Lê Đức Đạt
Giới thiệu về bản thân
a,
- Dấu hiệu nổi bật giúp ta nhận ra lỗi về mạch lạc là lỗi dùng từ liên kết: mặc dù ... nên
b,Các lỗi liên kết trong đoạn văn:
- Về nội dung:
+ Câu 1: đề cập đến việc con người sử dụng điện thoại thay sách
+ Câu 2: con người vứt bỏ thói quen đọc sách
+ Câu 3: nó khó giúp con người tìm được sự yên tĩnh trong tâm hồn
=> Các câu không có mối quan hệ triển khai, bổ sung ý nghĩa cho nhau
- Về phép liên kết:
+ Sử dụng từ nối không phù hợp: mặc dù ... nên
+ Sử dụng phép thế không phù hợp: Từ "nó" ở câu 3 là điện thoại, nhưng lại được đặt sau câu 2 nói về sách khiến người đọc hiểu "nó" thay cho "sách" dẫn đến hiểu sai ý văn bản.
c, Cách sửa:
"Bởi vì không thấy được lợi ích của sách trong việc bồi dưỡng tâm hồn, phát huy trí tưởng tượng và rèn luyện cách suy nghĩ nên không ít người hầu như đã vứt bỏ thói quen đọc sách. Thay vì cầm một cuốn sách để đọc, nhiều người bây giờ chỉ biết lăm lăm trong tay một chiếc điện thoại thông minh. Nó tuy rất tiện lợi trong việc đáp ứng nhu cầu của con người trong cuộc sống hiện đại, nhưng lại khó giúp ta tìm được sự yên tĩnh, lắng sâu trong tâm hồn”.
a,
- Bởi vì phương tiện nối giữa các câu không phù hợp và các câu chưa thống nhất cùng một chủ đề.
b,
- Đoạn văn chưa có phương tiện kết nối hợp lí, các câu không nói về cùng một chủ đề:
+ Câu 1 nói về việc nước ta rất trọng hiền tài
+ Câu 2 giải thích về người hiền tài
+ Câu 3 đề cập đến việc hiền tài đời nào cũng có
+ Câu 4 khẳng định tên tuổi, sự ngiệp của họ được nhân dân ghi nhớ.
=> 4 câu trong đoạn văn đều không cùng một chủ đề với nhau
a,
- Về hình thức, đoạn văn đã có đầy đủ các đặc điểm cơ bản của một đoạn văn
- Về nội dung, đoạn văn đã diễn đạt hoàn chỉnh một luận điểm là quan niệm về người nghệ sĩ
b,
- Mạch lạc về nội dung:
+ Câu 1: Khẳng định bản chất nghệ thuật của con người.
+ Câu 2: Chỉ ra những tác động đến bản chất nghệ thuật ấy.
+ Câu 3: Chỉ ra tinh thần không khuất phục những tác động trên.
+ Câu 4: Khẳng định đó là nghệ sĩ.
=> Mỗi câu văn đều phải dựa vào câu văn trước đó làm tiền đề để nêu ý nghĩa
- Mạch lạc trong phép liên kết:
+ Phép lặp: chỉ, đồng cảm
+ Phép thế: tấm lòng ấy, những người ấy
+ Phép nối: Nói cách khác
c,
_ Dấu hiệu cho thấy mạch lạc giữa đoạn văn này và các đoạn văn khác của văn bản "Yêu và đồng cảm" là có từ nối: "Nói cách khác". Điều ày cho thấy đoạn văn trước đó tác giả đã đề cập đến nội dung về người nghệ sĩ.
d,
- Trong đoạn văn, từ ngữ "người", "đồng cảm", "chỉ" được lặp lại nhiều lần. Việc lặp lại như vậy nhằm tạo ra mạch liên kết trong văn bản, giúp các câu trong đoạn văn cùng thống nhất một chủ đề.
- Văn bản "Hiền tài là nguyên khí của quốc gia" có cách lập luận chặt chẽ, mạch lạc, giàu thuyết phục. Các luận điểm có mối liên hệ chặt chẽ, luận điểm trước là tiền đề để luận điểm sau phát triển.
