Vũ Trí Đức Minh
Giới thiệu về bản thân
Trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam, có rất nhiều câu chuyện cổ tích hay, để lại nhiều bài học sâu sắc và ý nghĩa. Truyện Tấm Cám là một trong số những tác phẩm như thế, nhân vật cô Tấm là điển hình cho vẻ đẹp của phụ nữ Việt Nam, vừa đẹp người lại đẹp nết, dù sống trong hoàn cảnh khó khăn nhưng vẫn giữ được tính cách nhân hậu, đảm đang, chính vì thế cô đã có được hạnh phúc sau cùng.
Tấm là một cô gái mồ côi cha mẹ, phải sống với mẹ con dì ghẻ. Tấm bị bắt làm việc vất vả, nặng nhọc và bị đối xử bất công. Có thể nhận thấy được chính với hoàn cảnh Tấm tiêu biểu cho hoàn cảnh của người con riêng trong chuyện cổ tích. Thế nhưng Tấm lại có phẩm chất hiền lành, chăm chỉ chịu thương chịu khó. Tấm chính là hiện thân cho cái thiện, cái đẹp ở người lao động. Hình ảnh cô Tấm hiền lành chăm chỉ là thế nhưng phải chịu đựng, cam chịu sự đày đọa bất công của mẹ con Cám. Tấm đã phải làm việc vất vả còn Cám thì được nuông chiều. Giỏ tép do chính Tấm bắt cực nhọc lại bị Cám cướp mất, chính Cám đã cướp đi thành quả lao động của Tấm. Cho đến khi cả khi làng mở hội thì Tấm cũng ngoan ngoãn làm theo lời dì dặn mà không cãi lại cũng không dám chốn đi. Lúc này đây thì Tấm lại khóc và con người hiền lành ấy cũng được bụt giúp đỡ, khi Tấm đã trở thành hoàng hậu thì Tấm vẫn bị mẹ con Cám hãm hại hết lần này đến lần khác. Với ngôi vị hoàng hậu và cuộc sống giàu sang cũng chưa đủ để cứu Tấm khỏi âm mưu hãm hại của dì ghẻ. Thế rồi không chỉ thế Tấm đã rất nhiều lần chết đi sống lại và hóa thân vào nhiều thứ từ hóa thân thành chim vàng anh, rồi thành cây xoan đào, hay cũng là hiện hình vào khung cửi rồi vào quả thị và trở thành người. Cô Tấm luôn luôn phản kháng quyết liệt hóa thân và hồi sinh để đấu tranh giành sự sống và hạnh phúc.
Hình ảnh đẹp của Tấm mà giúp chúng ta hiểu hơn phần nào cuộc sống của người lao động trong xã hội cũ. Những con người này thấp cổ bé họng và bỗng nhiên bị trà đạp bất công và không có quyền nói lên tiếng nói của mình. Chính vì thế mà họ gửi những ước mơ của mình, niềm tin vào cuộc sống tốt đẹp hơn, hạnh phúc hơn vào trong cổ tích bình chứa ước mơ của dân gian xưa.
Một thông điệp ý nghĩa nhất từ bài “Mùa xuân chín” của Hàn Mặc Tử là hãy biết trân trọng những khoảnh khắc tươi đẹp của cuộc sống khi chúng đang ở độ rực rỡ nhất. Bài thơ cho thấy mùa xuân – biểu tượng của tuổi trẻ và tình yêu – khi đã “chín” thì vừa đẹp viên mãn, vừa mong manh, dễ trôi qua. Thông điệp ấy càng sâu sắc khi ta hiểu rằng những gì đẹp nhất thường không kéo dài mãi
Nhan đề " Mùa xuân chín " gợi ra nhiều tầng liên tưởng sâu sắc, không chỉ về thiên nhiên mà còn về con người và cảm xúc.
Trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam, có rất nhiều câu chuyện cổ tích hay, để lại nhiều bài học sâu sắc và ý nghĩa. Truyện Tấm Cám là một trong số những tác phẩm như thế, nhân vật cô Tấm là điển hình cho vẻ đẹp của phụ nữ Việt Nam, vừa đẹp người lại đẹp nết, dù sống trong hoàn cảnh khó khăn nhưng vẫn giữ được tính cách nhân hậu, đảm đang, chính vì thế cô đã có được hạnh phúc sau cùng.
