Dương Nhật Thành
Giới thiệu về bản thân
Trong truyện ngắn Lặng lẽ Sa Pa của Nguyễn Thành Long, nhân vật anh thanh niên đã để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc. Dù sống một mình trên đỉnh núi cao heo hút, anh vẫn hiện lên với vẻ đẹp của người lao động thầm lặng, yêu nghề và giàu lí tưởng sống.
Trước hết, anh thanh niên là người có tinh thần trách nhiệm cao với công việc. Anh làm công tác khí tượng kiêm vật lí địa cầu trên đỉnh Yên Sơn, ngày đêm “đo gió, đo mưa, đo nắng”, kể cả những giờ “ốp” lúc một, hai giờ sáng. Công việc thầm lặng nhưng có ý nghĩa quan trọng đối với sản xuất và chiến đấu. Anh luôn ý thức rõ vai trò của mình nên làm việc bằng tất cả sự nghiêm túc và say mê.
Bên cạnh đó, anh còn là người lạc quan, yêu đời và biết tổ chức cuộc sống khoa học. Sống một mình giữa núi rừng vắng vẻ, anh vẫn trồng hoa, nuôi gà, đọc sách để làm phong phú đời sống tinh thần. Điều đó cho thấy anh không hề cô đơn, bởi anh tìm thấy niềm vui trong công việc và trong những điều giản dị xung quanh.
Không chỉ vậy, anh thanh niên còn rất khiêm tốn và chân thành. Khi gặp ông họa sĩ và cô kĩ sư, anh ngại ngùng khi được khen, luôn cho rằng còn nhiều người khác xứng đáng hơn mình. Sự khiêm nhường ấy khiến nhân vật càng trở nên đẹp đẽ và đáng quý.
Qua nhân vật anh thanh niên, tác giả đã ca ngợi những con người lao động bình dị đang ngày đêm cống hiến cho đất nước. Anh thanh niên để lại trong em bài học về tinh thần trách nhiệm, lòng yêu nghề và thái độ sống tích cực. Đó là vẻ đẹp lặng lẽ mà cao quý giữa cuộc đời.
Một thông điệp ý nghĩa nhất từ bài thơ “Mùa xuân chín” của Hàn Mặc Tử là: Hãy trân trọng vẻ đẹp của tuổi trẻ và những khoảnh khắc tươi đẹp của cuộc sống. Bài thơ khắc họa mùa xuân ở độ “chín” – khi thiên nhiên và lòng người đang căng tràn sức sống, rực rỡ nhất. Tuy nhiên, mùa xuân rồi cũng sẽ qua đi, giống như tuổi trẻ không kéo dài mãi mãi. Vì vậy, mỗi người cần biết nâng niu hiện tại, sống trọn vẹn và cảm nhận sâu sắc những điều đẹp đẽ quanh mình.
Nhan đề “Mùa xuân chín” của Hàn Mặc Tử gợi cho người đọc nhiều liên tưởng giàu ý nghĩa.
Trước hết, “mùa xuân” vốn là biểu tượng của tuổi trẻ, sức sống, tình yêu và những điều tươi đẹp nhất của cuộc đời. Khi kết hợp với từ “chín”, nhan đề gợi ra hình ảnh mùa xuân đang ở độ tròn đầy, viên mãn nhất – giống như trái cây đã chín mọng, tỏa hương, căng tràn nhựa sống.
Trong nền văn học Việt Nam hiện đại, Nam Cao là nhà văn tiêu biểu chuyên viết về người nông dân nghèo trước Cách mạng tháng Tám. Truyện ngắn Lão Hạc đã để lại trong em nhiều xúc động sâu sắc, đặc biệt là hình ảnh nhân vật Lão Hạc – một người nông dân nghèo khổ nhưng giàu lòng tự trọng và tình yêu thương con tha thiết.
Trước hết, Lão Hạc là một người cha hết lòng yêu thương con. Vì nghèo túng, không có tiền cưới vợ cho con, anh con trai phẫn chí bỏ đi làm đồn điền cao su. Lão Hạc sống cô độc, chỉ có mảnh vườn và con chó Vàng làm bạn. Mảnh vườn ấy lão quyết giữ lại cho con trai, coi đó là tài sản duy nhất để con trở về còn có cái mà làm ăn. Dù cuộc sống thiếu thốn, lão vẫn nhất quyết không bán vườn, chấp nhận ăn khoai, ăn củ chuối qua ngày. Tình yêu thương con của lão âm thầm nhưng sâu sắc, khiến người đọc không khỏi cảm động.
Không chỉ vậy, Lão Hạc còn là người giàu lòng tự trọng. Khi cuộc sống quá khó khăn, lão buộc phải bán cậu Vàng – kỉ vật gắn bó với con trai. Sau khi bán chó, lão đau đớn, day dứt như vừa làm điều gì tội lỗi. Lão tự trách mình đã “lừa một con chó”. Chính chi tiết ấy cho thấy lão là người sống nhân hậu, lương thiện. Lão thà chết chứ không chịu tiêu vào tiền bán vườn của con, cũng không muốn làm phiền hay trở thành gánh nặng cho hàng xóm. Cái chết dữ dội bằng bả chó của lão khiến người đọc xót xa nhưng cũng càng thêm kính trọng nhân cách cao đẹp của một con người nghèo mà trong sạch.
