Dương Minh Tú
Giới thiệu về bản thân
câu 1: bài làm
Bài thơ Những bóng người trên sân ga của Nguyễn Bính là một tác phẩm đầy ám ảnh về chia ly, đồng thời thể hiện nghệ thuật rất tinh tế để khắc họa khoảnh khắc tiễn biệt trong đời thường. Trước hết về nội dung, thi phẩm bắt đầu bằng hình ảnh mở “Những cuộc chia lìa khởi từ đây , Cây đàn sum họp đứt từng dây” — cây đàn sum họp là biểu tượng của đoàn tụ, khi “đứt từng dây” thì là sự ly tán, nỗi mất mát, do đó ngay lập tức gợi mở chủ đề chia lìa. Tác giả dẫn dắt người đọc qua nhiều cảnh thực: hai cô bé rời xa nhau, đôi bạn tiễn nhau, vợ chồng ngậm ngùi chia tay, người mẹ tiễn con ra đi… mỗi lần là một kiểu chia ly, nhưng tất cả đều diễn ra tại “sân ga” — không gian chuyển động, ra đi, về và cũng là nơi để lòng người dấu biệt li.
Về nghệ thuật, bài thơ nổi bật ở cách sử dụng hình ảnh gợi cảm và chi tiết rất đời thường nhưng chứa đựng xúc động sâu sắc: ví dụ “lưng còng đổ bóng xuống sân ga” — câu thơ vừa miêu tả hình ảnh người mẹ già đang tiễn con, vừa tạo nên nỗi cô đơn, nỗi nhớ và gánh nặng thời gian trong một khung hình. Hơn nữa, những câu như “Những chiếc khăn màu thổn thức bay , Những bàn tay vẫy những bàn tay , Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt” — sử dụng lặp cấu trúc, điệp từ “những”, hình ảnh diễn ra song hành, tạo nên cảm giác nhân rộng, lan tỏa của nỗi buồn. Đồng thời, việc lựa chọn không gian “sân ga” vừa rất cụ thể và sinh động, vừa mang tính biểu tượng: nơi bắt đầu những chuyến đi, nơi gặp gỡ rồi chia phôi; trong thơ Nguyễn Bính, sân ga mang nghĩa thực và nghĩa ẩn dụ về “cuộc đời người đi” và “giây phút chia tay”.
“Những bóng người trên sân ga” là một bài thơ mà qua ngôn ngữ giản dị nhưng giàu hình ảnh và âm hưởng, Nguyễn Bính đã khắc họa thành công khoảnh khắc chia ly – không chỉ là tiễn đưa người thân, bạn bè mà còn là nỗi cô đơn, thân phận, dòng đời phiêu bạt. Nghệ thuật khai thác chi tiết thường ngày, lặp nhịp và sử dụng cấu trúc lặp giúp cảm xúc của người đọc được kéo dài, lan tỏa và thấm sâu.
câu 2: bài làm
Trong cuộc đời mỗi người, chúng ta thường phải đứng trước những ngã rẽ: giữa con đường an toàn đã nhiều người qua, và con đường mới mẻ, ít người chọn. Robert Frost đã từng viết trong bài thơ “The Road Not Taken”:
Sự chủ động trong việc lựa chọn giúp ta trở thành người làm chủ cuộc sống của mình. Khi nhận thức rằng mình có quyền chọn và sẵn sàng chịu trách nhiệm với lựa chọn đó, ta không còn là người bị điều khiển bởi hoàn cảnh hay thói quen. Việc lựa chọn con đường “ít dấu chân người” – như Frost miêu tả – thể hiện lòng dũng cảm và quyết tâm. Mặc dù con đường mới chưa rõ ràng, không có nhiều người đi qua, nhưng chính tính “chưa đi nhiều” đó lại tạo cơ hội cho ta khám phá, tạo dấu ấn riêng.
Chọn lối đi riêng chính là biểu hiện của sáng tạo cá nhân. Sáng tạo không nhất thiết là phát minh vĩ đại, mà có thể là cách ta sống, cách ta học, cách ta hành động khác biệt với người khác. Khi ta không chấp nhận đi vào lối mòn – nơi mà mọi người đã đi nhiều – thì ta có cơ hội tìm ra cách làm mới, tìm ra phong cách riêng, tạo nên giá trị khác biệt. Như trong thơ Frost, hai con đường nhìn thì giống nhau nhưng người nói “I took the one less traveled by” để khẳng định mình đã chọn khác. Cách kể chuyện này cũng chính là cách mỗi người viết nên câu chuyện cuộc đời mình – bằng lựa chọn và cách nhìn riêng.
Tuy nhiên, chủ động lựa chọn không đồng nghĩa với liều lĩnh mù quáng. Mỗi khi đứng trước ngã rẽ, chúng ta vẫn cần suy nghĩ, cân nhắc và chấp nhận rằng không thể biết trước kết quả. Frost đã viết: “And looked down one as far as I could / To where it bent in the undergrowth” – tức là đã nhìn con đường tới nơi nó uốn cong, nhưng không thể thấy hết. Điều đó nhắc ta rằng mỗi lựa chọn luôn mang rủi ro và không chắc chắn. Vì vậy, chủ động còn là biết chuẩn bị, biết chấp nhận hậu quả và biết học hỏi từ mỗi bước đi.
Việc chọn và đi theo lối đi riêng giúp ta khẳng định giá trị bản thân và để lại dấu ấn riêng. Trong thời đại mọi người dễ bị ảnh hưởng bởi xu hướng, dễ chạy theo số đông, thì việc dám khác biệt, dám chủ động, dám sáng tạo là điều đáng trân trọng. Khi bạn chọn một con đường ít người đi, bạn không chỉ đang tự mình bước đi mà còn đang viết nên câu chuyện mình mong muốn – câu chuyện của sự nỗ lực, của sáng tạo, của cá tính. Như Frost nói: “And that has made all the difference” – dù khác biệt này lớn hay nhỏ, nó vẫn làm cho cuộc đời bạn khác.
Hình ảnh con đường phân rẽ trong thơ Robert Frost là lời nhắc nhở rằng cuộc sống không chỉ có con đường phổ biến mà còn có con đường riêng, dành cho người biết chủ động và sáng tạo. Việc chủ động lựa chọn lối đi riêng – không chỉ để khác người, mà để sống với bản thân – chính là một hành trình đáng sống. Dù kết quả ra sao, việc chọn và bước đi theo lối mình tin đã là một dấu ấn.
câu 1: thể thơ của đoạn văn là thể thơ trữ tình tự do
câu 3: biện pháp tu từ đc dùng xuyên suốt bài
- điệp ngữ
-liệt kê, miêu tả
-câu hỏi tu từ
câu 4: đề tài và chủ đề là
-đề tài: những cảnh đời, những con người trên sân ga
-chủ đề: thương cảm trước số phận con người,nỗi buồn và sự chia lìa,kêu gọi lòng trắc ẩn và đồng cảm
câu 5: theo em yếu tố tự sự được thể hiện trong đoạn thơ này:
- thơ đc kể theo chuỗi sự kiện, cảnh ngộ, có nhân vật, hành động, đối thoại
* tác dụng: làm thơ cụ thể, người đọc dễ hình dung, cảm nhận từng phần người. yếu tố kể kết hợp với biểu cảm giúp tăng độ thực và sức lay, khiến thông điệp nhân văn đến nhanh và mạnh hơn
câu 2: vần thơ: bay-tay
-kiểu vần: vần liền
-hai câu sau không gieo cùng vần, tạo cảm giác nhịp thơ chùng xuống, thể hiện nỗi buồn man mác khi tàu rời sân ga