Tấm là một cô gái mồ côi cha mẹ, phải sống với mẹ con dì ghẻ. Tấm bị bắt làm việc vất vả, nặng nhọc và bị đối xử bất công. Có thể nhận thấy được chính với hoàn cảnh Tấm tiêu biểu cho hoàn cảnh của người con riêng trong chuyện cổ tích. Thế nhưng Tấm lại có phẩm chất hiền lành, chăm chỉ chịu thương chịu khó. Tấm chính là hiện thân cho cái thiện, cái đẹp ở người lao động. Hình ảnh cô Tấm hiền lành chăm chỉ là thế nhưng phải chịu đựng, cam chịu sự đày đọa bất công của mẹ con Cám. Tấm đã phải làm việc vất vả còn Cám thì được nuông chiều. Giỏ tép do chính Tấm bắt cực nhọc lại bị Cám cướp mất, chính Cám đã cướp đi thành quả lao động của Tấm. Cho đến khi cả khi làng mở hội thì Tấm cũng ngoan ngoãn làm theo lời dì dặn mà không cãi lại cũng không dám chốn đi. Lúc này đây thì Tấm lại khóc và con người hiền lành ấy cũng được bụt giúp đỡ, khi Tấm đã trở thành hoàng hậu thì Tấm vẫn bị mẹ con Cám hãm hại hết lần này đến lần khác. Với ngôi vị hoàng hậu và cuộc sống giàu sang cũng chưa đủ để cứu Tấm khỏi âm mưu hãm hại của dì ghẻ. Thế rồi không chỉ thế Tấm đã rất nhiều lần chết đi sống lại và hóa thân vào nhiều thứ từ hóa thân thành chim vàng anh, rồi thành cây xoan đào, hay cũng là hiện hình vào khung cửi rồi vào quả thị và trở thành người. Cô Tấm luôn luôn phản kháng quyết liệt hóa thân và hồi sinh để đấu tranh giành sự sống và hạnh phúc.
Hình ảnh đẹp của Tấm mà giúp chúng ta hiểu hơn phần nào cuộc sống của người lao động trong xã hội cũ. Những con người này thấp cổ bé họng và bỗng nhiên bị trà đạp bất công và không có quyền nói lên tiếng nói của mình. Chính vì thế mà họ gửi những ước mơ của mình, niềm tin vào cuộc sống tốt đẹp hơn, hạnh phúc hơn vào trong cổ tích bình chứa ước mơ của dân gian xưa.
Phải biết kiên trì không bỏ cuộc trước khó khăn để biết nghịch cảnh thành cơ hội để vươn lên
- Bác nông dân: Lúc đầu định giúp lừa ra khỏi giếng, nhưng sau nghĩ lừa già và cái giếng cũng cần được lấp. Vì thế, nhanh chóng buông xuôi, bỏ cuộc, quyết định lấp giếng.
- Con lừa: Lúc đầu kêu la thảm thiết muốn thoát khỏi giếng nhưng rồi đã khôn ngoan, dùng chính những xẻng đất muốn vùi lấp mình để tự giúp mình thoát ra khỏi cái giếng.
