Tuan Thanh
Giới thiệu về bản thân
Trong cuộc sống, mỗi con người đều có những lúc mắc sai lầm. Có những lỗi lầm nhỏ rồi nhanh chóng bị lãng quên, nhưng cũng có những lỗi lầm để lại dấu ấn sâu đậm, khiến ta day dứt mãi và giúp ta trưởng thành hơn. Đối với tôi, lỗi lầm khiến tôi nhớ nhất chính là một lần tôi vô lễ và làm mẹ buồn – một kỉ niệm mà mỗi khi nhớ lại, lòng tôi vẫn không khỏi ân hận.
Hôm đó là một buổi chiều mưa, sau một ngày học tập mệt mỏi. Tôi vừa trải qua một bài kiểm tra không tốt, tâm trạng vô cùng bực bội và chán nản. Trên đường về nhà, tôi cứ nghĩ mãi về điểm số thấp và lo sợ sẽ bị mẹ trách mắng. Khi vừa bước vào nhà, mẹ đã hỏi han tôi về buổi học và nhắc tôi dọn dẹp lại góc học tập cho gọn gàng. Lúc ấy, vì đang cáu giận và áp lực, tôi đã không kiềm chế được cảm xúc của mình. Tôi trả lời mẹ bằng giọng khó chịu, thậm chí còn lớn tiếng cãi lại.
Khoảnh khắc ấy trôi qua rất nhanh, nhưng tôi vẫn nhớ rõ ánh mắt của mẹ khi nghe những lời nói vô lễ của tôi. Mẹ im lặng, không nói thêm điều gì, chỉ quay đi và tiếp tục công việc của mình. Chính sự im lặng ấy khiến tôi cảm thấy bối rối, nhưng vì lòng tự ái, tôi vẫn không chịu xin lỗi. Tôi vào phòng, đóng cửa lại và nằm dài trên giường, cố gắng quên đi mọi chuyện.
Thế nhưng, càng cố quên, tôi lại càng thấy lòng mình nặng trĩu. Tôi nghe tiếng mưa rơi ngoài hiên, nghe tiếng mẹ lặng lẽ làm việc trong bếp. Hình ảnh mẹ tất bật mỗi ngày để lo cho gia đình, chăm sóc tôi từng bữa ăn, giấc ngủ bỗng hiện lên rõ ràng trong đầu. Tôi chợt nhận ra rằng chỉ vì một phút nóng giận, tôi đã làm tổn thương người luôn yêu thương tôi vô điều kiện. Nghĩ đến đó, tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ và ân hận.
Đến bữa tối, tôi bước ra khỏi phòng. Mẹ vẫn dọn cơm như mọi ngày, không trách móc hay nhắc lại chuyện cũ. Chính sự bao dung ấy khiến tim tôi thắt lại. Trong bữa ăn, tôi gần như không nuốt nổi cơm. Cuối cùng, tôi lấy hết can đảm để nói lời xin lỗi mẹ. Giọng tôi run run, nước mắt cứ thế rơi xuống. Tôi nói rằng tôi biết mình đã sai và mong mẹ tha thứ.
Mẹ nhìn tôi, nhẹ nhàng xoa đầu và bảo rằng mẹ không giận, chỉ buồn vì tôi chưa biết kiểm soát cảm xúc của mình. Mẹ nói rằng ai cũng có lúc mệt mỏi, nhưng không nên trút sự bực bội lên những người yêu thương mình nhất. Những lời nói ấy tuy nhẹ nhàng nhưng đã khắc sâu vào tâm trí tôi.
Sau lần mắc lỗi đó, tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Tôi hiểu rằng nóng giận và ích kỉ chỉ khiến mọi chuyện trở nên tệ hơn. Tôi học cách bình tĩnh, biết lắng nghe và kiềm chế cảm xúc của mình. Mỗi khi cảm thấy căng thẳng, tôi cố gắng hít thở sâu, suy nghĩ tích cực hơn thay vì phản ứng bốc đồng. Tôi cũng quan tâm và giúp đỡ mẹ nhiều hơn, từ những việc nhỏ như quét nhà, rửa bát đến việc tự giác học tập.
Lỗi lầm ấy tuy khiến tôi ân hận, nhưng cũng chính là bài học quý giá giúp tôi trưởng thành hơn. Nó dạy tôi biết trân trọng tình cảm gia đình, sống có trách nhiệm và cư xử đúng mực với những người xung quanh. Đến hôm nay, mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn xem đó là một dấu mốc quan trọng trong hành trình lớn lên của mình.
Tôi hiểu rằng con người không ai là hoàn hảo, điều quan trọng là sau mỗi lỗi lầm, ta biết nhận sai, sửa sai và sống tốt hơn. Và tôi tin rằng, chính từ những sai lầm ấy, tôi đã học được cách trở thành một người con ngoan và một người sống biết yêu thương hơn.
