Nguyễn Đức Nguyên
Giới thiệu về bản thân
Bài làm
Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường, lớp em được tham gia chuyến tham quan về nguồn tại Thành cổ Quảng Trị – một di tích lịch sử thiêng liêng gắn liền với những năm tháng hào hùng của dân tộc. Đây là chuyến đi để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc.
Sáng hôm ấy, chúng em tập trung từ sớm trong không khí háo hức. Sau vài giờ di chuyển, chiếc xe chở đoàn dừng lại trước cổng Thành cổ. Ngay từ giây phút đặt chân đến đây, em đã cảm nhận được sự trang nghiêm và thiêng liêng của mảnh đất anh hùng. Dưới sự hướng dẫn của thầy cô và cô thuyết minh, chúng em được nghe kể về trận chiến 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ năm 1972. Hàng ngàn chiến sĩ đã ngã xuống để giữ vững từng tấc đất quê hương. Khi đứng trước Đài tưởng niệm và dòng sông Thạch Hãn, nơi yên nghỉ của biết bao anh hùng liệt sĩ, em không khỏi xúc động, mắt rưng rưng vì biết rằng hòa bình hôm nay phải đổi bằng xương máu của cha anh.
Buổi trưa, lớp em cùng nhau ăn trưa và chụp những bức ảnh lưu niệm. Trên đường về, ai cũng im lặng suy nghĩ, lòng trào dâng niềm biết ơn và tự hào.
Chuyến đi đến Thành cổ Quảng Trị đã giúp em hiểu rõ hơn về lịch sử dân tộc, trân trọng hơn giá trị của hòa bình, và nhắc nhở em phải cố gắng học tập để xứng đáng với sự hi sinh của các thế hệ đi trước.
Bài làm
Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường, lớp em được tham gia chuyến tham quan về nguồn tại Thành cổ Quảng Trị – một di tích lịch sử thiêng liêng gắn liền với những năm tháng hào hùng của dân tộc. Đây là chuyến đi để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc.
Sáng hôm ấy, chúng em tập trung từ sớm trong không khí háo hức. Sau vài giờ di chuyển, chiếc xe chở đoàn dừng lại trước cổng Thành cổ. Ngay từ giây phút đặt chân đến đây, em đã cảm nhận được sự trang nghiêm và thiêng liêng của mảnh đất anh hùng. Dưới sự hướng dẫn của thầy cô và cô thuyết minh, chúng em được nghe kể về trận chiến 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ năm 1972. Hàng ngàn chiến sĩ đã ngã xuống để giữ vững từng tấc đất quê hương. Khi đứng trước Đài tưởng niệm và dòng sông Thạch Hãn, nơi yên nghỉ của biết bao anh hùng liệt sĩ, em không khỏi xúc động, mắt rưng rưng vì biết rằng hòa bình hôm nay phải đổi bằng xương máu của cha anh.
Buổi trưa, lớp em cùng nhau ăn trưa và chụp những bức ảnh lưu niệm. Trên đường về, ai cũng im lặng suy nghĩ, lòng trào dâng niềm biết ơn và tự hào.
Chuyến đi đến Thành cổ Quảng Trị đã giúp em hiểu rõ hơn về lịch sử dân tộc, trân trọng hơn giá trị của hòa bình, và nhắc nhở em phải cố gắng học tập để xứng đáng với sự hi sinh của các thế hệ đi trước.
Bài làm
Chiến tranh đã đi qua lâu rồi nhưng những chiến tích và di tích lịch sử vẫn còn đấy. Chúng em đã được đến thăm khu chứng tích Sơn Mỹ – một di tích lịch sử của tỉnh Quảng Ngãi, nơi đã để lại trong chúng em những ấn tượng khó quên.
Hôm ấy là một sáng cuối xuân, trời thật đẹp. Đoàn xe tham quan của trường em chuyển bánh. Những chiếc đầy ắp tiếng cười lướt nhẹ qua cây cầu bắc ngang qua sông Trà Khúc. Chúng em đưa mắt xuống dòng sông. Sông dịu hiền như chiếc áo the xanh duyên dáng. Đi hết cây cầu, đoàn xe rẽ xuống hướng đông.
