Hoàng Linh Chi
Giới thiệu về bản thân
1. Phản ứng thế của Alkane
2. Phản ứng cộng Hydrogen
3. Phản ứng cộng Acid
17,94 lít ruou rthanol nguyên chất
phần trăm khối lượng của ÂlKene là 40%
Phần trăm khối lượng của alkane là 60%
1. CaC2 + 2H20 + Ca(OH)2
2. C2H2 + H2 ----------> C2H4
3. C2H4 + H2O ---------> C2H5OH
4. C2H5OH + CuO ---------> CH3CHO + Cu + H20
Câu 1.Những phương thức biểu đạt:
- Biểu cảm (chủ yếu)
- Kết hợp với tự sự và miêu tả
Câu 2.Đề tài:Bài thơ viết về nỗi đau trong tình yêu tan vỡ, sự mất mát, cô đơn và tuyệt vọng của con người khi chia ly.
Câu 3.Hình ảnh thơ mang tính tượng trưng:
→ “Người đi, một nửa hồn tôi mất / Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ”
Cảm nhận:“Một nửa hồn” là hình ảnh tượng trưng cho tình yêu và phần quan trọng nhất trong tâm hồn tác giả.
- Khi người yêu rời đi, nhà thơ cảm thấy như mất đi chính bản thân mình, trở nên trống rỗng, đau đớn và mất phương hướng.
→ Thể hiện nỗi đau tình yêu rất sâu sắc, mãnh liệt.
Câu 4.Biện pháp tu từ trong khổ cuối:
- Câu hỏi tu từ: “Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?”, “Ai đem bỏ tôi…”
- Ẩn dụ, hình ảnh tượng trưng: “bông phượng”, “màu huyết”, “giọt châu”
Tác dụng:
- Diễn tả tâm trạng hoang mang, lạc lõng, mất phương hướng của nhân vật trữ tình.
- “Màu huyết”, “giọt châu” gợi nỗi đau đớn, xót xa như máu và nước mắt.
- Làm nổi bật cảm xúc bi thương, tuyệt vọng của nhà thơ
Câu 5.Nhận xét về cấu tứ: Bài thơ có cấu tứ phát triển theo mạch cảm xúc.
- Mở đầu là nỗi đau và khát khao được giải thoát → tiếp đến là cảm giác mất mát khi chia ly → cuối cùng là trạng thái hoang mang, tuyệt vọng tột cùng.
→ Cấu tứ chặt chẽ, thể hiện rõ sự dâng cao của cảm xúc.
Cau 1: Văn bản của Nguyễn Ngọc Tư đã phản ánh một thực trạng đáng suy ngẫm trong xã hội hiện đại: sự vô cảm giữa con người với con người, đặc biệt dưới tác động của mạng xã hội. Tác giả đưa ra những tình huống rất đời thường nhưng ám ảnh, như việc một y sĩ chụp ảnh bệnh nhân đang đau đớn để đăng lên mạng câu tương tác. Điều đó cho thấy ranh giới giữa đúng – sai, giữa đạo đức và lợi ích cá nhân đang dần bị xóa nhòa. Không chỉ vậy, những thông tin sai lệch lan truyền nhanh chóng cũng gây ảnh hưởng nặng nề đến người vô tội, khiến họ bị hiểu lầm, tẩy chay. Qua cách viết nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, tác giả như đang cảnh tỉnh mỗi người: liệu chúng ta có đang dần mất đi sự đồng cảm? Văn bản không chỉ phê phán mà còn gợi ra nỗi lo về một xã hội nơi con người nhìn nhau mà không còn “thấy” nhau. Từ đó, người đọc cần tự nhìn lại cách sống của mình, biết quan tâm, chia sẻ và có trách nhiệm hơn với cộng đồng.
Câu 2 Trong xã hội hiện đại ngày nay, sự phát triển của công nghệ và mạng xã hội đã mang lại nhiều tiện ích, nhưng đồng thời cũng kéo theo một vấn đề đáng lo ngại: sự thờ ơ, vô cảm của con người. Đây không còn là chuyện hiếm gặp mà đã trở thành một thực trạng khá phổ biến.Vô cảm có thể hiểu là thái độ dửng dưng, không quan tâm đến những gì xảy ra xung quanh, kể cả nỗi đau của người khác. Biểu hiện của nó rất dễ thấy trong cuộc sống: khi có tai nạn xảy ra, nhiều người không giúp đỡ mà chỉ đứng quay phim, chụp ảnh; khi thấy người gặp khó khăn, thay vì hỗ trợ, lại chọn cách bỏ qua. Thậm chí, trên mạng xã hội, không ít người sẵn sàng buông lời chỉ trích, xúc phạm người khác mà không cần biết đúng sai
Nguyên nhân của sự vô cảm này đến từ nhiều phía. Trước hết là do lối sống cá nhân hóa, con người ngày càng chỉ quan tâm đến bản thân mình. Bên cạnh đó, mạng xã hội khiến nhiều người bị “lệch chuẩn”, coi việc câu like, câu view quan trọng hơn giá trị đạo đức. Ngoài ra, một phần cũng do tâm lý sợ liên lụy, ngại phiền phức nên người ta chọn cách đứng ngoài.
