Nguyễn Thị Thanh Mai
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:Trong văn bản "Con Kiến và Con Bồ Câu", nhân vật con Kiến hiện lên với những phẩm chất cao đẹp: chăm chỉ, có ý thức lo xa và giàu lòng biết ơn. Trái ngược với sự lười biếng của Châu Chấu, Kiến làm việc miệt mài, tích trữ thức ăn từ mùa hè để lo cho mùa đông giá rét, thể hiện tư duy sống trách nhiệm, biết lo xa. Sự chăm chỉ này không chỉ đảm bảo sự tồn tại của bản thân mà còn vì lợi ích tập thể. Đặc biệt, chi tiết Kiến chịu ơn và tìm cách báo đáp Bồ Câu cho thấy đây là nhân vật trọng tình nghĩa, biết trước biết sau. Nhân vật Kiến là bài học sâu sắc về lối sống lao động cần cù, biết chuẩn bị cho tương lai và tấm lòng nhân hậu, biết ơn. Tóm lại, con Kiến đại diện cho mẫu người chăm chỉ, trách nhiệm và đầy tình cảm..
cau 2:Trong xã hội hiện đại, lễ hội truyền thống vẫn giữ nguyên giá trị cốt lõi, là cầu nối văn hóa, tâm linh và sự gắn kết cộng đồng không thể thay thế. Phản đối quan điểm lễ hội lạc hậu, chúng ta thấy rõ lễ hội là "hồn cốt" dân tộc, nơi giáo dục truyền thống "uống nước nhớ nguồn", đồng thời thúc đẩy du lịch và kinh tế địa phương phát triển. Trước hết, lễ hội truyền thống là không gian văn hóa đặc sắc, lưu giữ bản sắc riêng của dân tộc trước xu thế toàn cầu hóa. Dù cuộc sống có bận rộn, con người luôn cần một điểm tựa tinh thần để hướng về cội nguồn, tổ tiên. Các lễ hội như Tết Nguyên Đán, Giỗ tổ Hùng Vương hay các hội làng không chỉ là dịp vui chơi mà còn là lúc nhắc nhở về đạo lý, giúp thế hệ trẻ hiểu và trân trọng lịch sử. Thứ hai, lễ hội hiện đại đã và đang thích nghi tốt. Nhiều lễ hội được tổ chức quy mô, văn minh hơn, kết hợp hài hòa giữa yếu tố tâm linh truyền thống và các hoạt động văn hóa, giải trí, thể thao phù hợp với thị hiếu đương đại. Điều này không làm mất đi tính thiêng mà còn giúp thu hút đông đảo người dân và du khách, góp phần quảng bá hình ảnh quê hương. Cuối cùng, trong nhịp sống hối hả, lễ hội là "nốt lặng" quý giá để cộng đồng gắn kết, chia sẻ và củng cố tình làng nghĩa xóm. Đó là dịp để mọi người tạm gác lại lo toan, cùng hòa mình vào không gian văn hóa chung. Thay vì loại bỏ, việc bảo tồn và phát huy lễ hội cần đi đôi với loại bỏ các hủ tục, giúp lễ hội trở nên văn minh và ý nghĩa hơn. Tóm lại, lễ hội truyền thống hoàn toàn không lạc hậu mà là báu vật văn hóa vô giá. Việc giữ gìn và phát huy các lễ hội này chính là cách chúng ta khẳng định bản sắc và phát triển bền vững trong thời đại mới.
cau 1:Phương tiện phi ngôn ngữ dược sử dụng trong văn bản là hình ảnh giúp cụ thể hóa nội dung văn bản, giúp người đọc hình dung rõ nét về sự độc đáo, kịch tính của lễ hội và vẻ đẹp của con thuyền độc mộc.
Câu 2: nhằm mục đích giữ gìn , bảo tồn nẹt đẹp văn hóa truyền thống, độc đáo của người dân địa phương ( dân tộc thiểu số) sống lâu đời trên địa bàn huyện la Grai, tỉnh gia lai
Câu 3: hình ảnh chúng trở thành phương tiện vận tải quan trọng, đưa hàng ngàn bộ đội cùng vũ khí, đạn dược vượt sông đánh giặc
Câu 4: •làm rõ nội dung: nhấn mạnh sự đa dạng , to lớn của những anh hùng A Sanh chở trên chiếc thuyền độc mộc , không chỉ người mà cả vũ khí , lương thực
•Tôn vinh hành động: Ca ngợi sự đóng góp thầm lặng nhưng to lớn , tinh thần của cam và lòng yêu nước sâu sắc của người anh hùng trong chiến tranh.
Câu5
• Gìn giữ bản sắc riêng : nhận thức rõ văn hóa là "hồn cốt", làm nên nét độc đáo của dân tộc, giúp chúng ta không bị hòa tan trong bối cảnh toàn cầu hóa .
• Lan tỏa và truyền nghề: thế hệ trẻ cần học hỏi, trân trọng và tích cực quảng bá các giá trị văn hoá ( nghệ thuật, lễ hội truyền thống) đến cộng đồng và bạn bè quốc tế .
• Gắn liền với thực tế: phát huy giá trị văn hóa thông qua việc kết hợp và phát triển du lịch , tạo ra sản phẩm du lịch cộng đồng độc đáo