Đinh Anh Khoa
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Thể thơ thất ngôn bát cú
Câu 2:
Phương thức biểu đạt chính là:Biểu cảm
Câu 3:
Thời gian: Buổi chiều xuân, gợi sự buồn vắng, suy tư về quá khứ "mười lăm năm trước", "tám năm". Không gian: Rộng lớn nhưng đượm buồn như "non nước", "giời mây", "giang sơn bảng lảng". Không gian này phản chiếu sự cô đơn, lạc lõng của tác giả.
Câu 4:
Nhân vật trữ tình thể hiện nỗi sầu muộn, bế tắc. Đó là sự nuối tiếc về sự nghiệp văn chương, nỗi nhớ bạn tri âm và lòng yêu nước thầm kín khi thấy cảnh nước nhà lầm than "dư đồ rách", "đồng bào xa".
Câu 5:
Phép đối: "Dư đồ rách" đối với "nước non tô lại", "gan vàng" đối với "tóc bạc".Tác dụng giúp câu thơ nhịp nhàng, nhấn mạnh sự đối lập giữa khát vọng cống hiến với thực tại cay đắng. Qua đó làm nổi bật tấm lòng son sắt và nỗi lòng nặng nề của tác giả.
Câu 1: Bài thơ được viết theo thể thơ song thất lục bát
Câu 2: Phương thức biểu đạt chính là biểu cảm.
Câu3
Mạch cảm xúc của bài thơ đi từ nỗi nhớ cha mẹ
Câu 4 Đề tài là tình cảm gia đình, cụ thể là tình cha mẹ. Chủ đề là ca ngợi công lao sinh thành, nuôi dưỡng của cha mẹ và thể hiện nỗi ân hận của người con khi chưa kịp báo đáp.
Câu5
Qua bài thơ em thấy mình cần phải biết yêu thương và trân trọng cha mẹ hơn. Khi còn có thể, nên quan tâm, giúp đỡ và làm cho cha mẹ vui lòng. Không nên để đến lúc mất đi rồi mới hối hận vì chưa kịp báo hiếu.
Câu1
Thể thơ:Tự do
Câu2
những hình ảnh miêu tả về ngôi trường trong kí ức của nhân vật trữ tình ở khổ thơ thứ nhất:cánh đồng nho nhỏ,nước vôi xanh,bờ cỏ tươi non,mùi thơm
Câu3
tác giả muốn nói rằng cuộc sống và tuổi học trò rất đẹp, nhưng vì thời gian trôi nhanh nên chưa kịp vui hết thì đã phải xa, nên cảm thấy tiếc nuối.
Câu4
Đoạn thơ có sử dụng câu hỏi tu từ như “Có mấy…”, “bao lần…”. Tác dụng là làm nổi bật sự thay đổi của thời gian, đồng thời thể hiện nỗi tiếc nuối của tác giả khi tuổi trẻ và kỉ niệm dần qua đi.
Câu5
Bài thơ làm em nhận ra rằng tình cảm với trường lớp rất quan trọng. Đó là nơi có bạn bè, thầy cô và nhiều kỉ niệm đẹp. Khi còn đi học thì có thể mình chưa cảm nhận hết, nhưng khi xa rồi sẽ rất nhớ. Vì vậy, em nghĩ mỗi người nên biết trân trọng quãng thời gian học sinh của mình, sống vui vẻ và gắn bó hơn với lớp học.