Sau khi đọc bài thơ của Vũ Quần Phương, em cảm thấy lòng mình lắng lại trong một không gian yên ả, man mác buồn nhưng rất đỗi ấm áp. Bài thơ không có những cảm xúc mãnh liệt hay hình ảnh rực rỡ, mà chậm rãi, nhẹ nhàng như chính nhịp trôi của một buổi tối làng quê, nơi tình mẫu tử hiện lên âm thầm mà sâu sắc.Hình ảnh em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa trong buổi tối đầu hè gợi lên cảm giác cô đơn, trống trải. Trên đầu em là “nửa vầng trăng non”, ánh trăng mờ nhạt càng làm không gian thêm tĩnh lặng. Em bé nhìn trăng nhưng chưa nhìn thấy mẹ – một chi tiết nhỏ mà khiến người đọc không khỏi xót xa. Mẹ đang “lẫn trên cánh đồng”, hòa vào bóng đêm và đồng lúa, cho thấy sự vất vả, lam lũ của người mẹ nông thôn. Mẹ gần đó thôi, nhưng lại xa trong cảm nhận của đứa trẻ đang chờ đợi.Cảnh vật trong bài thơ được miêu tả rất giản dị: căn nhà tranh chưa nhen bếp lửa, đom đóm bay ngoài ao rồi vào nhà. Tất cả đều gợi lên sự tĩnh mịch, hiu quạnh của buổi tối khi thiếu vắng bàn tay người mẹ. Ngọn lửa bếp chưa cháy cũng giống như hơi ấm gia đình đang tạm thời vắng bóng. Trong không gian ấy, em bé chỉ biết “chờ tiếng bàn chân mẹ”, chờ âm thanh quen thuộc của sự yêu thương và chở che. Chính sự chờ đợi ấy đã làm nổi bật tình cảm gắn bó, phụ thuộc rất tự nhiên của đứa con đối với mẹ.Đến khi hình ảnh “bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa” xuất hiện, em cảm thấy vừa thương vừa kính trọng người mẹ. Chỉ bằng một chi tiết nhỏ, nhà thơ đã khắc họa rõ nét sự nhọc nhằn, vất vả của mẹ trên cánh đồng đêm. Mẹ hiện lên không lời than vãn, không kêu ca, mà lặng lẽ làm việc, lặng lẽ trở về với con. Cảnh khuya với “vườn hoa mận trắng” lung linh càng làm cho khoảnh khắc mẹ về thêm dịu dàng, giàu chất thơ.Câu thơ cuối “Mẹ đã bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ” khiến em đặc biệt xúc động. Nỗi chờ đợi của em bé dường như dài đến mức đi vào giấc mơ, nhưng cũng chính vòng tay mẹ đã khép lại tất cả cô đơn, lo lắng. Bài thơ khép lại nhẹ nhàng, không nói trực tiếp đến tình yêu thương, nhưng lại khiến người đọc cảm nhận rất rõ hơi ấm của tình mẹ.Đọc xong bài thơ, em thấy thương mẹ mình hơn. Em hiểu rằng phía sau những bữa cơm, những buổi tối bình yên là biết bao nhọc nhằn thầm lặng của mẹ. Bài thơ của Vũ Quần Phương không chỉ gợi lại một khung cảnh làng quê quen thuộc, mà còn đánh thức trong em sự trân trọng đối với tình mẫu tử giản dị, bền bỉ và vô cùng thiêng liêng.
Trong thơ ca, đề tài tình mẫu tử đã rất quen thuộc, và R.Ta-go, một nhà thơ người Ấn Độ đã đóng góp vào đó một bài thơ độc đáo và thú vị - Mây và sóng. Đọc bài thơ, tôi có cảm giác như đang được đọc một câu chuyện kể. Nhân vật chính trong bài thơ là em bé, kể lại cho mẹ nghe về cuộc trò chuyện của mình với người “trên mây” và “trong sóng”. Tình cờ dạo chơi trên biển, em bé nghe thấy tiếng gọi từ trên mây và trong sóng. Họ đã mời em đến với thế giới của mình. Nơi đó vô cùng lung linh, hấp dẫn khơi gợi sự tò mò của trẻ thơ. Mặc dù em bé rất muốn được khám phá thế giới đó, nhưng khi nhớ về mẹ đang đợi ở nhà thì em bé đã từ chối lời mời gọi hấp dẫn: “Làm sao có thể rời mẹ mà đến được?”, “Làm sao có thể rời mẹ mà đi được?”. Qua đó, tôi thấy được tình yêu thương của em bé dành cho mẹ lớn lao đến chừng nào. Đoạn thơ cuối trở nên hấp dẫn hơn khi em bé nói với mẹ về trò chơi mà mình đã nghĩ ra. Trò chơi thể hiện sự gắn kết, yêu mến của em bé với người mẹ. Em sẽ là mây, là sóng tinh nghịch nô đùa; còn mẹ sẽ là vầng trăng, là bờ biển dịu hiền để ôm ấp và che chở cho em. Những câu thơ miêu tả hình ảnh “sóng, mây” thật độc đáo, sinh động. Tôi ấn tượng nhất với hình ảnh cuối bài thơ “Con lăn, lăn mãi rồi sẽ cười tan vào lòng mẹ” cho thấy sự gắn bó, yêu thương của em bé và mẹ. “Mây và sóng” là một bài thơ giàu hình ảnh, gửi gắm giá trị vô cùng ý nghĩa về tình mẫu tử thiêng liêng, ấm áp. Có thể khẳng định rằng, Mây và sóng của R. Ta-go là một bài thơ thú vị, hấp dẫn và giàu ý nghĩa.
