Nguyễn Khánh Huyền

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Khánh Huyền
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: - Chỉ ra dấu hiệu nhận biết thể thơ - Thể thơ của văn bản là song thất lục bát.

- Dấu hiệu nhận biết: Bài thơ được viết theo từng khổ, mỗi khổ gồm bốn câu thơ xen kẽ nhau. Hai câu đầu mỗi khổ là câu bảy chữ (thất), hai câu sau là câu sáu chữ và tám chữ (lục bát). Các câu thơ tuân theo quy luật gieo vần và nhịp điệu nhất định của thể thơ song thất lục bát truyền thống.

Câu 2: Phương thức biểu đạt chính: Biểu cảm

Câu 3: Không gian và thời gian trong bài thơ mang đậm màu sắc hoài niệm và bi kịch cá nhân. Thời có sự dịch chuyển từ quá khứ mười lăm năm trước đầy nhiệt huyết sang hiện tại "tóc bạc" với nỗi sầu muộn, bất lực trước thời thế. Không mở rộng từ cảnh xuân rực rỡ, mênh mông của "non sông, giang sơn" rồi thu hẹp lại trong nỗi cô đơn của nhân vật trữ tình bên chén rượu đào. Sự đan xen này làm nổi bật nỗi đau của một trí thức nặng lòng với nước nhà nhưng sự nghiệp lại dở dang, lẻ bóng.

Câu 4: Nhân vật trữ tình thể hiện nỗi sầu muộn, tiếc nuối khi chí tang bồng, nợ văn chương chưa tròn mà sức lực đã tàn (tóc bạc). Đó còn là sự xót xa, tủi hổ ("tu mi thẹn thùng") trước cảnh nước mất nhà tan và sự bất lực khi sự nghiệp báo chí (tờ Hữu Thanh, An Nam tạp chí) dở dang.

Câu 5: Phép đối (như: Dư đồ rách - nước non tô lại, Gan vàng - tóc bạc) giúp tạo nên sự cân xứng trong cấu trúc câu thơ và nhấn mạnh sự đối lập giữa lý tưởng cao cả với thực tại nghiệt ngã. Về nội dung, nó làm nổi bật ý chí sắt đá của bậc trượng phu trước cảnh nước mất nhà tan, đồng thời bộc lộ nỗi đau đớn, bi kịch khi hoài bão lớn lao bị vùi dập bởi thời thế. Qua đó, phép đối giúp câu thơ giàu nhạc điệu, tăng sức biểu cảm và khắc họa đậm nét tư tưởng yêu nước, trọng danh dự của Tản Đà.


Câu1: Thể thơ song thất lục bát

Câu 2: Phương thức biểu đạt chính: Biểu cảm

Câu 3: Mạch cảm xúc đi từ hoài niệm, xót xa khi nhớ về những nhọc nhằn, hy sinh của cha mẹ trong quá khứ, đến nỗi đau đớn, ân hận khi cha mẹ đã khuất mà con chưa kịp đền đáp, và cuối cùng là sự thành kính, nguyện cầu cho linh hồn cha mẹ được an nghỉ, siêu thoát.

Câu 4: - Đề tài: Tình cảm gia đình (công ơn cha mẹ).

- Chủ đề: Ngợi ca công lao trời biển, sự hy sinh thầm lặng của cha mẹ và bày tỏ lòng hiếu thảo, niềm tiếc thương vô hạn của người con khi không còn cha mẹ ở bên.

Câu 5: Qua bài thơ, em rút ra được bài học cho bản thân là phải trân trọng và báo hiếu cha mẹ ngay khi còn có thể. Bởi lẽ, thời gian vô tình sẽ lấy đi cơ hội phụng dưỡng, khiến chúng ta phải đối mặt với nỗi ân hận muộn màng khi cha mẹ không còn nữa. Vì vậy, mỗi người cần thể hiện lòng hiếu thảo qua những hành động thiết thực ngay hôm nay để không phải nuối tiếc như nhân vật trữ tình trong bài thơ.

Câu 1: Thể thơ song thất lục bát

Câu 2: Những hình ảnh miêu tả ngôi trường trong kí ức ở khổ thơ thứ nhất là:

-Căn trường nho nhỏ.

-Nước vôi xanh.

-Bờ cỏ tươi non.

-Thoảng mùi thơm (mùi của vôi mới, cỏ cây hoặc mùi của tuổi học trò).

Câu 3:

Câu thơ "Đời đẹp quá, tôi buồn sao kịp?" thể hiện một tâm hồn yêu đời tha thiết và sự trân trọng tuyệt đối của nhân vật trữ tình dành cho tuổi thơ. Thế giới của những "giây mơ", "nhung tơ" hiện ra quá rực rỡ và đầy ắp niềm vui, khiến trái tim tác giả luôn tràn ngập hạnh phúc. Chính vẻ đẹp diệu kỳ của những ngày đầu đi học đã choán lấy tâm trí, làm cho những nỗi sầu muộn chưa kịp nảy nở đã bị xua tan bởi sự trong trẻo của ký ức.

Câu 4:

Trong khổ thơ thứ tư, tác giả đã sử dụng biện pháp ẩn dụ thông qua hình ảnh "bóng phù vân" và "mái tóc dần hết xanh" để diễn tả sự trôi đi khắc nghiệt của thời gian. Những hình ảnh này không chỉ gợi lên sự biến đổi của diện mạo con người mà còn nhấn mạnh sự mong manh, tan hợp của tình bạn thuở thiếu thời. Qua đó, nhà thơ bộc lộ nỗi niềm xót xa, nuối tiếc khôn nguôi trước quy luật tàn nhẫn của tạo hóa, đồng thời thể hiện tấm lòng trân trọng và hoài niệm sâu sắc về những kỷ niệm đẹp đẽ dưới mái trường xưa.

Câu 5:

Mái trường không chỉ là nơi truyền thụ kiến thức mà còn là mảnh hồn tinh khôi, lưu giữ những kỷ niệm đẹp nhất của tuổi trẻ. Tình cảm gắn bó với trường lớp chính là sợi dây kết nối con người với quá khứ, trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc giúp ta vượt qua những giông bão khi trưởng thành. Qua bài thơ, mỗi chúng ta thêm trân trọng từng khoảnh khắc dưới mái trường, bởi đó là khoảng thời gian định hình nên tâm hồn và nuôi dưỡng những ước mơ đầu đời thiêng liêng.