Nguyễn Ngọc Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 :
Văn bản này giới thiệu về thi sĩ, nhà văn, họa sĩ và giáo viên Trần Hòa Bình, đặc biệt nhấn mạnh rằng chỉ với bài thơ Thêm một ông đã khẳng định vị trí của mình trong thế giới thơ đương đại Việt Nam.
Câu 2 :
"Và chỉ với bài thơ Thêm một, Trần Hòa Bình ghi tên mình như một thi sĩ tài hoa trên thi đàn Việt Nam đương đại."
Câu 3 :
Câu a: Hình như không phải từ trên trời xuống, mà như ngược lại được "phả" từ cánh đồng lên Câu b: "của một đồng, công một nén là đây" Đây là câu trích dẫn thành quả lao động, đứng riêng như một thành phần bổ sung thông tin cho chủ ngữ "Thành quả ấy".
Câu 4 : .
1. Cách trích dẫn được sử dụng Đoạn (2) trích dẫn danh hiệu, nghề nghiệp và hoạt động thực tế của Trần Hòa Bình: Ông viết báo, làm thơ, vẽ, giảng dạy tại Trường Đại học Sư phạm 2, Học viện Báo chí & Tuyên truyền 2. Tác dụng Chứng minh rằng Trần Hòa Bình là người đa tài, có nhiều thành tựu trong nhiều lĩnh vực khác nhau Tạo nền tảng cho luận điểm chính ở câu 2 về thành công của ông trong thơ ca Tăng tính thuyết phục cho bài viết, giúp độc giả hình dung rõ hơn về con người và sự nghiệp của thi sĩ.
Câu 5 :
Vai trò chính: Bồi bổ, làm rõ hơn luận điểm cốt lõi: Trần Hòa Bình là thi sĩ tài hoa được công nhận trong thơ ca Việt Nam đương đại Kết hợp các bằng chứng đã nêu ở các đoạn trước để củng cố ý kiến của tác giả về giá trị của bài thơ Thêm một Giúp độc giả hiểu rõ hơn tại sao bài thơ Thêm một đủ để khẳng định vị trí của ông trên thế giới thơ.
Câu 6 :
Điều tôi thích nhất trong nghệ thuật nghị luận của tác giả là khả năng kết hợp nhuần nhuyễn giữa việc khắc họa chân dung con người với phân tích chiều sâu tác phẩm, tất cả được thể hiện bằng một giọng văn chân thành, giàu cảm xúc và ngôn ngữ tinh tế. Tác giả đã thành công trong việc giúp độc giả không chỉ hiểu về tài năng của thi sĩ Trần Hòa Bình mà còn cảm nhận được những rung động, những trăn trở sâu kín trong tâm hồn ông qua từng trang thơ. Điều này khiến bài viết không chỉ là một bài phân tích văn học khô khan mà còn là một bức chân dung sống động, đầy tình người về một thi sĩ tài hoa.
Trước hết, truyện ngắn Bát phở là một tác phẩm tiêu biểu của nhà văn Phong Điệp, mang đến cho độc giả những góc nhìn sâu sắc về tình cảm gia đình và nét đẹp văn hóa đời thường Việt Nam. Với không gian quán phở nhỏ bé, tác phẩm đã khắc sâu vào lòng người hình ảnh tình phụ tử và sự hy sinh thầm lặng, đồng thời thể hiện nét đặc sắc trong nghệ thuật viết lách của tác giả. Chủ đề cốt lõi của truyện xoay quanh tình cảm gia đình và sự hy sinh của người cha. Đoạn trích đã khắc họa bối cảnh hai người cha dẫn hai cậu con trai lên thi đại học ở Hà Nội, nhưng chỉ gọi đủ hai bát phở cho hai cậu con trai. Hành động này không đơn thuần là việc tiết kiệm, mà là sự thể hiện tình yêu thương vô bờ bến, khi người cha sẵn lòng nhịn đói để con được no đủ. Hơn nữa, qua lời nói "Chúng mày ăn đi", người cha đã tỏ ra trân trọng những ước mơ học tập của con, muốn mang đến cho con những điều tốt đẹp nhất ngay trong những hoàn cảnh khó khăn.
Ngoài chủ đề tình phụ tử, tác phẩm còn khắc họa nét đẹp văn hóa Hà Nội không gian quán phở nhỏ bé, nơi các sĩ tử từ quê hương đến thi cử gặp gỡ, trao đổi. Ngôn ngữ giản dị, chân thực của Phong Điệp đã giúp độc giả cảm nhận được không khí ấm áp, thân thuộc của quán phở, nơi mọi người chia sẻ niềm vui và nỗi buồn qua những bữa ăn đơn giản. Về mặt nghệ thuật, Phong Điệp đã sử dụng nhiều kỹ thuật viết lách đặc sắc. Đầu tiên là việc xây dựng tình huống gợi hình và gây ấn tượng mạnh mẽ. Việc chỉ có hai bát phở cho bốn người là một chi tiết nhỏ nhưng mang ý nghĩa biểu tượng cao, thể hiện sự hy sinh và tình yêu thương của người cha. Thứ hai, tác giả sử dụng ngôn ngữ đối thoại ngắn gọn, chân thực, phù hợp với tính cách và hoàn cảnh của nhân vật. Lời nói "Phở bò nhé? Tái hay chín?" hay "Thêm cả quả trứng cho chắc bụng nhé" đã giúp độc giả cảm nhận được sự thân thuộc, tự nhiên của không gian quán phở. Cuối cùng, tác giả sử dụng góc nhìn của nhân vật "tôi" là người chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, giúp tăng tính chân thực và sự đồng cảm cho độc giả.