Ngoài ra, Lão Hạc còn đại diện cho số phận bi thương của người nông dân trong xã hội cũ. Nghèo đói, cô đơn, không lối thoát – đó là hoàn cảnh chung của nhiều người lúc bấy giờ. Qua nhân vật này, Nam Cao đã thể hiện tấm lòng cảm thông sâu sắc đối với người nông dân và lên án xã hội bất công đã đẩy họ vào bước đường cùng.
Nhân vật Lão Hạc để lại trong em ấn tượng sâu đậm về một con người nghèo khổ nhưng giàu tình thương và lòng tự trọng. Qua đó, em càng thêm trân trọng những phẩm chất tốt đẹp của người nông dân Việt Nam và hiểu rằng giá trị con người không nằm ở sự giàu có mà ở nhân cách cao quý bên trong.
Từ truyện “Con lừa và bác nông dân”, em có thể rút ra bài học sâu sắc nhất là:
Trong hoàn cảnh khó khăn, nguy hiểm, cần bình tĩnh và biết biến thử thách thành cơ hội để vươn lên.
Con lừa khi bị rơi xuống giếng và bị đổ đất lên người đã không tuyệt vọng mãi. Nó không cam chịu số phận mà khôn ngoan lắc đất xuống và bước lên trên. Chính những xẻng đất tưởng như chôn vùi nó lại trở thành “bậc thang” giúp nó thoát khỏi giếng.
Qua đó, câu chuyện nhắc nhở chúng ta:
- Khi gặp khó khăn, đừng bi quan hay bỏ cuộc.
- Hãy bình tĩnh suy nghĩ để tìm cách giải quyết.
- Biết tận dụng nghịch cảnh để vươn lên trong cuộc sống.
Đây là một bài học ý nghĩa về nghị lực, sự thông minh và tinh thần không đầu hàng trước khó khăn.
Trong số các nhân vật lịch sử em từng được học, em rất ấn tượng với Trần Quốc Toản – một cậu bé mới mười sáu tuổi mà đã có tấm lòng yêu nước nồng nàn. Em xin kể lại một sự việc nổi tiếng liên quan đến Trần Quốc Toản mà em rất cảm phục.
Đó là vào thời Trần, khi đất nước đang đứng trước nguy cơ giặc Nguyên xâm lược. Vua Trần Nhân Tông mở hội nghị bàn việc nước với các vị tướng và bô lão. Trần Quốc Toản tuổi còn nhỏ nên không được mời tham dự. Tuy nhiên, cậu bé không cam chịu đứng ngoài. Cậu đến tận nơi, mong được góp sức vì nước, nhưng bị ngăn lại. Vì quá phẫn uất, Trần Quốc Toản bóp nát quả cam trong tay mà không hề hay biết. Sau đó, Trần Quốc Toản âm thầm chiêu mộ quân sĩ, lập nên một đội quân riêng, cùng các tướng lĩnh đánh giặc giữ nước.
Câu chuyện ấy khiến em vô cùng xúc động và khâm phục. Một cậu bé nhỏ tuổi mà đã biết lo cho vận mệnh dân tộc, không ngồi yên khi đất nước gặp nguy. Hành động bóp nát quả cam chính là biểu tượng cho lòng yêu nước sôi sục và quyết tâm mãnh liệt.
Qua câu chuyện này, em hiểu rằng không phải đợi đến khi lớn mới có thể cống hiến. Mỗi người, dù nhỏ hay lớn, đều có thể làm điều có ích cho Tổ quốc. Em tự nhủ mình phải học tập thật tốt, rèn luyện ý chí và tinh thần trách nhiệm, để sau này góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp.
câu1
ngôi kể thứ nhất
câu2
1 cậu bé to lớn vai u ngực nở
2 khuôn mặt rám nắng hiền hậu
câu3
1 tôi yêu cậu ấy lắm
2 cậu là học sinh gương mẫu nhất lớp, ai cũng quý mến
3 tôi thầm nghĩ giá như mình được như cậu ấy
nhận xét tình cảm của nhân vật tôi đối với Ga-ro-nê là sự yêu quý chân khâm phục và ngưỡng mộ
câu 4
vì Ga-ro-nê chống lại những hành động độc ác của chúng: mỗi khi có một đứa lớn định trêu ghẹo hay hà hiếp một đứa bé, mà đứa bé gọi Ga-ro-nê đến thì đứa lớn kia buộc phải đứng yên ngay.
qua đó em cảm thấy ga-ro-nê là 1 người vô cùng dũng cảm và quan tâm đến người khác
câu5
Qua văn bản Những tấm lòng cao cả, em học được cách sống dũng cảm, nhân hậu và biết bảo vệ bạn bè như Ga-ro-nê. Em hiểu rằng trong môi trường học đường, cần biết quan tâm và giúp đỡ những bạn yếu hơn mình. Đôi khi em còn ngại ngần khi thấy bạn bị bắt nạt, nhưng từ nay em sẽ cố gắng không im lặng nữa. Em cũng muốn trở thành một người bạn đáng tin cậy để bạn bè quý mến và tin tưởng.