Trần Thùy Linh
Giới thiệu về bản thân
câu 1 - phương thức biểu đạt chính: tự sự
câu 2 - tình huống truyện: cậu bé Bào đang trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh ( chập chờn ), và cố gắng lấy một điểm tựa hoặc sự giúp đỡ (biểu tượng qua hình ảnh bàn tay). Cùng lúc đó, mẹ thằng Quyên phát hiện ra con chim vàng đã chết, tạo nên một nỗi buồn cộng hưởng và sự bế tắc, hụt hẫng.
câu 3 - ngôi kể: ngôi thứ ba
- Tác dụng: làm cho câu chuyện trở nên chân thực, đáng kinh tế hơn đối với người đọc
- Dễ dàng dẫn dắt người đọc thâm nhập vào thế giới nội tâm uất, bế tắc của nhân vật Bào
câu 4 - nội dung: phản ánh tình trạng sức khỏe yếu ớt, sự tuyệt vọng và cô độc của Bào
- Nghệ thuật: điệp từ “ với tới , với mãi , với mãi ” nhấn mạnh nỗ lực trong vô vọng và sự kéo dài của nỗi đau
- Ý nghĩa biểu tượng: cái “ với không tới ” thấy không chỉ là khoảng cách vật lý mà còn là tượng trưng cho sự đứt gãy kết nối giữa con người và con người.
câu 5 - nhận xét về nhân vật Bào:
- Bào là một cậu bé có số phận đáng thương, tội nghiệp, đang phải chịu đựng nỗi đau về thể xác lẫn tinh thần
- hình ảnh bà gửi lên sự nhỏ bé, đơn độc giữa dòng đời nghiệt ngã
- Thông điệp: qua đó, Nguyễn Quang sáng lên án sự thờ ơ hoặc những tác động nghiệt ngã của hoàn cảnh đã đẩy con người và sự bế tắc
- Thái độ: tác giả bài tỏ niềm xót thương, cảm thông sâu sắc trước những mảnh đời bất hạnh