Vàng Văn Lý
Giới thiệu về bản thân
câu 2:
Trong kỷ nguyên số, chúng ta đang sống giữa một nghịch lý kỳ lạ: chưa bao giờ con người dễ dàng trở nên "hoàn hảo" đến thế, nhưng cũng chưa bao giờ chúng ta cảm thấy tự ti về ngoại hình đến vậy. Chỉ cần một cú chạm tay vào các hiệu ứng chỉnh sửa AI trên TikTok hay Instagram, mọi khuyết điểm đều biến mất. Chính trong bối cảnh đó, chiến dịch "Turn your back" (Quay lưng lại) của Dove đã xuất hiện như một "cú tát" tỉnh thức, khẳng định một thông điệp mạnh mẽ: Vẻ đẹp là không có chuẩn mực.
Chiến dịch của Dove kêu gọi phụ nữ quay lưng lại với những bộ lọc làm đẹp (filter) – những thuật toán đang âm thầm định nghĩa lại diện mạo con người. Hành động "quay lưng" không đơn thuần là sự phản đối công nghệ, mà là sự khước từ những chuẩn mực vẻ đẹp áp đặt, đồng nhất. Thông điệp này nhắc nhở chúng ta rằng: Sự hoàn hảo thực sự nằm ở chính những gì ta từng coi là "khiếm khuyết".
Tại sao chúng ta phải "quay lưng" với những bộ lọc lung linh ấy? Thực tế, các hiệu ứng AI đang tạo ra một "hội chứng lo âu về ngoại hình" (Body Dysmorphia). Khi chúng ta quá quen với phiên bản ảo trắng mịn, cằm V-line và đôi mắt to tròn, chúng ta bắt đầu cảm thấy xa lạ, thậm chí chán ghét gương mặt thật của mình trong gương. Chúng ta đang tự nhốt mình vào một cái khuôn đúc sẵn của thuật toán, nơi mà cá tính bị xóa nhòa để nhường chỗ cho một vẻ đẹp công nghiệp, vô hồn.
Tuy nhiên, cần nhìn nhận sâu hơn rằng: Vẻ đẹp không phải là một đích đến cố định với những số đo hay tỉ lệ vàng. Vẻ đẹp là một phạm trù động. Một vết sẹo là chứng tích của sự mạnh mẽ; những nếp nhăn là dấu ấn của thời gian và trải nghiệm; một làn da không đều màu là bằng chứng của một cuộc sống phong phú dưới ánh mặt trời. Nếu tất cả đều rập khuôn theo một chuẩn mực, thế giới sẽ trở nên đơn điệu biết bao? Sự "không hoàn hảo" chính là thứ tạo nên tính độc bản – giá trị lớn nhất của mỗi con người.
Phản biện lại vấn đề, chúng ta không phủ nhận quyền được làm đẹp hay sự tiện lợi của công nghệ. Filter có thể là một công cụ giải trí, một cách để chúng ta tự tin hơn trong phút chốc. Nhưng sai lầm bắt đầu khi ta để công nghệ định nghĩa giá trị bản thân. Đừng để một thuật toán vô tri nói cho bạn biết bạn có đủ xinh đẹp hay không.
Khép lại chiến dịch của Dove, bài học lớn nhất dành cho mỗi người trẻ chính là lòng tự trọng và sự chấp nhận. Chúng ta cần học cách yêu lấy phiên bản chân thực nhất của chính mình. Hãy soi gương bằng đôi mắt của sự thấu hiểu, chứ không phải bằng lăng kính của một ứng dụng điện thoại. Bởi lẽ, rạng rỡ nhất không phải là gương mặt không tì vết, mà là gương mặt dám tự tin mỉm cười với tất cả những gì mình vốn có.
Câu 1: Trong đoạn trích từ tiểu thuyết "Sống mòn", Nam Cao đã thực hiện một cuộc "phẫu thuật tâm lý" đầy tinh tế để làm nổi bật bi kịch tinh thần và nhân cách cao đẹp của nhân vật Thứ. Diễn biến tâm lý của Thứ bắt đầu từ sự "ngượng ngượng", khó chịu khi thấy sự đối lập giữa mâm cơm có đĩa cá kho của mình và mâm cơm chỉ toàn rau của gia đình. Sự ái ngại ấy dần chuyển thành nỗi xót xa, đau đớn khi y nhận ra sự hy sinh thấu tận cùng của vợ, mẹ và các em những người nhịn đói hoặc ăn ít đi để nhường phần ngon cho y. Đỉnh điểm của cảm xúc là khi Thứ thấy mình "vô lý", "thèn thẹn" và muốn nhường cơm cho các em nhưng không thể. Chi tiết "miếng cơm nghẹn lại" và "nước mắt ứa ra" đã kết tinh mọi nỗi đau khổ, bế tắc của một trí thức nghèo. Qua diễn biến ấy, ta thấy hiện lên một nhân vật Thứ giàu lòng trắc ẩn và tự trọng. Giữa cái đói quay quắt, phẩm chất cao đẹp nhất của Thứ không phải là sự thông thái, mà là khả năng biết đau trước nỗi khổ của người khác và sự ghê tởm lối sống ích kỷ. Dù cuộc đời có "mòn" đi vì cơm áo, nhưng thiên lương trong Thứ vẫn sáng, khẳng định giá trị của một nhân cách không bị hoàn cảnh tha hóa.
Câu 1: ngôi kể của văn bản trên là ngôi kể thứ 3
Câu 2:
-Điểm nhìn: điểm nhìn bên trong
-Tác dụng: Giúp người đọc đi sâu vào thế giới nội tâm phức tạp, những dòng suy nghĩ thầm kín và diễn biến tâm lý tinh tế của nhân vật. Qua đó, tư tưởng của tác phẩm được bộc lộ một cách tự nhiên và có sức thuyết phục hơn
Câu 3: về hoàn cảnh : Thứ đang sống trong cảnh nghèo túng , chật vật. miếng cơm lúc này không còn là sự hửng thụ mà trở thành gánh nặng gợi lên sự ê chề, nhục nhã của một trí thức nghèo trước áp lực cơm áo gạo tiền.
- về tâm lý Những dòng "nghĩ ngợi gần xa" khiến Thứ nhận ra sự bất lực của bản thân. Ông đau xót khi thấy những hoài bão, lý tưởng của mình đang bị cuộc sống mòn mỏi, vô nghĩa bào mòn từng ngày
-Chốt lại: Giọt nước mắt của Thứ chính là sự bất lực và tự trọng của một con người có lương tâm, cảm thấy đau đớn khi phải sống một cuộc đời "chết ngay khi đang sống".
Câu 4 : Thông qua nhân vật ông giáo Thứ, nhà văn Nam Cao đã phản ánh sâu sắc bi kịch "sống mòn" của tầng lớp trí thức tiểu tư sản nghèo trong xã hội cũ. Đó là nỗi đau của những con người có hoài bão, có lý tưởng cao đẹp nhưng lại bị gánh nặng "cơm áo gạo tiền" ghì sát đất, khiến họ phải sống một cuộc đời quẩn quanh, bế tắc và vô nghĩa. Qua đó, tác giả không chỉ phơi bày thực trạng xã hội ngột ngạt mà còn thể hiện giá trị nhân đạo cao cả: ông trân trọng những tâm hồn lương thiện dù rơi vào cảnh khốn cùng vẫn luôn trăn trở, đau đớn để bảo vệ nhân cách và thiên lương, quyết không cam chịu lối sống tầm thường.