Huỳnh Khánh Tự
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 :
Trong hành trình kiến tạo bản thân, ước mơ và lao động là hai yếu tố không thể tách rời , tựa như bánh lái và động cơ của một con tàu. Ước mơ chính là mục tiêu, là khát khao về những điều tốt đẹp mà con người hướng tới, còn lao động là hành động thực tiễn để biến những ý niệm đó thành hiện thực . Nếu ước mơ thắp sáng con đường đi , tiếp thêm động lực để ta vượt qua nghịch cảnh , thì lao động chính là "chiếc cầu duy nhất" nối liền bờ bên này của ý tưởng với bờ bên kia của thành công. Một ước mơ dù vĩ đại đến đâu thiếu đi sự nhọc nhằn , kiên trì của lao động thì cũng chỉ là một lâu đài trên cát , mãi mãi là ảo tưởng . Ngược lại , lao động mà không có ước mơ sẽ dễ trở thành sự lặp lại đơn điệu, mất đi phương hướng . chúng ta có thể thấy trong cuộc sống có những tấm gương vĩ đại như :Bác Hồ, Thomas Edison đã chứng minh cho chúng ta thấy rằng : chỉ có lao động không ngừng nghỉ mới có thể thực hiện hóa những giấc mơ thay đổi cả thế giới . Là một thế hệ trẻ , chúng ta cần hiểu rằng " Trên con đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng " . Cho nên chúng ta hãy cư mạnh dạn mơ ước , nhưng hãy bắt đầu bằng việc đổ mồ hôi trên trang sách và trên những công việc hằng ngày để biến giấc mơ đó thành niềm kiêu hãnh của chính bản thân mình và gia đình .
Câu 2:
Nguyễn Đình Thi không chỉ là một nhà văn , nhạc sĩ tài hoa mà còn là một nhà thơ phóng khoáng , sâu lắng của nền văn học Việt Nam hiện đại . Bài thơ "Nhớ" là một trong những tác phẩm tiêu biểu trong thơ tình kháng chiến, nơi mà tình cảm cá nhân hòa quyện chặt chẽ với tình yêu đất nước , tạo nên một tâm trạng trữ tình vừa riêng tư , vừa cao cả.
Mở đầu bài thơ , nỗi nhớ được khơi gợi từ những hình ảnh thiên nhiên quen thuộc nhưng đầy sức gợi trên đường hành quân.
" Ngôi sao nhớ ai mà sao lấp lánh
Soi sáng đường chiến sĩ giữa đèo mây
Ngọn lửa nhớ ai mà hồng đêm lạnh
Sưởi ấm lòng chiến sĩ dưới ngàn cây"
Nhân vật trữ tình - người chiến sĩ , không trực tiếp nói ra nỗi nhớ của mình mà mượn hình ảnh " ngôi sao" và " ngọn lửa " để gửi gắm tâm tư. Cách nhân hóa "ngôi sao nhớ ai","ngọn lửa nhớ ai"khiến nỗi nhớ như bao trùm cả không gian , trở thành một thực thể sống động. Nỗi nhớ ấy không làm người lính yếu mềm mà ngược lại, nó trở thành ánh sáng dẫn đường "soi sáng", trở thành hơi ấm giữa đêm đông "sưởi ấm " . Tình yêu chính là động lực giúp người chiến sĩ vượt qua những khắc nghiệt của " đèo mây","ngàn cây".
Tâm trạng nhân vật trữ tình càng trở nên nồng cháy và rõ nét hơn ở những câu tiếp theo.
"Anh yêu như anh yêu đất nước
Vất vả đau thương tươi thắm vô ngần."
Đây là một sự khẳng định đầy táo bạo và mới mẻ . Tình yêu lứa được đặt ngang hàng với tình yêu tổ quốc . Với người chiến sĩ ,"em" và"đất nước" đã hòa làm một.Hình ảnh đất nước hiện lên thật đẹp nhưng cũng đầy gian truân : " vất vả đau thương " nhưng vẫn "tươi thắm vô ngần". Chính vì yêu đất nước sâu sắc nên anh càng trân trọng tình yêu với em , và chính tình yêu với em lại làm cho tình yêu đất nước được cụ thể , thiết thực. Nỗi nhớ ấy len lỏi vào từng nhịp sống đời thường :"mỗi bước đừng " , " mỗi tối nằm"," mỗi miếng ăn". Nó cho thấy một sự gắn bó máu thịt , không thể tách rời.
