Nguyễn Ngọc Ánh
Giới thiệu về bản thân
a, Lỗi về mạch lạc trong đoạn văn thể hiện ở việc thiếu sự liên kết logic giữa các câu, đặc biệt là giữa câu thứ hai và câu thứ ba.
b, Các dấu hiệu của lỗi liên kết trong đoạn văn là việc sử dụng từ "Nhưng" và "Nó" một cách không hợp lý.
c, Bỏ từ "Nhưng" ở đầu câu thứ ba và thay thế bằng một từ nối hoặc một cụm từ có chức năng bổ sung, ví dụ: "Vì thế", "Do đó", "Chính vì vậy".
a, Đoạn văn vẫn rời rạc mặc dù có sử dụng phép lặp từ "hiền tài" vì các câu văn chỉ đơn thuần lặp lại từ ngữ mà không có sự liên kết chặt chẽ về nội dung, không có sự phát triển ý logic giữa các câu. Mỗi câu đưa ra một ý riêng lẻ về hiền tài mà không làm rõ mối quan hệ giữa các ý đó, dẫn đến đoạn văn thiếu tính mạch lạc.
b, Đoạn văn mắc lỗi về tính mạch lạc do các câu không được sắp xếp theo một trình tự hợp lý. Cụ thể, các câu không có sự liên kết về mặt ý nghĩa, không cùng hướng đến một chủ đề chung rõ ràng. Mỗi câu nói về một khía cạnh khác nhau của hiền tài, mà không có sự kết nối, chuyển tiếp mượt mà, khiến cho đoạn văn trở nên rời rạc, thiếu tính thống nhất và liên kết chặt chẽ.
a, Đoạn văn được coi là một đoạn văn vì các câu trong đó đều tập trung làm sáng tỏ một ý chính duy nhất: lòng đồng cảm và cách nó tồn tại trong con người, đặc biệt là những người nghệ sĩ, bất chấp những áp lực từ xã hội.
b, Câu mở đầu giới thiệu ý chính: con người vốn giàu lòng đồng cảm.
Các câu tiếp theo giải thích nguyên nhân và cách thức lòng đồng cảm bị ảnh hưởng bởi xã hội.
Câu cuối cùng chốt lại ý, khẳng định những người giữ được lòng đồng cảm đó chính là nghệ sĩ.
c, Cụm từ này cho thấy đoạn văn này đang diễn giải hoặc tóm tắt một ý đã được trình bày ở đoạn văn trước đó, tạo sự liên kết chặt chẽ về mặt nội dung giữa hai đoạn.
d, Nhấn mạnh và làm nổi bật chủ đề chính của đoạn văn, giúp người đọc dễ dàng nhận ra ý đồ của tác giả, đó là đề cao giá trị của lòng đồng cảm và vai trò của người nghệ sĩ trong việc gìn giữ giá trị đó.
Mạch lạc: Văn bản được tổ chức một cách logic, các ý kiến được sắp xếp theo một trình tự hợp lý. Tác giả đi từ việc khẳng định vai trò của hiền tài đối với quốc gia, đến việc phân tích ý nghĩa của việc trọng dụng hiền tài, và cuối cùng là rút ra bài học cho các triều đại sau.
Liên kết: Các câu, các đoạn trong văn bản được liên kết với nhau bằng các phương tiện ngôn ngữ như từ ngữ nối, các phép lặp, phép thế, và các từ ngữ có cùng trường liên tưởng. Điều này giúp cho văn bản trở thành một chỉnh thể thống nhất, liền mạch.