Hoàng Văn Phong
Giới thiệu về bản thân
a. Trình bày tổ chức chính quyền thời Đinh - Tiền Lê Tổ chức bộ máy nhà nước thời Đinh và Tiền Lê về cơ bản mang tính chất quân chủ trung ương tập quyền, nhưng còn khá đơn giản: Ở Trung ương: Vua: Đứng đầu nhà nước, nắm mọi quyền hành (chính trị, quân sự, ngoại giao). Dưới vua: Có các chức quan văn, quan võ và các cao tăng (như Khuông Việt, Pháp Thuận) giúp vua bàn việc nước. Quân đội: Được chú trọng xây dựng để bảo vệ nền độc lập. Ở Địa phương: Thời Đinh: Chia nước thành 10 đạo. Thời Tiền Lê: Chia nước thành các lộ, phủ, châu. Dưới đó là các giáp và xã. Vua Lê Đại Hành còn phong vương cho các con và trấn giữ các vùng hiểm yếu.
b. Giả sử em là Đinh Tiên Hoàng, em có chọn đặt kinh đô ở Hoa Lư không? Vì sao? Câu trả lời: Có, việc chọn Hoa Lư làm kinh đô vào thời điểm đó là một quyết định chiến lược và đúng đắn. Lý do: Địa hình hiểm trở: Hoa Lư là vùng đất "tiến có thể đánh, lui có thể thủ" với hệ thống núi đá vôi bao quanh như những bức tường thành tự nhiên, sông ngòi chằng chịt thuận lợi cho phòng thủ quân sự. Bối cảnh lịch sử: Sau khi dẹp loạn 12 sứ quân, đất nước mới thống nhất, thế lực các sứ quân cũ vẫn còn. Hoa Lư là căn cứ địa của họ Đinh, giúp vua dễ dàng kiểm soát tình hình nội tại. Đối phó với ngoại xâm: Thời bấy giờ, nhà Tống ở phương Bắc đang có ý đồ xâm lược. Một kinh đô có địa thế hiểm yếu sẽ giúp quân dân ta dễ dàng triển khai lối đánh du kích và phòng ngự trước kẻ thù mạnh hơn. Kinh tế: Tuy không bằng vùng đồng bằng, nhưng Hoa Lư cũng có những thung lũng bằng phẳng để canh tác và giao thương thuận tiện qua đường thủy.
a. Sự phân hóa địa hình ở Bắc Mỹ Địa hình Bắc Mỹ có cấu trúc khá đơn giản, chia làm 3 khu vực rõ rệt kéo dài theo chiều kinh tuyến: Phía Tây: Là hệ thống núi Cordillera cao, đồ sộ và hiểm trở nhất châu lục. Nó chiếm gần một nửa diện tích Bắc Mỹ, gồm nhiều dãy núi chạy song song xen kẽ các cao nguyên và bồn địa. Ở giữa: Là miền đồng bằng trung tâm rộng lớn, có hình lòng chảo khổng lồ. Khu vực này có nhiều hồ lớn (như Ngũ Hồ) và hệ thống sông Mississippi bồi đắp phù sa màu mỡ. Phía Đông: Gồm sơn nguyên trên bán đảo Labrador và dãy núi già Appalachian. Đây là khu vực núi thấp, hướng Đông Bắc - Tây Nam, chứa nhiều khoáng sản như than và sắt.
b. Sự phân hóa tự nhiên theo chiều cao ở Nam Mỹ Sự phân hóa này thể hiện rõ nhất tại hệ thống núi Andes. Do có độ cao lớn (trung bình 3000 - 5000m) và trải dài trên nhiều vĩ độ, thiên nhiên ở đây thay đổi rất phức tạp: Dưới thấp (chân núi): Tùy thuộc vào vĩ độ mà có rừng nhiệt đới, rừng rậm hoặc cây bụi (ví dụ: ở vùng xích đạo là rừng mưa nhiệt đới). Lên cao dần: Nhiệt độ giảm dần, các đai thực vật thay đổi từ rừng lá rộng lên rừng lá kim, sau đó là đồng cỏ núi cao. Trên cao nhất: Là đới băng tuyết vĩnh cửu. Đặc điểm đặc biệt: Các sườn núi đón gió (phía Đông) thường có mưa nhiều, rừng rậm rạp; trong khi sườn khuất gió (phía Tây) thường khô hạn, cảnh quan hoang mạc hoặc bán hoang mạc chiếm ưu thế.