Khép lại bài thơ là một lý tưởng sống cao đẹp của thế hệ thanh nhiên thời bấy giờ ;
" Chúng ta yêu nhau chiến đấu suốt đời
...Chúng ta yêu nhau kiêu hãnh làm người "
Nỗi nhớ trong thơ Nguyễn Đình Thi không dừng lại ở sự hoài niệm , sầu muộn mà hướng về hành động ."Yêu nhau " đi đôi với "Chiến đấu" , đó là sự hy sinh hạnh phúc riêng cho độc lập dân tộc.Cụm từ "kiêu hãnh làm người" khẳng định một tư thế ngẩng cao đầu , một tình yêu chân chính giúp con người trưởng thành và tự hào hơn về phẩm giá của mình.
Về nghệ thuật , bài thơ sử dụng thể thơ tự do với nhịp điệu linh hoạt như nhịp thơ , lúc trầm lắng, lúc dồn dập . Hình ảnh thơ vừa mang tính biểu tượng , vừa giàu chất thực tế của đời sống kháng chiến. Tất cả đã khắc họa thành công một nhân vật trữ tình có tâm hồn phong phú , vừa lãng mạn , vừa kiên cường .
Tóm lại , bài thơ "Nhớ" của Nguyễn Đình Thi đã vượt qua khuôn khổ của một bài thơ tình thông thường để trở thành bài ca về tình yêu gắn liền với lý tưởng cách mạng . Tâm trạng nhân vật trữ tình trong bài chính là đại diện cho vẻ đẹp tâm hồn của một thế hệ : biết yêu hết mình và cũng sẵn sàng dâng hiến tất cả cho tổ quốc .
Câu 1 :
Trong hành trình kiến tạo bản thân, ước mơ và lao động là hai yếu tố không thể tách rời , tựa như bánh lái và động cơ của một con tàu. Ước mơ chính là mục tiêu, là khát khao về những điều tốt đẹp mà con người hướng tới, còn lao động là hành động thực tiễn để biến những ý niệm đó thành hiện thực . Nếu ước mơ thắp sáng con đường đi , tiếp thêm động lực để ta vượt qua nghịch cảnh , thì lao động chính là "chiếc cầu duy nhất" nối liền bờ bên này của ý tưởng với bờ bên kia của thành công. Một ước mơ dù vĩ đại đến đâu thiếu đi sự nhọc nhằn , kiên trì của lao động thì cũng chỉ là một lâu đài trên cát , mãi mãi là ảo tưởng . Ngược lại , lao động mà không có ước mơ sẽ dễ trở thành sự lặp lại đơn điệu, mất đi phương hướng . chúng ta có thể thấy trong cuộc sống có những tấm gương vĩ đại như :Bác Hồ, Thomas Edison đã chứng minh cho chúng ta thấy rằng : chỉ có lao động không ngừng nghỉ mới có thể thực hiện hóa những giấc mơ thay đổi cả thế giới . Là một thế hệ trẻ , chúng ta cần hiểu rằng " Trên con đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng " . Cho nên chúng ta hãy cư mạnh dạn mơ ước , nhưng hãy bắt đầu bằng việc đổ mồ hôi trên trang sách và trên những công việc hằng ngày để biến giấc mơ đó thành niềm kiêu hãnh của chính bản thân mình và gia đình .
Câu 2:
Nguyễn Đình Thi không chỉ là một nhà văn , nhạc sĩ tài hoa mà còn là một nhà thơ phóng khoáng , sâu lắng của nền văn học Việt Nam hiện đại . Bài thơ "Nhớ" là một trong những tác phẩm tiêu biểu trong thơ tình kháng chiến, nơi mà tình cảm cá nhân hòa quyện chặt chẽ với tình yêu đất nước , tạo nên một tâm trạng trữ tình vừa riêng tư , vừa cao cả.
