Đàm Ngọc Dương

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đàm Ngọc Dương
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1.
Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba.

Câu 2.
Theo câu chuyện, không ai biết ai là người trồng cây hoàng lan.

Câu 3.

  • Biện pháp tu từ được sử dụng: Nhân hoá (từ “khoác trên mình”).
  • Tác dụng: Biện pháp nhân hoá làm cho cây hoàng lan hiện lên sinh động, có hồn như con người, qua đó thể hiện vẻ đẹp tươi trẻ, tràn đầy sức sống của cây khi mùa xuân đến.

Câu 4. (1,0 điểm)
Hà “run run” và “ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ” vì em xúc động, bất ngờ khi biết những cánh hoa hoàng lan gắn với kỉ niệm thiêng liêng của ông trong thời chiến tranh. Em dần hiểu được tình yêu sâu nặng, nỗi nhớ thương của bà dành cho ông và cho cây hoàng lan, nên trong lòng trào dâng sự kính trọng và thương yêu.

Câu 5.
Gia đình có vai trò vô cùng quan trọng đối với cuộc sống của mỗi con người. Gia đình là nơi ta được sinh ra, yêu thương, che chở và nuôi dưỡng cả về thể chất lẫn tâm hồn. Những kỉ niệm gia đình giúp con người có điểm tựa tinh thần vững chắc để vượt qua khó khăn trong cuộc sống. Vì vậy, mỗi người cần biết trân trọng và giữ gìn hạnh phúc gia đình.


Trong những năm tháng học Tiểu học, em có rất nhiều kỉ niệm đẹp, nhưng trải nghiệm đáng nhớ nhất đối với em là lần đầu tiên tham gia buổi sinh hoạt tập thể nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20–11 khi em học lớp Năm.

Hôm ấy, cả lớp em háo hức chuẩn bị từ rất sớm. Chúng em cùng nhau trang trí lớp học, tập văn nghệ và viết những lời chúc thật đẹp dành tặng thầy cô. Em được phân công tham gia tiết mục múa cùng các bạn nữ trong lớp. Ban đầu, em rất lo lắng vì sợ mình làm sai động tác và ảnh hưởng đến cả đội. Tuy nhiên, nhờ sự động viên của cô giáo chủ nhiệm và sự giúp đỡ của bạn bè, em dần tự tin hơn.

Khi buổi lễ bắt đầu, đứng trên sân khấu nhìn xuống hàng ghế của thầy cô và học sinh toàn trường, tim em đập rất nhanh. Nhưng khi tiếng nhạc vang lên, em nhớ lại những buổi tập vất vả và cố gắng biểu diễn thật tốt. Kết thúc tiết mục, cả đội nhận được những tràng pháo tay giòn giã. Em cảm thấy vô cùng vui sướng và tự hào.

Trải nghiệm ấy đã để lại trong em một kỉ niệm khó quên. Nó giúp em hiểu rằng chỉ cần cố gắng và tự tin, em có thể vượt qua nỗi sợ của bản thân. Đồng thời, em càng thêm yêu quý mái trường Tiểu học – nơi lưu giữ biết bao kỉ niệm hồn nhiên, trong sáng của tuổi thơ.