Bùi Thành Sơn

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Bùi Thành Sơn
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Đoạn trích "Bài ca người lính thời bình" của Trần Đăng Khoa đã để lại trong em niềm xúc động sâu sắc và sự trân trọng khôn cùng đối với những người lính. Khi đất nước không còn bóng giặc, những tưởng người lính sẽ được nghỉ ngơi, nhưng tác giả đã cho ta thấy một cuộc chiến khác cũng gian nan không kém: cuộc chiến với cái nghèo, cái dốt và sự khắc nghiệt của thiên nhiên. Hình ảnh đối lập giữa "đô thị áo dài bay" và người lính "trần trụi", "lấm lem hơn thợ cày" gợi lên sự hy sinh thầm lặng, không mưu cầu danh lợi. Các anh vẫn "gió sương làm nhà", tận tụy cống hiến để biến bãi hoang thành phố thị phồn vinh. Câu thơ cuối "Bày trận giữa thời bình" như một lời nhắc nhở về bản lĩnh và ý chí của người chiến sĩ khi đối mặt với những thử thách mới của thời đại. Qua đó, em càng thêm thấu hiểu và biết ơn những "tân binh" trên mặt trận lao động, những người đang lặng lẽ giữ gìn và dựng xây vẻ đẹp cho Tổ quốc hôm nay.

Câu 1. Nhân vật chính trong truyện thuộc loại nhân vật loài vật được nhân hóa (mang đặc điểm, suy nghĩ và hành động giống con người). Câu 2. Một từ láy trong văn bản: oai oái (hoặc: lo sợ). Câu 3.Tình huống truyện: Hai nhân vật lần lượt rơi vào hoàn cảnh hiểm nghèo và được đối phương giải cứu kịp thời. Bồ Câu giúp Kiến thoát chết đuối, sau đó Kiến đốt người thợ săn để cứu Bồ Câu thoát khỏi mũi cung.Căn cứ xác định: Dựa vào các sự kiện chính trong văn bản, đặc biệt là sự chuyển biến từ tình thế nguy hiểm sang thoát nạn của các nhân vật. Câu 4. Tác giả mượn hình ảnh các con vật để:

Tạo nên sự gần gũi, sinh động và hấp dẫn đối với người đọc, đặc biệt là trẻ em.

Truyền tải bài học đạo lý về lòng biết ơn một cách nhẹ nhàng, khách quan, giúp người đọc tự suy ngẫm mà không cảm thấy bị giáo điều.

Câu 5.
Câu chuyện về Kiến và Bồ Câu đã để lại bài học sâu sắc về lòng biết ơn và sự tương trợ trong cuộc sống. Khi nhận được sự giúp đỡ trong lúc hoạn nạn, chúng ta cần ghi nhớ và sẵn lòng đền đáp bằng những hành động thiết thực. Sự tử tế không phân biệt lớn hay nhỏ; một hành động kịp thời của chú Kiến bé nhỏ cũng có thể cứu sống một sinh mạng. Lòng biết ơn và sự giúp đỡ lẫn nhau không chỉ giúp con người vượt qua nghịch cảnh mà còn làm cho mối quan hệ giữa người với người trở nên tốt đẹp, nhân văn hơn. Mỗi chúng ta hãy sống bằng một trái tim chân thành, biết sẻ chia để cuộc đời thêm ý nghĩa.

câu 1 :

Bài thơ "Trưa hè" của Trần Đăng Khoa đã vẽ nên một bức tranh thiên nhiên mùa hạ vô cùng sống động và tràn đầy sức sống. Chỉ với những vần thơ ngắn gọn, tác giả đã đánh thức mọi giác quan của người đọc. Hình ảnh "hoa phượng lung lay" cùng những "cánh hoa rụng bay" được ví như "bầy bướm lượn" tạo nên một vẻ đẹp vừa rực rỡ, vừa mềm mại, nên thơ. Không chỉ có sắc màu, bài thơ còn rộn rã âm thanh của "tiếng ve ca rộn", nghe du dương như tiếng đàn, biến không gian trưa hè yên tĩnh trở thành một buổi "liên hoan" náo nhiệt. Cách nhân hóa "hoa bay, ve hát" khiến vạn vật như có linh hồn, đang hòa quyện cùng nhau trong vũ điệu của đất trời. Qua bài thơ, em cảm nhận được tâm hồn nhạy cảm và tình yêu thiên nhiên tha thiết của "thần đồng thơ" Trần Đăng Khoa. Bài thơ không chỉ giúp em thêm yêu vẻ đẹp quê hương mà còn gợi lại những kỷ niệm êm đềm về những buổi trưa hè dưới bóng cây, lắng nghe âm thanh của cuộc sống. 