Mở đầu bài thơ , nỗi nhớ được khơi gợi từ những hình ảnh thiên nhiên quen thuộc nhưng đầy sức gợi trên đường hành quân.
" Ngôi sao nhớ ai mà sao lấp lánh
Soi sáng đường chiến sĩ giữa đèo mây
Ngọn lửa nhớ ai mà hồng đêm lạnh
Sưởi ấm lòng chiến sĩ dưới ngàn cây"
Nhân vật trữ tình - người chiến sĩ , không trực tiếp nói ra nỗi nhớ của mình mà mượn hình ảnh " ngôi sao" và " ngọn lửa " để gửi gắm tâm tư. Cách nhân hóa "ngôi sao nhớ ai","ngọn lửa nhớ ai"khiến nỗi nhớ như bao trùm cả không gian , trở thành một thực thể sống động. Nỗi nhớ ấy không làm người lính yếu mềm mà ngược lại, nó trở thành ánh sáng dẫn đường "soi sáng", trở thành hơi ấm giữa đêm đông "sưởi ấm " . Tình yêu chính là động lực giúp người chiến sĩ vượt qua những khắc nghiệt của " đèo mây","ngàn cây".
Tâm trạng nhân vật trữ tình càng trở nên nồng cháy và rõ nét hơn ở những câu tiếp theo.
"Anh yêu như anh yêu đất nước
Vất vả đau thương tươi thắm vô ngần."
Đây là một sự khẳng định đầy táo bạo và mới mẻ . Tình yêu lứa được đặt ngang hàng với tình yêu tổ quốc . Với người chiến sĩ ,"em" và"đất nước" đã hòa làm một.Hình ảnh đất nước hiện lên thật đẹp nhưng cũng đầy gian truân : " vất vả đau thương " nhưng vẫn "tươi thắm vô ngần". Chính vì yêu đất nước sâu sắc nên anh càng trân trọng tình yêu với em , và chính tình yêu với em lại làm cho tình yêu đất nước được cụ thể , thiết thực. Nỗi nhớ ấy len lỏi vào từng nhịp sống đời thường :"mỗi bước đừng " , " mỗi tối nằm"," mỗi miếng ăn". Nó cho thấy một sự gắn bó máu thịt , không thể tách rời.
Khép lại bài thơ là một lý tưởng sống cao đẹp của thế hệ thanh nhiên thời bấy giờ ;
" Chúng ta yêu nhau chiến đấu suốt đời
...Chúng ta yêu nhau kiêu hãnh làm người "
Nỗi nhớ trong thơ Nguyễn Đình Thi không dừng lại ở sự hoài niệm , sầu muộn mà hướng về hành động ."Yêu nhau " đi đôi với "Chiến đấu" , đó là sự hy sinh hạnh phúc riêng cho độc lập dân tộc.Cụm từ "kiêu hãnh làm người" khẳng định một tư thế ngẩng cao đầu , một tình yêu chân chính giúp con người trưởng thành và tự hào hơn về phẩm giá của mình.
Về nghệ thuật , bài thơ sử dụng thể thơ tự do với nhịp điệu linh hoạt như nhịp thơ , lúc trầm lắng, lúc dồn dập . Hình ảnh thơ vừa mang tính biểu tượng , vừa giàu chất thực tế của đời sống kháng chiến. Tất cả đã khắc họa thành công một nhân vật trữ tình có tâm hồn phong phú , vừa lãng mạn , vừa kiên cường .
Tóm lại , bài thơ "Nhớ" của Nguyễn Đình Thi đã vượt qua khuôn khổ của một bài thơ tình thông thường để trở thành bài ca về tình yêu gắn liền với lý tưởng cách mạng . Tâm trạng nhân vật trữ tình trong bài chính là đại diện cho vẻ đẹp tâm hồn của một thế hệ : biết yêu hết mình và cũng sẵn sàng dâng hiến tất cả cho tổ quốc .