnh đẹp đặc biệt nơi quê – những đêm trăng rằm soi sáng muôn nơi.
Khi màn đêm buông xuống, bóng tối mờ nhạt dần dần bao trùm khắp xóm làng. Một chiếc chăn sao hiện lên mờ ảo rồi rõ dần. Chẳng bao lâu, mặt trăng cũng đã nhô lên khỏi dãy núi trùng điệp. Trăng tán tám to, tròn như kết tinh của hàng ngàn hàng vạn ngôi sao trên bầu trời xa. Ánh trăng bàng bạc tinh nghích xuyên qua các kẽ lá, nhuộm một màu trắng xóa khắp ao hồ, cây cối, con đường. Càng lên cao, trăng càng sáng rõ. Lúc này, nhìn mặt trăng tròn vành vạnh như một chiếc mâm đang bay lơ lửng giữa không trung. Chiếc mâm đặc biệt này đã giúp quê hương tôi chìm trong một thế giới diệu kì. Dòng sông Đáy đang mỉm cười thật tươi khi nó thấy mình như đẹp hơn trong chiếc áo đen đính vầng trăng sáng và hàng ngàn ngôi sao lấp lánh. Sông như muốn ánh trăng chỉ là của riêng mình nên nó liền chộp lấy thứ ánh quà tặng mà chị Hằng ban xuống. Hình như cây cỏ, hóa lá cũng muốn thưởng thức ánh trăng nên chúng xòe những bàn tay đủ kích cỡ để đón ánh sáng kì lạ kia. Mọi vật đều im lặng để ngắm nghía và cảm nhận vẻ đẹp của đêm trăng. Lũy tren đưojc ánh trăng soi vào cũng đẹp hơn hẳn. Khóm tre từ từ ngân lên khúc nhạc đồng quê. Khúc nhạc ấy mới du dương và êm đềm biết bao! Khúc nhạc rì rào khiến mọi vật nhảy nhót dưới ánh trăng bạc. Thảm lúa vàng dập dờn trước gió, nhấp nhô gợn sóng như từng làn sóng nối đuôi nhau đến tận chân trời. Sao mà cảnh đêm trăng kì diệu đến vậy! Lũ côn trùng cất tiếng kêu ra rả như hòa vào khúc dạ nguyệt ban nãy. Cây lá như được lên những hạt vàng, hạt bạc từ trên trời rơi xuống. Hương lúa quyện với hơi sương khiến cho vùng quê thoảng một mùi thơm nhè nhẹ. Hồi còn bé, cứ đêm trăng là tôi lại ngây ngô hỏi mẹ, sao ông trăng luôn đi theo chúng ta. Mẹ tôi bảo trăng đi theo để soi sáng, và vì chú Cuội trên cung trăng rất nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ quê hương và nhớ lũ trẻ quê chú nên lúc nào cũng dõi theo.
Cảnh trăng đêm nay thật đẹp! Tôi luôn ngỡ rằng cảnh đêm trăng thanh bình, yên ả ở quê tôi là đẹp nhất. Những đêm trăng như làm tôi yêu thiên nhiên hơn, yêu quê hương hơn.
skibidi
BRO
Chiều hôm qua, khi em và bạn ngồi chơi ở công viên, thì đã tình cờ được gặp một đàn bồ câu đến kiếm ăn. Một chú bồ câu đã rất bạo dạn, đáp lên ghế đá và ăn mẩu bánh mì rơi trên đó. Nhờ vậy mà em đã có cơ hội được quan sát kĩ con vật này.