Hậu quả của sự vô cảm là rất lớn. Nó làm cho các mối quan hệ giữa con người trở nên lạnh nhạt, xã hội thiếu đi sự gắn kết. Nguy hiểm hơn, nó khiến những người gặp khó khăn không nhận được sự giúp đỡ kịp thời, có thể dẫn đến những hậu quả đáng tiếc. Một xã hội mà con người thờ ơ với nhau sẽ trở nên vô cùng đáng sợ.
Tuy nhiên, vẫn còn rất nhiều người tốt, sẵn sàng giúp đỡ người khác mà không cần nhận lại điều gì. Đó là những tấm gương cần được lan tỏa để chống lại sự vô cảm. Mỗi chúng ta, đặc biệt là học sinh, cần rèn luyện lòng nhân ái, biết quan tâm đến mọi người xung quanh. Không cần làm điều gì quá lớn lao, chỉ cần một hành động nhỏ như giúp đỡ người gặp nạn, chia sẻ với bạn bè cũng đã đủ làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn.
Tóm lại, sự vô cảm là một vấn đề đáng lo ngại trong xã hội hiện nay. Để khắc phục, mỗi người cần tự ý thức thay đổi bản thân, sống có trách nhiệm và giàu tình cảm hơn. Chỉ khi đó, xã hội mới trở nên ấm áp và đáng sống hơn.
Câu 1.Thể loại: Tản văn (nghị luận xã hội mang tính chất suy ngẫm).
Câu 2.Đề tài: Văn bản bàn về sự xuống cấp của đạo đức, sự vô cảm giữa con người với con người trong xã hội hiện đại, đặc biệt là qua ảnh hưởng của mạng xã hội và truyền thông.
Câu 3.Tác dụng của biện pháp tu từ liệt kê:
Liệt kê hàng loạt sự việc: tin bắp luộc có pin đèn, hủ tiếu có chuột cống, chè có thuốc rầy…
→ Tạo cảm giác dồn dập, liên tiếp, cho thấy các tin giả, tin thất thiệt xuất hiện tràn lan.
- Nhấn mạnh hậu quả: người buôn bán lương thiện bị ảnh hưởng nặng nề, bị tẩy chay oan uổng.
- Thể hiện thái độ phê phán: lên án sự vô trách nhiệm của mạng xã hội và báo chí giật gân, cũng như sự nhẹ dạ của người đọc.
- Câu 4.Suy nghĩ về thực trạng đạo đức:Hai câu văn cho thấy một thực trạng đáng lo ngại: Con người ngày càng vô cảm, thờ ơ trước nỗi đau của người khác.
- Quan tâm đến lợi ích vật chất (tiền, bia) hơn là con người.
- Sự xuống cấp đạo đức, mất đi lòng trắc ẩn, tinh thần giúp đỡ.
- Đây là hồi chuông cảnh báo: nếu không thay đổi, xã hội sẽ trở nên lạnh lẽo, thiếu tình người.
- Câu 5.Bài học rút ra:
- Cần giữ gìn lòng nhân ái, biết yêu thương và tôn trọng con người.
- Không vô cảm trước nỗi đau của người khác.
- Sử dụng mạng xã hội một cách có ý thức, có trách nhiệm, không lan truyền thông tin sai lệch.
- Biết đặt mình vào hoàn cảnh người khác để hành xử đúng đắn.
- Luôn tỉnh táo trước thông tin, tránh a dua theo đám đông.
