Vũ Thị Ngọc Ngà
Giới thiệu về bản thân
a)--Lỗi mạch lạc là sự thiếu nhất quán trong việc trình bày đối tượng và ý kiến, dẫn đến lỏng ẻo và khó theo dõi:
+Thay đổi đột ngột chủ đề chủ thể.
+Thiếu luận điểm chính xuyên suốt .
b)--Lỗi liên kết thể hiện qua việc sử dụng từ nối và chủ ngữ chưa hợp lý:
+Dùng từ nối không chính xác hoặc thừa.
+Lỗi về cú pháp và sắp xếp từ.
--Đề xuất cách sửa để đảm bảo mạch lạc và liên kết:
"Ngày nay, nhiều người đã từ bỏ thói quen cầm sách để đọc mà chỉ tập trung vào chiếc điện thoại thông minh.Dù vậy ,họ vẫn có nhận thức về ích lợi của sách trong việc bồi dưỡng tâm hồn và rèn luyện tư đuy.Điều đáng tiếc là ,chiếc điện thoại mặc dù rất tiện lợi trong việc đáp ứng nhiều nhu cầu cuộc sống ,lại khó lòng mang đến cho con người sự yên tĩnh và lãng sau trong tâm hồn như việc đọc sách".
a)--Đoạn văn rời rạc và thiếu liên kết:
-Thiếu sự kết nối logic về ý:
+các câu đơn thuần liệt kê thông tin về hiền tài mà không có quan hệ ý nghĩa rõ ràng. câu 1:"Nhà nước ta rất coi trọng hiền tài" (chủ đề: Sự coi trọng). câu 2:"Người hiền tài có những năng lực vượt trội..." (chủ đề: năng lực).--) Hai câu này không liên kết trực tiếp: Nhà nước coi trọng về hiện tại có năng lực? Hay chỉ là hai thông tin đối lập về hiền tài?
-Sử dụng lặp từ nhưng thiếu các từ nối/ phương tiện liên kết khác: phép lặp từ chỉ là một trong nhiều phương tiện liên kết.Để đoạn văn mạch lạc ,cần phải kết hợp thêm :
+Từ nối/quan hệ từ: (ví dụ: vì thế ,do đó,...).
+Phép thế: Dùng đại từ hoặc từ ngữ đồng nghĩa thay thế (ví dụ: họ ,điều này,...)
+ Sắp xếp ý hợp lý theo một trình tự nhất định.
- Câu cuối bị tách khỏi ý trước: Câu "Tên của những người hiền tài và sự nghiệp của họ luôn được nhân dân ghi nhớ ".dường như là kết luận nhưng lại đứng sau câu "Hiền tài trong lịch sử thời nào cũng có". mà không có sự chuyển ý mượt mà.
b)--Đoạn văn mắc lỗi về liên kết nội dung và liên kết hình thức cụ thể:
+Lỗi thiếu sự liên kết logic giữa các câu.
+Lỗi về cách sắp xếp câu (thiếu tính thống nhất ý).
+Lỗi diễn đạt ở câu cuối.
a)-- Nó được coi là một đoạn văn về nó đáp ứng tiêu chí "nội dung thống nhất","có câu chủ đề ngầm hoặc hiện".
b)--Các câu trong đoạn văn có sự mạch lạc chặt chẽ thể hiện qua các quan hệ ý nghĩa và từ ngữ:
+Quan hệ nhân- quả /đối lập:"Con người ta vốn là nghệ thuật, vốn giàu lòng đồng cảm"(nguyên nhân/bản chất tốt đẹp).
-) Chỉ vì lớn lên bị cách nghĩ của người đời dồn ép đến, tấm lòng ấy mới bị cản trở hoặc hao mòn"(kết quả /sự đối lập)
-Sự cản trở này tao tiền đề cho mệnh đề đối lập tiếp theo:" Chỉ có kẻ thông minh mới không khuất phục" (giải pháp /ngoại lệ).