Cơ thể chú chim có dáng hình thoi, khá to, cũng bằng cả bàn tay của em. Chiều cao của chú chừng 15cm, còn chiều dài cơ thể khoảng 18cm. Em đoán vậy, vì em đã đo qua cơ thể chú lúc bế chú trên tay bằng gang tay của mình. Bế lên tay mới thấy, tuy nhỏ nhưng chú bồ câu cũng khá nặng, cơ thể chắc nịch. Bộ lông trên cơ thể chú chạm vào có cảm giác như lông gà, nhưng mượt hơn, bám sát vào cơ thể. Phần lông ở đầu cổ và lưng, hai cánh của chú có màu xanh đen, còn phần lông trước ngực, bụng thì có màu nâu. Một phần nhỏ lông ở gần mỏ, giữa cổ và lưng, ngực cùng phần lông ở dưới hai cánh thì có màu trắng muốt. Sự đa dạng về màu sắc đó khiến chú chim trông rất xinh xắn. Điều thú vị là, đó chỉ là đặc điểm màu lông của chú chim bồ câu mà em bế trên tay, còn các chú chim khác thì có tỉ lệ phân bố màu sắc trên lông hoàn toàn khác, tạo nên sự đa dạng và bắt mắt cho đàn chim. Đầu bồ câu có dáng vuông bè, với cái trán phẳng, hơi dô ra. Hai con mắt nhỏ xíu, tròn xoe đen láy. Mỏ chú có dáng hơi cong, đầu mỏ nhọn hoắt, có màu vàng tươi, y như mỏ chim đại bàng thu nhỏ vậy. Cổ chú ta thon dài, linh hoạt, có thể xoay theo nhiều chiều hướng khác nhau. Phần thân to, bự, tròn trịa, là bộ phận lớn nhất trên cơ thể. Phía dưới là hai cái chân nhỏ, ngắn, có móng vuốt không quá sắc, bè ra, giúp chú dễ dàng đi lại trên mặt đất. Đuôi chim bồ câu nhỏ, ngắn không quá đặc sắc, nhọn và thẳng ra như đuôi mũi tên, góp phần giúp chú ta bay nhanh hơn. Vì là bồ câu được nuôi, nên chú bồ câu này và các người bạn trong đàn đều rất béo tốt, không hề sợ người lạ. Khi được em bế, chú đứng im, gật gù, thỉnh thoảng rù rù lên những âm thanh vui tai.
Nhìn đàn bồ câu đáng yêu ở công viên, em cảm thấy bản thân trở nên vui vẻ và thư giãn. Em mong chúng sẽ luôn bình yên, được chăm sóc tốt như bây giờ.
Câu 1:Những người nông dân lặng lẽ ra đồng, còn tôi thì thong dong đạp xe trên con đường làng đất đỏ
Câu 2 :Dù có đi đâu, làm gì, trái tim tôi vẫn không thể quên được hình ảnh quê nhà - nơi tôi đã sinh ra và lớn lên.
Câu 3:Em thích nhất hình ảnh: Mỗi lần nhớ về quê, tôi lại hình dung ra những buổi sáng sớm, khi sương mù còn giăng kín lối, cả làng như chìm trong màn sương huyền bí.
Câu 4:Có thể thay thế bằng từ ung dung.Tôi ung dung đi trên con đường đầu làng.
Mỗi năm, sau kì thi giữa học kì 1, trường em đều có tổ chức cho học sinh xem xiếc tại sân trường Nguyễn Du. Chúng em hơn nửa lớp 4A cùng với các bạn toàn trường đều tập trung trước trường chờ xem xiếc. Các chú chạy được xe đạp nhỏ xíu, phun lửa, nuốt kiếm và còn đội trên đầu cái chậu sành to đùng, hất lên hất xuống rất tài tình. Em thích nhất là xiếc ảo thuật chim bồ câu. Nhà ảo thuật Minh Quang như có phép lạ vậy. Chú đưa ra cho mọi người xem một chiếc khăn, vậy mà chỉ trong nháy mắt chú đã từ chiếc khăn biến thành một đàn bồ câu trắng xóa tung bay. Cả sân trường tràn ngập tiếng reo hò và vỗ tay khen ngợi. Em nhớ mãi buổi xem xiếc hôm đó và còn khâm phục tài nghệ của các chú ảo thuật hơn.
Vì khi giúp đỡ họ thì sau này mình có thể được họ giúp .
Thông điệp của câu chuyện là khi có một người cần được giúp đỡ, bạn hãy giúp họ.
Ông lão là một người tốt bụng.