Xe vẫn bon bon trên con đường nhựa mịn màng, cảnh vật nơi đây thật đẹp, núi Thiên An uy nghi, trầm mặc hướng ra sông. Sông ôm bóng núi và quyện với mây trời. Nhìn núi Ấn sông Trà, ẹm lại càng tự hào về quê hương Quảng Ngãi – nơi đã ghi dấu ấn của một thời oanh liệt, hào hùng. Chúng em cùng nhau ôn lại lịch sử đấu tranh của người dân nơi đây. Ai cũng muốn đi ngược thời gian để tưởng nhớ những người chiến sĩ đã ra đi từ núi sông này. Dòng suy nghĩ chưa dứt thì đoàn xe tham quan đã đến nơi. Như không hẹn trước tất cả cùng nhau hô to:
– Đến nơi rồi! Đến nơi rồi!
Xe giảm tốc độ và dừng lại, đoàn tham quan lần lượt xuống xe. Lá cờ đỏ sao vàng cắm ở trên đầu xe tung bay trong gió. Chúng em xếp hàng ngay ngắn rồi theo cô hướng dẫn viên tiến vào trong khu di tích. Cô hướng dẫn viên đưa chúng em đi thăm nhà lưu niệm. Những hiện vật vẫn còn đó, được lưu giữ rất cẩn thận. Sau vụ thảm sát ngày 16-3-1968 tại đây, 504 người dân vô tội đã ra đi, trong đó phần lớn là cụ già, phụ nữ và trẻ em. Cô hướng dẫn viên còn đưa chúng em ra thắp hương tại tượng đài – hình ảnh một người mẹ đang che chở cho nhũng đứa con khi cái chết cận kề. Ôi! Thật thương tâm – Chúng em không sao kìm được xúc động, căm thù.
Em thầm nghĩ: Đây là một chứng tích phơi bày tội ác man rợ của quân hiếu chiến, cướp nước. Đấy là nơi tưởng niệm đồng bào vô tội đã bị tàn sát dã man trong chiến tranh. Chúng em đi thăm những căn hầm, những chiến hào đã từng che bom chắn đạn, thăm con mương cạn mà quân đội Mỹ đã dồn phụ nữ và trẻ em vào đó để xả súng bắn. Nghe kể lại, tất cả chúng em đều ghê rợn, kinh hoàng. Tận mắt chứng kiến những bức ảnh về vụ thảm sát do một người Mỹ có lương tâm chụp và công bố lá bằng chứng quan trọng, buộc tòa án Mỹ phải đem vụ thảm sát Sơn Mỹ ra xét xử.
Ba giờ đồng hồ trôi qua đoàn tham quan đã thăm viếng hết khu chứng tích, đã chứng kiến những cảnh thương tâm. Ai cũng muốn nói lên lời giã từ quá khứ đau thương, phẫn nộ chiến tranh và ước vọng hòa bình. Chúng em thành kính thắp những nén hương tưởng niệm trước lúc ra về.
Tạm biệt khu di tích Sơn Mỹ, chúng em ai nấy đều hiểu thêm lịch sử về quê hương, đất nước, con người. Chúng em mong sao thế giới này mãi mãi hòa bình.
Dòng thơ “Pháo trúc nhà ai một tiếng đùng” gợi lên niềm tin và hy vọng về một mùa xuân mới, tượng trưng cho sự khởi đầu tươi sáng và đổi thay trong cuộc sống. Niềm hi vọng chính là nguồn động lực mạnh mẽ giúp con người vượt qua khó khăn, thử thách. Khi ta có niềm tin vào tương lai tốt đẹp, dù gặp bao gian nan vẫn không dễ dàng bỏ cuộc. Niềm hi vọng giúp tâm hồn ta vững vàng, lạc quan và luôn hướng về phía trước. Chính vì thế, dù cuộc đời có nhiều biến động, ta vẫn cần giữ lấy niềm hi vọng để tìm thấy ý nghĩa và sức mạnh sống. Niềm hi vọng như ngọn đèn soi sáng trong bóng tối, giúp ta không ngừng nỗ lực và tin tưởng vào ngày mai.
Tâm trạng tác giả trong bài "Chợ Đồng" là sự pha trộn giữa nỗi buồn man mác về cảnh vật đìu hiu, đượm buồn và một niềm hy vọng, lạc quan nhẹ nhàng ở cuối bài. Nỗi buồn toát lên từ không khí vắng vẻ của chợ, mưa bụi, rét mướt và những lo toan về nợ nần của người dân, nhưng cũng có cả niềm tin vào sự tươi mới mà mùa xuân mang lại được thể hiện qua âm thanh pháo nổ.