Câu1:
Bài thơ “Những bóng người trên sân ga” của Nguyễn Bính là một bức tranh đầy xúc động về những cuộc chia ly trong đời thường – nơi sân ga trở thành biểu tượng của nỗi buồn ly biệt. Nhà thơ đã khắc hoạ những cảnh tiễn đưa quen thuộc: đôi bạn, đôi lứa yêu nhau, vợ chồng, mẹ con… Mỗi cảnh chia tay là một lát cắt nhỏ của cuộc sống, nhưng chứa đựng tình cảm sâu nặng, chân thật và nhân hậu. Nét đặc sắc của bài thơ nằm ở cách Nguyễn Bính nhìn đời bằng con mắt của một người giàu yêu thương, luôn trân trọng sự gắn bó giữa con người với con người. Nghệ thuật sử dụng điệp ngữ “Có lần tôi thấy” tạo nên nhịp điệu trầm buồn, gợi cảm giác dòng thời gian chảy chậm giữa muôn nỗi chia xa. Hình ảnh “những chiếc khăn màu thổn thức bay” hay “lưng còng đổ bóng xuống sân ga” mang tính tượng trưng cao, diễn tả sâu sắc nỗi buồn nhân thế. Bằng giọng thơ mộc mạc, giản dị mà tha thiết, Nguyễn Bính đã biến sân ga thành nơi gửi gắm tình người, nỗi buồn và cả sự cảm thông với những phận đời xa cách.
Câu2:
Trong bài thơ “Con đường không chọn”, nhà thơ Mỹ Robert Frost từng viết: “Trong rừng có nhiều lối đi, và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người.” Câu thơ giản dị mà sâu sắc, gợi cho ta suy nghĩ về sự chủ động lựa chọn con đường riêng và dám sáng tạo trong cuộc sống.
Mỗi người sinh ra đều có quyền tự chọn hướng đi cho mình. Cuộc sống giống như khu rừng có vô vàn lối rẽ, và chỉ khi ta dám đi con đường riêng, ta mới tìm được giá trị thật của bản thân. Chủ động chọn lựa là không sống rập khuôn, không phụ thuộc vào người khác, mà dám theo đuổi điều mình tin là đúng. Đó chính là biểu hiện của sự tự tin, bản lĩnh và khát vọng vươn lên.
Người dám sáng tạo không ngại thử thách. Họ biết chấp nhận sai lầm, nhưng từ đó rút ra bài học để trưởng thành hơn. Chính sự khác biệt đã tạo nên những con người làm nên lịch sử – như Thomas Edison với hàng nghìn lần thất bại để tạo ra bóng đèn, hay Steve Jobs với tư duy đổi mới đưa công nghệ tiến xa. Nếu họ chỉ đi theo lối mòn, thế giới hôm nay hẳn sẽ tẻ nhạt biết bao.
Tuy nhiên, chọn con đường riêng không có nghĩa là bốc đồng hay phủ nhận mọi giá trị cũ. Sự sáng tạo cần dựa trên hiểu biết, trách nhiệm và hướng đến cái tốt đẹp cho bản thân và xã hội. Biết lắng nghe, học hỏi người đi trước nhưng vẫn giữ lập trường của mình – đó mới là bản lĩnh thật sự.
Trong thời đại ngày nay, khi thế giới biến đổi từng ngày, sự chủ động và sáng tạo lại càng cần thiết. Giới trẻ chúng ta cần dám nghĩ khác, làm khác, không sợ thất bại, dám đi “lối chưa ai đi” để khẳng định chính mình và đóng góp cho cộng đồng.
câu 1: Thể thơ bảy chữ
câu 2: Vần: ' bay-tay-này ' -> Kiểu vần : vần liền ( vần chân liền nhau ở cuối các dòng thơ )
câu 3: Biện pháp tu từ chủ yếu: Điệp ngữ ' điệp ngữ có lần tôi thấy ' dc sử dụng xuyên suốt bài thơ. Tác dụng: tạo nhịp điệu đều đặn, gợi cảm giác hồi tưởng, chứng kiến nhiều cảnh chi li, nhấn mạnh nỗi buồn , sự xúc động của tác giả trước những cuộc tiễn đưa nơi sân ga.
câu 4: Đề tài: cảnh chia ly, tiễn biệt nơi sân ga
Chủ đề: diễn tả nỗi buồn chia xa, sự đồng cảm của nhà thơ với những phận người cơ đơn , xa cách trong cuộc đời
Câu 5: Yếu tố tự sự: bài thơ có yếu tố kể chuyện qua cái nhìn của ' tôi ' - người chứng kien cảnh tien biệt ( hai cô bé, đôi yêu nhau , vợ chồng , mẹ con..)
Tác dụng: làm cho bài thơ có tính chân thưc, sinh động như một bức tranh đời sống, giúp cảm xúc trữ tinh( nỗi buồn, xót xa, đồng cảm) dc thể hiện sâu sắc , tự nhiên hơn