câu 2

 Trong văn bản “Bò và Ếch”, nhân vật ếch được xây dựng với nhiều đặc điểm nổi bật, đặc biệt là sự thông minh và nhanh trí. Qua câu chuyện, hình ảnh con ếch tuy nhỏ bé nhưng lại có trí tuệ hơn hẳn con bò to lớn. Trước hết, ếch là con vật có ý thức về nơi mình sinh sống. Khi con bò đến uống nước trong ao mà không xin phép, ếch đã lên tiếng ngăn lại. Điều đó cho thấy ếch không hề sợ hãi dù đối thủ của mình to lớn hơn rất nhiều. Khi bò tỏ thái độ kiêu ngạo và coi thường mình, ếch đã nghĩ ra một cách để đối phó. Nó đề nghị thi xem ai rống làm cho người khác điếc tai thì sẽ được làm chủ ao nước. Điểm nổi bật nhất của nhân vật ếch là sự thông minh và khéo léo. Khi bò rống vang làm mặt nước rung động, ếch nhanh chóng lặn xuống ao để tránh bị ảnh hưởng. Sau khi bò rống xong, ếch lại nổi lên và tiếp tục khích bò rống thêm. Vì quá tức giận và muốn chứng tỏ sức mạnh của mình, bò đã rống quá sức dẫn đến bể cổ và chết. Qua đó có thể thấy ếch đã dùng trí tuệ để chiến thắng sức mạnh. Nhân vật ếch trong câu chuyện tuy nhỏ bé nhưng rất mưu trí và bình tĩnh. Nhờ sự thông minh, nó đã bảo vệ được mình trước kẻ mạnh hơn. Câu chuyện cũng gửi gắm bài học rằng trong cuộc sống, trí tuệ và sự bình tĩnh có thể giúp con người vượt qua những khó khăn tưởng chừng không thể. Vì vậy mỗi người cần rèn luyện trí tuệ và suy nghĩ thấu đáo trước khi hành động.

Câu 1: Ngôi kể thứ ba. Câu 2: Biện pháp tu từ nhân hóa (thể hiện qua các hành động, cảm xúc như tức giận, kêu trời, trợn mắt).

tác dụng:

+, tăng sự gần gũi đến người đọc , người nghe

+, làm cho hình ảnh con bò nổi bật hơn

+, qua đó thể hiện tính nóng nảy , hay tức giận của bò

Câu 3: Tình huống truyện là cuộc đối đầu và thi tài kêu to giữa Ếch và Bò. Qua đó, Ếch đã dùng mưu mẹo để thắng được đối thủ to lớn hơn mình nhiều lần. Câu 4: Con bò là nhân vật đại diện cho sức mạnh cơ bắp nhưng thiếu sự thông minh và kiềm chế. Bò quá tự tin vào vẻ ngoài to lớn, dễ bị kích động và nóng nảy nên cuối cùng đã thua cuộc một cách đáng tiếc trước mưu kế của Ếch.

