Hoàng Đức Kiên

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Đức Kiên
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 Bài Làm

Lao động và ước mơ có mối quan hệ hữu cơ, gắn bó mật thiết với nhau. Ước mơ là kim chỉ nam, là mục tiêu tốt đẹp mà chúng ta hướng tới, giúp cuộc sống có phương hướng. Tuy nhiên, nếu ước mơ chỉ nằm trong suy nghĩ thì nó mãi mãi chỉ là mộng tưởng. Lao động chính là "chiếc cầu nối" duy nhất biến những điều viển vông thành hiện thực. Khi ta lao động miệt mài, ta không chỉ tích lũy kỹ năng, kinh nghiệm mà còn rèn luyện bản lĩnh để vượt qua khó khăn trên con đường chinh phục mục tiêu. Ngược lại, ước mơ chính là nguồn động lực to lớn giúp việc lao động không còn mệt mỏi, nhàm chán. Người có ước mơ sẽ lao động một cách sáng tạo và bền bỉ hơn. Tóm lại, muốn chạm tay vào ước mơ, chúng ta không có con đường nào khác ngoài việc bắt tay vào hành động và lao động chân chính.

Câu2 :Bài làm

Trong dòng chảy của thơ ca kháng chiến chống Pháp, nếu như "Tây Tiến" của Quang Dũng mang vẻ đẹp hào hoa, bi tráng, "Đồng chí" của Chính Hữu đậm chất mộc mạc, chân quê, thì "Nhớ" của Nguyễn Đình Thi lại là một nốt nhạc tinh tế, sâu lắng. Bài thơ là tiếng lòng của một người chiến sĩ – nghệ sĩ đang sống giữa những ngày dài hành quân, nơi nỗi nhớ dành cho người thương không hề tách rời mà hòa quyện chặt chẽ với tình yêu đất nước.

Mở đầu bài thơ, nỗi nhớ hiện lên một cách tự nhiên qua những hình ảnh nhân hóa đầy gợi

"Ngôi sao nhớ ai mà sao lấp lánh

Ngọn lửa nhớ ai mà ngọn lửa hồng"

Điệp ngữ "nhớ ai" vang lên như một câu hỏi tu từ không lời giải đáp, hay chính xác hơn, nó là sự thừa nhận một nỗi nhớ đang bủa vây mọi giác quan. Nhân vật trữ tình không trực tiếp nói "anh nhớ em", mà mượn cái nhìn của thiên nhiên để bộc lộ nội tâm. Ngôi sao trên bầu trời đêm thao thức lấp lánh, ngọn lửa hồng sưởi ấm giữa rừng khuya, tất cả đều trở thành nhân chứng cho một tâm trạng đang thao thức. Nỗi nhớ ấy không làm người chiến sĩ mềm yếu, trái lại, nó thắp sáng không gian, tạo nên một sự ấm áp giữa cái lạnh lẽo của núi rừng.

Càng về sau, nỗi nhớ càng trở nên cụ thể và rõ nét hơn gắn liền với những kỉ niệm về người thương. Hình ảnh "áo chàm", "đôi mắt" hiện lên trong sương khói của hoài niệm. Nhân vật trữ tình nhớ về người yêu với tất cả sự trân trọng và xót xa:

"Anh nhớ em như đông về nhớ nắng

Nỗi nhớ ấm lòng trong những đêm xa"

So sánh nỗi nhớ như "đông về nhớ nắng" là một sự sáng tạo đầy tinh tế. Nắng mùa đông quý giá và ấm áp thế nào thì hình bóng người yêu đối với người chiến sĩ cũng quan trọng như thế. Nó là nguồn năng lượng tinh thần, là ánh sáng sưởi ấm trái tim giữa những đêm hành quân "vừa đi vừa ngủ", giữa cái khắc nghiệt của chiến trường bùn lầy, mưa tuôn.

Điểm cao trào và cũng là nét đặc sắc nhất trong tâm trạng nhân vật trữ tình chính là sự gắn kết giữa tình yêu đôi lứa với vận mệnh dân tộc. Đây là bước chuyển mình quan trọng của thơ ca cách mạng thời bấy giờ:

"Anh yêu em như yêu đất nước

Vất vả đau thương tươi thắm vô ngần"

Câu thơ là một định nghĩa mới về tình yêu. Nhân vật trữ tình nhận ra rằng "Em" và "Đất nước" đã hòa làm một. Đất nước hiện lên không phải với vẻ lộng lẫy xa vời mà với vẻ đẹp của sự "vất vả đau thương" – cái vẻ đẹp đi ra từ khói lửa, từ những hy sinh thầm lặng. Khi đặt tình yêu em ngang hàng với tình yêu đất nước, Nguyễn Đình Thi đã nâng tầm một tình cảm cá nhân trở thành một tình cảm lớn lao, cao cả. Nỗi nhớ giờ đây không chỉ là động lực để vượt qua gian khổ, mà còn là lý tưởng để người chiến sĩ vững tay súng bảo vệ bình yên cho quê hương.

Cuối cùng, khép lại bài thơ là một niềm tin sắt đá vào tương lai. Dù giữa "bùn lầy" và "máu lửa", tâm hồn nhân vật trữ tình vẫn luôn hướng về một ngày mai sum họp. Nỗi nhớ trong bài thơ mang một màu sắc tươi sáng, lạc quan chứ không hề bi lụy.

Tóm lại, qua bài thơ "Nhớ", Nguyễn Đình Thi đã khắc họa thành công tâm thế của thế hệ trí thức đi theo cách mạng: sống tình cảm nhưng vô cùng quyết liệt, yêu nồng cháy nhưng luôn đặt tổ quốc lên trên hết. Với ngôn ngữ thơ tự do, phóng khoáng và giàu hình ảnh, tác phẩm không chỉ là một bài thơ tình, mà còn là một bài ca về lòng yêu nước thiết tha của những người con đang chiến đấu vì độc lập, tự do.

Câu 1: Phương thức biểu đạt chính là Nghị Luận

Câu 2: Văn bản bàn về ý nghĩa và giá trị của lao động đối với con người và xã hội.

Câu 3 Bằng chứng: Tác giả đưa ra ví dụ về loài vật: Chim yến khi lớn phải tự đi kiếm mồi; hổ và sư tử cũng phải tự mình lao động để tồn tại.

Nhận xét: Những bằng chứng này rất xác thực, gần gũi và khách quan. Việc lấy ví dụ từ tự nhiên giúp khẳng định lao động là bản năng sinh tồn tất yếu của mọi sinh vật trước khi nói đến con người, làm cho lập luận trở nên thuyết phục và nền tảng hơn.

Câu 4: Câu nói này gợi cho em suy nghĩ về thái độ đối với lao động Lao động không chỉ là nghĩa vụ để kiếm sống mà còn là nguồn vui, là nơi con người tìm thấy giá trị bản thân. Khi làm việc với sự đam mê và niềm vui, cuộc đời sẽ trở nên ý nghĩa và hạnh phúc. Ngược lại, nếu coi lao động là gánh nặng, con người sẽ luôn cảm thấy mệt mỏi và bế tắc.

Câu 5: Một biểu hiện cho thấy nhận thức chưa đúng về lao động hiện nay:

Hiện tượng một bộ phận giới trẻ có tư tưởng "ngồi mát ăn bát vàng", lười lao động, chỉ muốn hưởng thụ hoặc dựa dẫm vào cha mẹ.

Những người coi thường các công việc lao động chân tay, chỉ tôn thờ những công việc nhàn hạ, hào nhoáng bên ngoài.