--Quan hệ thống nhất /khẳng định:"Dù bên ngoài chịu đủ thứ áp bức thì bên trong vẫn giữ được lòng đồng cảm đáng quý nọ"(duy trì bản chất)-)"Những người ấy chính là nghệ sĩ phong tục" (kết luận /định danh).
--Quan hệ kết thúc /kêu gọi:"hãy yêu và đồng cảm"(lời kêu gọi hoạt động, tổng kết lại chủ đề chính của đoạn văn và toàn bộ văn bản).
-các từ nối ,lặp ,từ chỉ sự đối lập như" vốn là " ,"chỉ vì", "mới", "chỉ có... mới", "dù... thì", "những người ấy chính là" giúp kết ý nghĩa một cách logic và rõ ràng.
c)-- Dấu hiệu cho thấy liên kết giữa đoạn văn này và đoạn văn kể trước đó của văn bản yêu và đồng cảm là:
1. Sự tiếp nối ý tưởng chủ đạo:
+Đoạn văn khẳng định bản chất con người là"vốn là nghệ thuật, vốn giàu lòng đồng cảm"là luận điểm gốc mà văn bản yêu và đồng cảm của Nguyễn Khải đã và đang trình bày.
+Đoạn văn trước đó đã dẫn dắt đến kết luận này, đoạn văn hiện tại tiếp tục khai thác chiều sâu của luận điểm bằng cách phân tích sự cản trở của xã hội đối với bản chất đó.
2. Từ ngữ liên kết và lời kêu gọi tổng kết:
+Chốt lại đoạn văn bằng lời kêu gọi"hãy yêu và đồng cảm"tạo ra một sự tổng kết và nhắc lại mục đích của văn bản.
3. Quan hệ nguyên nhân /giải thích:
+Nếu đoạn trước mô tả về thực trạng lòng đồng cảm bị mai một trong xã hội, thì đoạn văn hiện tại đóng vai trò giải thích nguyên nhân và đưa ra giải pháp/hình mẫu. Quan hệ nhân quả đối lập đảm bảo tính mạch lạc về nội dung của văn bản.
d)--Trong đoạn văn những từ ngữ được lặp lại nhiều lần là:
-Từ ngữ lặp lại:
+"Đồng cảm" (3 lần)
+"Nghệ thuật" (2 lần)
+"Vốn" (2 lần)
+"Lòng" (2 lần).
-Tác dụng của việc lặp từ:
1.Nhấn mạnh luận điểm cốt lõi:
+Sự lặp lại từ "đồng cảm" và "nghệ thuật" giúp khẳng định và nhấn mạnh là hai phẩm chất bản chất, quý giá nhất của con người. Tác giả muốn người đọc tập trung vào thông điệp này là giá trị nền tảng cần được bảo vệ và nuôi dưỡng.
2. Khẳng định tính bẩm sinh: +Từ "vốn" được dùng để xác lập tính chất tự nhiên, sẵn có của lòng đồng cảm và bản chất nghệ thuật trong mỗi người, đối lập với sự may một do tác động tiêu cực của xã hội.
3. Tạo mạch cảm xúc và kêu gọi:
+Việc lặp lại giúp tạo ra một giọng văn tha thiết ,mạnh mẽ, đặc biệt khi kết thúc bằng lời kêu gọi" hãy yêu và đồng cảm ".Điều này làm tăng sức thuyết phục và truyền cảm hứng hoạt động cho người đọc.
4. Liên kết và thống nhất:
+Sự lặp lại của từ "đồng cảm" và "nghệ thuật" tạo ra thống nhất về nội dung ,
đảm bảo đoạn văn chỉ tập trung phân tích một ý tưởng duy nhất.
--Văn bản "Hiền tài là nguyên khí của quốc gia " có mạch lạc (luận điểm sắp xếp logic khẳng định vai trò quan trọng của hiền tài đến việc làm cụ thể để tôn vinh hiền tài và rút ra bài học lịch sử trong muôn đời sau) và liên kết (sử dụng hiệu quả các phép lặp ,thế ,nối và phát triển ý tưởng hợp lý giúp câu văn xoay quanh chủ đề chính tạo thành một chỉnh thể thống nhất) chặt chẽ giàu tính thuyết phục.