câu 5



Đọc bài thơ " đợi mẹ" của Vũ Quần Phương, em thấy vô cùng hay và độc đáo ngợi ca vẻ đẹp tình mẫu tử. Cả bài thơ là một khung cảnh tối muộn, nơi em bé ngồi một mình bên hiên nhà để ngóng mẹ về. Em thấy thương em bé vô cùng khi phải đối mặt với sự trống trải: nhà chưa lên đèn, bếp chưa nhóm lửa, xung quanh chỉ có bóng tối và ánh trăng non. Hình ảnh em bé nhìn theo những con đom đóm nhưng thực chất là đang lắng nghe tiếng bước chân mẹ làm em rất cảm động.Chi tiết khiến em xúc động nhất là âm thanh "ì ạp" của bàn chân mẹ lội bùn giữa đồng khuya. Nó vừa gợi lên sự vất vả, nhọc nhằn của mẹ, vừa là âm thanh hạnh phúc mà đứa trẻ đang mong đợi. Khi mẹ về và bế em vào nhà, dù đã ngủ thiếp đi nhưng "nỗi đợi vẫn nằm mơ" điều đó cho thấy em bé yêu mẹ và cần mẹ biết bao nhiêu. Bài thơ giúp em hiểu hơn về sự hy sinh của cha mẹ. Qua đó biết ơn về những thứ mà cha mẹ đã hy và vất để cho ta có 1 cuộc sống thật tốt đẹp
Bài thơ "Mây và sóng" của Ta-go đã để lại trong em những cảm xúc vô cùng ấm áp về tình mẫu tử. Điều em ấn tượng nhất chính là tâm hồn ngây thơ và lòng hiếu thảo của em bé. Đứng trước những lời mời gọi hấp dẫn từ "người trên mây" và "người trong sóng" với những trò chơi thú vị, ngao du khắp nơi, em bé cũng có lúc tò mò. Thế nhưng, chỉ cần nghĩ đến việc "Mẹ đang đợi ở nhà" hay "Mẹ muốn mình ở nhà vào buổi tối", em bé đã dứt khoát từ chối. Chi tiết này khiến em xúc động vì nhận ra rằng: đối với con trẻ, không có niềm vui nào lớn hơn việc được ở bên cạnh mẹ. Em cũng rất thích cách em bé tự sáng tạo ra những trò chơi mới. Thay vì đi theo mây và sóng, em tự coi mình là mây, là sóng, còn mẹ là trăng, là bến bờ. Những hình ảnh như "con lăn, lăn, lăn mãi rồi sẽ cười vang vỡ tan vào lòng mẹ" thật đẹp và sinh động. Nó cho em thấy tình yêu thương mẹ đã biến ngôi nhà bình thường trở thành một thiên đường hạnh phúc, nơi em bé luôn được che chở và yêu thương. Đọc bài thơ, em cảm thấy yêu và thương mẹ mình nhiều hơn. Em nhận ra rằng mình cần phải trân trọng từng phút giây bên gia đình, vì mẹ chính là "bến bờ" bình yên nhất của đời con.
Bài thơ "Mẹ và quả" của Nguyễn Khoa Điềm đã mang đến cho em những cảm xúc rất xúc động về tình mẫu tử. Qua những lời thơ giản dị, em cảm nhận được sâu sắc sự hy sinh thầm lặng của người mẹ và nỗi lòng của người con đối với đấng sinh thành. Ngay từ những dòng đầu, hình ảnh mẹ hiện lên gắn liền với vườn cây và những mùa quả. Mẹ dành cả cuộc đời để chăm sóc, vun vén cho cây trái trong vườn. Những hình ảnh như "mồ hôi mặn chát", "bàn tay gầy guộc" cho em thấy mẹ đã vất vả thế nào để nuôi nấng chúng con nên người. Mẹ giống như người làm vườn tận tụy, không quản ngại nắng mưa, chắt chiu từng chút một để dành cho con những gì tốt đẹp nhất. Điều làm em xúc động nhất chính là cách tác giả so sánh "chúng tôi" những người con với những "thứ quả". Mẹ mong quả trên cây chín bao nhiêu thì cũng mong con trưởng thành bấy nhiêu. Tuy nhiên, thời gian trôi qua thật nhanh, mẹ ngày càng già yếu đi, mái tóc bạc thêm và đôi tay không còn khỏe mạnh như trước. trong câu : "mình vẫn là một thứ quả non" khiến em thấy nghẹn ngào. Đó là nỗi sợ của một người con khi thấy mình vẫn chưa đủ vững vàng, chưa làm được gì cho mẹ trong khi mẹ đã bước sang phía bên kia của cuộc đời. Bài thơ không dùng những từ ngữ hoa mỹ nhưng lại chạm đến trái tim người đọc bởi sự chân thành. Đọc xong, em tự nhủ với bản thân rằng mình cần phải cố gắng nhiều hơn nữa. Em muốn mình mau chóng trưởng thành, trở thành một "trái chín" ngọt ngào để mẹ được vui lòng và yên tâm. Em nhận ra rằng, chúng ta cần phải yêu thương và hiếu thảo với mẹ ngay từ bây giờ, khi mẹ vẫn còn ở bên cạnh, để không bao giờ phải hối tiếc vì sự chậm trễ của mình.

ô sao giống nhau thế nhể 🤨