Nguyễn Thị Thanh Hải
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Văn bản sử dụng ngôi kể thứ ba
Câu 2:
Điểm nhìn hạn tri, được đặt vào nhân vật "cô" (Chi-hon - con gái thứ ba), tập trung vào suy nghĩ, cảm xúc và góc nhìn của cô về tình trạng của mẹ và phản ứng của gia đình.
Câu 3: Biện pháp nghệ thuật và tác dụng
- Biện pháp tu từ là : Điệp cấu trúc ("Lúc mẹ... cô đang...").
- Tác dụng:
+ Tăng sức gợi hình gợi cảm làm cho câu văn thêm sinh động hấp dẫn lôi cuốn người đọc
+ Nhấn mạnh sự tương phản gay gắt giữa sự an nhàn, thành công của người con đang ở triển lãm sách, có sách dịch và tình cảnh bi đát của người mẹ bị lạc, cô độc .
+ Qua đó , tác giả có thái độ khắc sâu sự day dứt, ân hận muộn màng của người con khi nhận ra sự vô tâm của mình.
Câu 4:
Phẩm chất người mẹ được sử dụng trong văn bản là : Qua lời kể, người mẹ hiện lên với phẩm chất quê mùa, mộc mạc nhưng là trung tâm kết nối gia đình, sự hy sinh thầm lặng. Tuy nhiên, đoạn trích nhấn mạnh sự già yếu, trí nhớ suy giảm.
Câu văn thể hiện: "...dạo này mẹ thế nào rồi đấy..." (ngụ ý mẹ đã già, trí nhớ không còn tốt).
Câu 5: Sự hối tiếc và suy nghĩ
Chi-hon hối tiếc: Hối tiếc vì đã không quan tâm, chăm sóc mẹ kỹ lưỡng hơn, đã bỏ mặc mẹ khi mẹ bắt đầu già yếu, trí nhớ giảm sút, dẫn đến việc để mẹ bị lạc.
Suy nghĩ về hành động vô tâm: Những hành động vô tâm, dù nhỏ, có thể gây ra vết thương sâu sắc trong lòng người thân, đặc biệt là cha mẹ già. Sự bận rộn với cuộc sống cá nhân không nên là lý do để chúng ta quên đi việc chăm sóc những người đã hy sinh cả cuộc đời cho mình. Khi nhận ra thì đôi khi đã quá muộn để sửa chữa sai lầm. Hãy quan tâm đến người thân từ những điều nhỏ bé nhất trước khi hối tiếc.