Nguyễn Linh Đan

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Linh Đan
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Câu 1 (0.5 điểm):
Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận.
Câu 2 (0.5 điểm):
Chủ thể của bài viết là vua Lê Thái Tổ (Lê Lợi). Điều này được thể hiện qua các từ xưng hô "Trẫm" và bối cảnh lịch sử năm Thuận Thiên thứ hai (1429) nêu trong phần giới thiệu. 
Câu 3 (1.0 điểm):
  • Mục đích chính: Kêu gọi, tìm kiếm và chiêu mộ những người có đức, có tài ra giúp nước để xây dựng một triều đại thịnh trị sau khi đất nước đã hòa bình.
  • Các đường lối tiến cử được đề cập:
    • Tiến cử thông qua quan lại: Các văn võ đại thần từ tam phẩm trở lên mỗi người phải cử một người có tài văn võ.
    • Tự mình đề đạt (Tự tiến): Cho phép những người có tài nhưng chưa được biết đến (đang ở hàng quan nhỏ, ẩn dật ở đồng nội, binh lính) được tự mình ứng cử, không câu nệ tiểu tiết. 
Câu 4 (1.0 điểm):
  • Dẫn chứng minh chứng: Người viết đã dẫn chứng về các triều đại thịnh trị trong lịch sử (đời Hán, Đường) với những tấm gương hiền sĩ đầy triều và việc các quan lại tiến cử lẫn nhau như: Tiêu Hà tiến Tào Tham, Nguy Vô Tri tiến Trần Bình, Địch Nhân Kiệt tiến Trương Cửu Linh, Tiêu Tung tiến Hàn Hưu.
  • Nhận xét: Cách nêu dẫn chứng rất thuyết phục vì sử dụng những nhân vật lịch sử nổi tiếng, có thật, tạo nên sức nặng cho luận điểm. Việc đưa ra dẫn chứng từ quá khứ làm cơ sở chuẩn mực giúp củng cố niềm tin vào chính sách mà nhà vua đang thực hiện. 
Câu 5 (1.0 điểm):
Thông qua văn bản, có thể thấy chủ thể bài viết (vua Lê Lợi) là một vị minh quân có những phẩm chất cao đẹp:
  • Cầu thị và khiêm nhường: Luôn lo sợ "như gần vực sâu" vì chưa tìm được người hiền giúp việc, sẵn sàng lắng nghe và mở rộng cửa cho mọi tầng lớp.
  • Tầm nhìn chiến lược: Nhận thức rõ "hiền tài là gốc của sự thịnh trị", lấy việc cầu hiền làm nhiệm vụ tiên phong để trị quốc.
  • Trọng dụng nhân tài: Thể hiện thái độ trân trọng, không định kiến với người tài (dù là quan nhỏ hay người dân "quê lậu") và có chính sách thưởng phạt công minh để khuyến khích sự đóng góp cho đất nước. 
Caau 2" Trong bối cảnh toàn cầu hóa, nhân tài được xem là "nguyên khí quốc gia", là động lực then chốt để một đất nước cất cánh. Thế nhưng, Việt Nam đang đối mặt với một thực trạng nhức nhối: hiện tượng "chảy máu chất xám". Đây là tình trạng những người có trình độ học vấn cao, năng lực chuyên môn giỏi lựa chọn rời bỏ quê hương để làm việc và định cư tại các quốc gia phát triển, để lại một khoảng trống lớn trong nguồn lực phát triển đất nước. Thực trạng này không còn là những con số lý thuyết. Nhìn vào danh sách các quán quân chương trình "Đường lên đỉnh Olympia", phần lớn họ đều chọn ở lại Úc sau khi du học. Hay hàng năm, hàng nghìn sinh viên ưu tú từ các trường đại học danh tiếng như Bách Khoa, Ngoại thương sẵn sàng tìm mọi cách để có tấm vé định cư tại Mỹ, Châu Âu hay Nhật Bản. Đất nước chúng ta đang "xuất khẩu" những bộ não tinh hoa nhất nhưng lại phải bỏ tiền túi để "nhập khẩu" công nghệ và chuyên gia từ chính những quốc gia mà người tài của ta đang cống hiến. Nguyên nhân của hiện tượng này đến từ nhiều phía. Đầu tiên và trực diện nhất là chế độ đãi ngộ. Thu nhập của một nhà khoa học hay kỹ sư tại Việt Nam thường khó lòng so sánh được với mức lương nghìn đô tại các tập đoàn đa quốc gia. Thứ hai là môi trường làm việc. Nhiều người tài sẵn sàng nhận lương thấp hơn một chút, nhưng họ cần một hệ thống quản lý minh bạch, trọng dụng năng lực thay vì "quan hệ" hay "sống lâu lên lão làng". Họ cần những phòng thí nghiệm hiện đại, những dự án tầm cỡ để thỏa mãn đam mê sáng tạo – điều mà ngân sách nhà nước chưa thể đáp ứng đầy đủ. Cuối cùng, tâm lý muốn con cái được hưởng nền giáo dục và y tế tốt hơn ở các nước phát triển cũng là lực đẩy khiến họ ra đi. Hệ lụy của "chảy máu chất xám" vô cùng nặng nề. Khi nhân tài ra đi, tốc độ đổi mới sáng tạo của quốc gia bị trì trệ. Chúng ta rơi vào cái bẫy thu nhập trung bình khi thiếu đội ngũ dẫn dắt công nghệ lõi. Nguy hiểm hơn, nó tạo ra một hiệu ứng tâm lý tiêu cực trong giới trẻ: coi việc ra nước ngoài là "thành công" duy nhất, dẫn đến sự thiếu hụt niềm tin vào môi trường phát triển trong nước. Để giải quyết vấn đề này, chúng ta không thể dùng những lời kêu gọi lòng yêu nước suông. Nhà nước và các doanh nghiệp cần thực hiện chính sách "trải thảm đỏ" một cách thực chất. Cần cải cách cơ chế tuyển dụng, bổ nhiệm dựa trên hiệu quả công việc thay vì bằng cấp hay thâm niên. Bên cạnh đó, việc tạo ra một hệ sinh thái khởi nghiệp sáng tạo, nơi người tài được tự do vẫy vùng và sai lầm, là yếu tố then chốt để giữ chân họ. Chúng ta cũng có thể học tập mô hình của Ấn Độ hay Trung Quốc: không nhất thiết phải bắt họ về nước hẳn, mà hãy tạo cơ chế để trí thức kiều bào đóng góp chất xám thông qua các dự án từ xa, các buổi thỉnh giảng hay chuyển giao công nghệ. Tóm lại, việc nhân tài ra đi là một tổn thất, nhưng cũng là một lời cảnh tỉnh mạnh mẽ cho chúng ta về việc thay đổi tư duy quản trị và đãi ngộ. Lòng yêu nước luôn âm ỉ trong tim mỗi người Việt, nhưng để ngọn lửa đó bùng cháy thành hành động cống hiến, đất nước cần tạo ra một "mảnh đất lành" đủ màu mỡ để những mầm non tài năng có thể cắm rễ và vươn cao.