Sau khi đọc bài thơ "Mẹ và quả" của Nguyễn Khoa Điềm, trong em dâng lên rất nhiều cảm xúc sâu lắng, vừa ấm áp, vừa nghẹn ngào, xen lẫn sự biết ơn và suy ngẫm về tình mẫu tử thiêng liêng. Bài thơ không cầu kì trong hình ảnh hay ngôn từ, nhưng chính sự giản dị ấy lại chạm đến những rung động sâu xa nhất trong tâm hồn người đọc.Hình ảnh trung tâm của bài thơ là " quả " – một hình ảnh ẩn dụ đầy ý nghĩa. Quả không chỉ là kết tinh của đất trời, của nắng mưa, mà còn là biểu tượng cho đứa con – thành quả lớn lao nhất trong cuộc đời người mẹ. Qua đó, nhà thơ đã khắc họa hình ảnh người mẹ Việt Nam tảo tần, âm thầm hi sinh cả cuộc đời mình để nuôi con khôn lớn. Mẹ giống như cái cây lặng lẽ đứng giữa nắng mưa, chắt chiu từng giọt nhựa sống cho quả ngọt tròn đầy, còn bản thân thì ngày một gầy đi, già đi theo năm tháng.Em đặc biệt xúc động trước những câu thơ thể hiện sự hi sinh thầm lặng của mẹ. Mẹ không mong đợi được đền đáp, không đòi hỏi con phải báo hiếu, mà chỉ cần con nên người, trưởng thành, sống tử tế. Sự hi sinh ấy diễn ra rất tự nhiên, như một lẽ sống, khiến người đọc vừa thương, vừa kính trọng, lại vừa thấy mình nhỏ bé trước tình yêu bao la của mẹ. Đọc thơ, em chợt nhận ra rằng trong cuộc sống hằng ngày, có lẽ em đã quá quen với sự chăm sóc của mẹ mà đôi khi vô tình coi đó là điều hiển nhiên.Bài thơ còn khiến em suy nghĩ nhiều về mối quan hệ giữa mẹ và con. Khi con lớn lên, “quả” chín rồi rời cành, có cuộc sống riêng, còn mẹ thì lặng lẽ đứng lại phía sau với nỗi lo và tình thương không bao giờ vơi cạn. Điều đó khiến em không khỏi chạnh lòng và tự hỏi: liệu có bao lần mình vô tâm, chưa kịp quan tâm đến mẹ, chưa kịp nói một lời yêu thương hay cảm ơn? Chính sự đối lập giữa sự hi sinh bền bỉ của mẹ và sự vô tư của con đã tạo nên chiều sâu cảm xúc cho bài thơ.Giọng điệu bài thơ nhẹ nhàng, chậm rãi, như lời tâm sự thủ thỉ, càng làm cho cảm xúc trở nên chân thật và gần gũi. Không bi lụy, không lên gân, “Mẹ và quả” vẫn đủ sức lay động lòng người bởi nó nói về điều quen thuộc nhất nhưng cũng dễ bị lãng quên nhất: tình mẹ.Khép lại bài thơ, em cảm thấy lòng mình lắng xuống. Em thêm yêu, thêm trân trọng mẹ – người đã hi sinh cả cuộc đời vì em. Bài thơ không chỉ mang lại cảm xúc, mà còn nhắc nhở em phải sống tốt hơn, biết yêu thương, quan tâm và báo đáp công ơn mẹ khi còn có thể. Với em, “Mẹ và quả” là một bài thơ đẹp, giàu ý nghĩa và sẽ còn ở lại rất lâu trong trái tim người đọc.
im