Nguyễn Duy Khang

Giới thiệu về bản thân

Chào Là YOUTUBER đây .rất vui đc gặp mọi người
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Mỗi sớm mai thức dậy, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua khung cửa sổ, em lại háo hức chuẩn bị cho một ngày đến trường. Niềm vui ấy không chỉ đến từ việc được gặp thầy cô, bạn bè mà còn bởi hành trình quen thuộc trên con đường dẫn tới mái trường thân yêu. Con đường này, dù không quá dài hay quá đặc biệt, nhưng đã trở thành một phần không thể thiếu trong ký ức tuổi thơ em.

Con đường từ nhà em đến trường có lẽ chỉ dài khoảng hơn một cây số. Nó không phải là một đại lộ rộng lớn hay một con phố sầm uất, mà là một con đường làng nhỏ xinh, yên bình. Hai bên đường, những hàng cây xanh mát rợp bóng, những tán lá đan xen vào nhau như tạo thành một mái vòm tự nhiên, che chở cho em khỏi cái nắng gay gắt của buổi sớm hè hay sự se lạnh của ngày đông. Vào mỗi mùa xuân, những cây bằng lăng ven đường lại khoác lên mình tấm áo tím rực rỡ, tô điểm cho cảnh vật thêm phần thơ mộng. Thỉnh thoảng, em còn nghe thấy tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cao, như những người bạn vui vẻ chào đón em đến trường.

Mặt đường được trải nhựa phẳng phiu, sạch sẽ. Thỉnh thoảng, em vẫn bắt gặp những ổ gà nhỏ hay những gờ xi măng lồi lõm, nhưng chúng không làm hành trình của em trở nên khó khăn. Thay vào đó, chúng như những dấu ấn quen thuộc, nhắc nhở em về sự gắn bó với con đường này qua bao năm tháng. Hai bên đường là những ngôi nhà nhỏ xinh của bà con lối xóm, những vườn cây xanh mướt và đôi khi là những cánh đồng lúa bát ngát. Vào những buổi sáng mùa gặt, em còn có thể hít hà mùi hương lúa chín thơm lừng, một mùi hương đặc trưng của quê hương.

Khi em đến gần trường, con đường trở nên nhộn nhịp hơn. Những tốp học sinh với những chiếc xe đạp nhỏ xinh, những bộ đồng phục chỉnh tề nối đuôi nhau tiến về phía cổng trường. Tiếng cười nói ríu rít, tiếng gọi nhau í ới vang vọng cả một khúc đường. Dù có đôi chút ồn ào, nhưng không khí ấy lại mang đến cho em một cảm giác ấm áp, vui tươi, tràn đầy năng lượng cho một ngày học tập mới. Em thường cùng các bạn đạp xe chậm rãi, vừa đi vừa trò chuyện, chia sẻ những câu chuyện vui buồn về bài vở hay những dự định cho ngày hôm đó.

Con đường đến trường không chỉ là nơi em đi lại mỗi ngày, mà còn là người bạn đồng hành, chứng kiến bao kỷ niệm đẹp đẽ của tuổi học trò. Em yêu con đường này, yêu cả những gì thân thuộc, bình dị mà nó mang lại. Sau này, dù có đi đâu về đâu, em tin rằng hình ảnh con đường thân quen này sẽ mãi mãi khắc sâu trong tâm trí em.

Tế Bào thần kinh

Nguyễn Gia Bảo##ngau##qua##tuong##minh##la##gioi##

Dồng Phương Trang là dân tộc thần kinh