Ngô Thị Kiều Anh
Giới thiệu về bản thân
a)Lỗi về mạch lạc trong đoạn văn thể hiện ở việc trình tự các câu không hợp lí, khiến đoạn văn không tập trung làm rõ một vấn đề duy nhất. Cụ thể, câu đầu nói về thực trạng sử dụng điện thoại, câu thứ hai nói về nhận thức mơ hồ về lợi ích của sách, và câu cuối lại nói về sự tiện lợi của điện thoại nhưng khó giúp con người tìm được sự yên tĩnh. Các câu này không nhất quán, gây khó khăn cho người đọc trong việc nắm bắt ý chính của đoạn văn
b)Lỗi về mạch lạc trong đoạn văn thể hiện ở việc trình tự các câu không hợp lí, khiến đoạn văn không tập trung làm rõ một vấn đề duy nhất. Cụ thể, câu đầu nói về thực trạng sử dụng điện thoại, câu thứ hai nói về nhận thức mơ hồ về lợi ích của sách, và câu cuối lại nói về sự tiện lợi của điện thoại nhưng khó giúp con người tìm được sự yên tĩnh. Các câu này không nhất quán, gây khó khăn cho người đọc trong việc nắm bắt ý chính của đoạn văn
c)Bởi vì không thấy được lợi ích của sách trong việc bồi dưỡng tâm hồn, phát huy trí tưởng tượng và rèn luyện cách suy nghĩ nên không ít người hầu như đã vứt bỏ thói quen đọc sách. Thay vì cầm một cuốn sách để đọc, nhiều người bây giờ chỉ biết lăm lăm trong tay một chiếc điện thoại thông minh. Nó tuy rất tiện lợi trong việc đáp ứng nhu cầu của con người trong cuộc sống hiện đại, nhưng lại khó giúp ta tìm được sự yên tĩnh, lắng sâu trong tâm hồn”.
a)Phép lặp từ đã được sử dụng nhưng đoạn văn vẫn rời rạc vì các câu chưa có sự liên kết về nội dung, không cùng hướng về một chủ đề chính. Các câu sử dụng từ "hiền tài" nhưng lại diễn đạt những ý khác nhau, không có sự phát triển logic hay bổ sung cho nhau, khiến đoạn văn thiếu tính thống nhất và mạch lạc.
b)Đoạn văn đã mắc lỗi mạch lạc về mặt nội dung. Cụ thể, các ý trong đoạn văn không được sắp xếp theo một trình tự hợp lý, không có sự liên kết chặt chẽ và không cùng hướng tới một chủ đề thống nhất. Mặc dù có sử dụng phép lặp từ "hiền tài", nhưng các câu văn không có sự liên kết về ý nghĩa, khiến người đọc khó nắm bắt được thông điệp chính mà đoạn văn muốn truyền tải.
a) Đoạn văn này được coi là một đoạn văn vì nó là một chuỗi các câu có nội dung thống nhất, cùng hướng về một chủ đề chính là "lòng đồng cảm của con người".
b)Liên kết chủ đề: Các câu đều xoay quanh chủ đề chính là lòng đồng cảm của con người.
Liên kết logic: Câu đầu tiên đưa ra một nhận định chung ("con người ta vốn là nghệ thuật, vốn giàu lòng đồng cảm"). Các câu tiếp theo giải thích, làm rõ và mở rộng nhận định đó (nguyên nhân lòng đồng cảm bị hao mòn, những người giữ được lòng đồng cảm là nghệ sĩ).
Liên kết từ ngữ: Sử dụng các từ ngữ lặp lại ("lòng đồng cảm"), từ đồng nghĩa ("nghệ thuật", "nghệ sĩ"), và các từ nối ("Nói cách khác", "Chỉ vì", "Chỉ có kẻ").
c)Dấu hiệu cho thấy sự liên kết giữa đoạn văn này và đoạn văn kề trước đó là cụm từ "Nói cách khác" ở đầu đoạn
d)Trong đoạn văn, các từ ngữ được lặp lại nhiều lần là "lòng đồng cảm", "nghệ thuật", "nghệ sĩ".Nhấn mạnh chủ đề chính của đoạn văn là lòng đồng cảm.Làm nổi bật mối quan hệ giữa lòng đồng cảm và người nghệ sĩ.Tạo sự liên kết chặt chẽ giữa các câu, giúp đoạn văn trở nên mạch lạc và có trọng tâm.
Mạch lạc:
Văn bản tập trung làm sáng tỏ một luận điểm duy nhất: "Hiền tài là nguyên khí của quốc gia".
Các luận điểm, luận cứ được sắp xếp theo một trình tự hợp lý, từ việc khẳng định vai trò của hiền tài đến việc đưa ra những dẫn chứng cụ thể và cuối cùng là rút ra bài học.
Các đoạn văn được kết nối với nhau một cách tự nhiên, logic, không có sự đứt gãy.
Liên kết:
Liên kết về nội dung: Các câu, các đoạn đều hướng về chủ đề chính là vai trò của hiền tài.
Liên kết về hình thức:
Sử dụng các từ ngữ lặp lại như "hiền tài", "nguyên khí", "quốc gia" để nhấn mạnh chủ đề.
Sử dụng các từ nối, quan hệ từ như "vì vậy", "do đó", "tuy nhiên" để liên kết các câu, các đoạn.
Sử dụng các biện pháp tu từ như điệp ngữ, điệp cấu trúc để tạo sự nhịp nhàng, liền mạch cho văn bản.