Lê Thị Minh Ánh
Giới thiệu về bản thân
1.Ngôi thứ ba
2.Điểm nhìn bên ngoài
3.-Biện pháp nghệ thuật đối lập:"lúc mẹ.. cô đang"
-Tác dụng:
+Tăng sức gợi hình gợi cảm,giúp bài văn thêm hấp dẫn,lôi cuốn
+Tạo sự đối lập gay gắt giữa hoàn cảnh của người mẹ (bị lạc, hoạn nạn) và người con (thành công, ở nơi sang trọng).Nhấn mạnh sự vô tâm, thiếu trách nhiệm của người con gái đối với mẹ trong thời điểm quan trọng,thể hiện sự day dứt, hối hận của người con khi nhận ra sự thật.
+ Qua do tác giả góp phần làm nổi bật thông điệp về tình mẫu tử và sự hi sinh thầm lặng của cha mẹ
Câu 1:
Ngôi kể của văn bản là ngôi thứ hai. Người kể chuyện gọi nhân vật bằng “cô”, hướng trực tiếp đến nhân vật Chi-hon để kể lại câu chuyện.
Câu 2:
Điểm nhìn trần thuật được đặt ở nhân vật Chi-hon – người con gái thứ ba. Các sự việc, hồi ức và cảm xúc về người mẹ đều được nhìn nhận qua suy nghĩ và tâm trạng của Chi-hon.
Câu 3:
Biện pháp nghệ thuật được sử dụng là điệp cấu trúc câu: “Lúc mẹ… cô đang…”.
Tác dụng: nhấn mạnh sự trùng hợp đau xót giữa thời điểm mẹ bị lạc và lúc người con đang ở xa, qua đó thể hiện nỗi day dứt, ân hận của Chi-hon vì không ở bên mẹ khi xảy ra sự việc.
Câu 4:
Qua lời kể của người con gái, người mẹ hiện lên với những phẩm chất như yêu thương con, luôn quan tâm chăm sóc con và sống giản dị, hi sinh vì gia đình.
Câu văn thể hiện phẩm chất đó: “Mẹ dẫn cô ra cửa hàng quần áo ngoài chợ.”; “Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này.”
Câu 5:
Chi-hon hối tiếc vì đã từ chối chiếc váy mẹ chọn cho mình và nhận ra trước đây mình đã vô tâm với mẹ.
Đoạn văn:
Trong cuộc sống, đôi khi những hành động vô tâm của chúng ta có thể khiến người thân bị tổn thương. Nhiều lúc vì bận rộn hoặc vì suy nghĩ cho bản thân, ta quên mất tình cảm chân thành mà họ dành cho mình. Chỉ đến khi nhìn lại, ta mới nhận ra những lời nói hay hành động nhỏ bé cũng có thể khiến họ buồn lòng. Vì vậy, mỗi người cần học cách quan tâm và trân trọng gia đình nhiều hơn. Đừng để đến khi mất đi mới cảm thấy hối tiếc.