1.
- Những đoạn văn nói về trẻ thơ, tuổi thơ: đoạn 1, 5, 6
- Những câu nói về trẻ thơ:
+ Trẻ em phần lớn rất giàu lòng đồng cảm
+ Chúng không chỉ đồng cảm với con người mà bằng một cách hết sức tự nhiên, còn đồng cảm với hết thảy sự vật như chó mèo, hoa cỏ, chim cá, bướm sâu,... Chúng hồn nhiên trò chuyện với chó mèo, hồn nhiên hôn lên hoa cỏ, hồn nhiên chơi với búp bê, tấm lòng chúng chân thành mà tự nhiên hơn nghệ sĩ nhiều! Chúng thường để ý đến những việc mà người lớn không chú tâm đến, phát hiện ra những điểm mà người lớn không phát hiện được.
+ Bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật.
- Tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ như vậy nhằm nhấn mạnh nghệ thuật qua cái nhìn của trẻ em là nghệ thuật chân thật, chân chính nhất và tuổi thơ chúng ta có thể dễ dàng cảm nhận được vẻ đẹp đó.
2.
- Điêm tương đồng giữa trẻ em và người nghệ sĩ là giàu lòng đồng cảm.
- Sự khâm phục, trân trọng trẻ em của tác giả được hình thành trên cơ sở tác giả phát hiện "bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật". Trẻ em không chỉ đồng cảm với con người mà bằng một cách hết sức tự nhiên, còn đồng cảm với tất cả sự vật.
1.
- Theo tác giả, mỗi nghề nghiệp có một góc nhìn riêng về sự vật:
+ Nhà khoa học nhìn sự vật dưới góc độ tính chất và cấu tạo
+ Bác làm vườn thấy sức sống của cây
+ Chú thợ mộc chú ý đến chất liệu của cây
+ Người họa sĩ lại nhìn thấy vẻ đẹp, dáng vẻ và giá trị thẩm mỹ của cây
=> Như vậy, mỗi người có cách cảm nhận và mục đích khác nhau, tùy theo nghề nghiệp và mối quan tâm của họ.
2.
- Cái nhìn của người họa sĩ: Họa sĩ thường nhìn sự vật bằng con mắt thẩm mỹ, hướng tới cái đẹp (Mỹ) chứ không phải cái đúng (Chân) hay cái thiện (Thiện). Họ không quan tâm đến giá trị sử dụng hay lợi ích vật chất mà chú trọng đến hình thức, màu sắc, dáng vẻ, vẻ đẹp của sự vật. Trong con mắt nghệ sĩ, mọi vật trong đời thường dù nhỏ bé hay bình dị đều có vẻ đẹp riêng đáng trân trọng.
1.
- Tóm tắt: Một đứa bé vào phòng và giúp tác giả dọn dẹp đồ đạc. Khi dọn, cậu bé đối thoại với các đồ vật như đồng hồ, chén trà, giày dép, bức tranh, ... và kể lại lời "phàn nàn" của chúng.
- Qua câu chuyện, tác giả nhận ra rằng người nghệ sĩ có khả năng cảm nhận đồng cảm rộng hơn người thường.
2.
- Theo tác giả, người nghệ sĩ có lòng đồng cảm sâu rộng hơn: họ không chỉ đồng cảm với con người hay loài vật mà còn biết đặt mình vào vị trí của các đồ vật, sự vật để hiểu, cảm nhận và phát hiện vẻ đẹp tinh tế trong đó.
3.
- Theo em, việc đặt vấn đề của văn bản nghị luận bằng cách kể lại một câu chuyện có tác dụng là:
+ Kéo người đọc vào tình huống cụ thể, sinh động, dễ gây được sự đồng cảm
+ Cung cấp ví dụ minh họa trực quan cho luận điểm
+ Tạo nhạc điệu tự nhiên, hấp dẫn để dẫn tới phần phân tích, luận cứ tiếp theo.