Trong cuộc sống, mỗi con người đều có những lúc mắc sai lầm. Có những lỗi lầm nhỏ rồi nhanh chóng bị lãng quên, nhưng cũng có những lỗi lầm để lại dấu ấn sâu đậm, khiến ta day dứt mãi và giúp ta trưởng thành hơn. Đối với tôi, lỗi lầm khiến tôi nhớ nhất chính là một lần tôi vô lễ và làm mẹ buồn – một kỉ niệm mà mỗi khi nhớ lại, lòng tôi vẫn không khỏi ân hận.
Hôm đó là một buổi chiều mưa, sau một ngày học tập mệt mỏi. Tôi vừa trải qua một bài kiểm tra không tốt, tâm trạng vô cùng bực bội và chán nản. Trên đường về nhà, tôi cứ nghĩ mãi về điểm số thấp và lo sợ sẽ bị mẹ trách mắng. Khi vừa bước vào nhà, mẹ đã hỏi han tôi về buổi học và nhắc tôi dọn dẹp lại góc học tập cho gọn gàng. Lúc ấy, vì đang cáu giận và áp lực, tôi đã không kiềm chế được cảm xúc của mình. Tôi trả lời mẹ bằng giọng khó chịu, thậm chí còn lớn tiếng cãi lại.
Khoảnh khắc ấy trôi qua rất nhanh, nhưng tôi vẫn nhớ rõ ánh mắt của mẹ khi nghe những lời nói vô lễ của tôi. Mẹ im lặng, không nói thêm điều gì, chỉ quay đi và tiếp tục công việc của mình. Chính sự im lặng ấy khiến tôi cảm thấy bối rối, nhưng vì lòng tự ái, tôi vẫn không chịu xin lỗi. Tôi vào phòng, đóng cửa lại và nằm dài trên giường, cố gắng quên đi mọi chuyện.
Thế nhưng, càng cố quên, tôi lại càng thấy lòng mình nặng trĩu. Tôi nghe tiếng mưa rơi ngoài hiên, nghe tiếng mẹ lặng lẽ làm việc trong bếp. Hình ảnh mẹ tất bật mỗi ngày để lo cho gia đình, chăm sóc tôi từng bữa ăn, giấc ngủ bỗng hiện lên rõ ràng trong đầu. Tôi chợt nhận ra rằng chỉ vì một phút nóng giận, tôi đã làm tổn thương người luôn yêu thương tôi vô điều kiện. Nghĩ đến đó, tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ và ân hận.
Đến bữa tối, tôi bước ra khỏi phòng. Mẹ vẫn dọn cơm như mọi ngày, không trách móc hay nhắc lại chuyện cũ. Chính sự bao dung ấy khiến tim tôi thắt lại. Trong bữa ăn, tôi gần như không nuốt nổi cơm. Cuối cùng, tôi lấy hết can đảm để nói lời xin lỗi mẹ. Giọng tôi run run, nước mắt cứ thế rơi xuống. Tôi nói rằng tôi biết mình đã sai và mong mẹ tha thứ.
Mẹ nhìn tôi, nhẹ nhàng xoa đầu và bảo rằng mẹ không giận, chỉ buồn vì tôi chưa biết kiểm soát cảm xúc của mình. Mẹ nói rằng ai cũng có lúc mệt mỏi, nhưng không nên trút sự bực bội lên những người yêu thương mình nhất. Những lời nói ấy tuy nhẹ nhàng nhưng đã khắc sâu vào tâm trí tôi.
Sau lần mắc lỗi đó, tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Tôi hiểu rằng nóng giận và ích kỉ chỉ khiến mọi chuyện trở nên tệ hơn. Tôi học cách bình tĩnh, biết lắng nghe và kiềm chế cảm xúc của mình. Mỗi khi cảm thấy căng thẳng, tôi cố gắng hít thở sâu, suy nghĩ tích cực hơn thay vì phản ứng bốc đồng. Tôi cũng quan tâm và giúp đỡ mẹ nhiều hơn, từ những việc nhỏ như quét nhà, rửa bát đến việc tự giác học tập.
Lỗi lầm ấy tuy khiến tôi ân hận, nhưng cũng chính là bài học quý giá giúp tôi trưởng thành hơn. Nó dạy tôi biết trân trọng tình cảm gia đình, sống có trách nhiệm và cư xử đúng mực với những người xung quanh. Đến hôm nay, mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn xem đó là một dấu mốc quan trọng trong hành trình lớn lên của mình.
Tôi hiểu rằng con người không ai là hoàn hảo, điều quan trọng là sau mỗi lỗi lầm, ta biết nhận sai, sửa sai và sống tốt hơn. Và tôi tin rằng, chính từ những sai lầm ấy, tôi đã học được cách trở thành một người con ngoan và một người sống biết yêu thương hơn.
Trong cuộc sống của mỗi con người, ai cũng có những trải nghiệm đáng nhớ, có khi là niềm vui, có khi là nỗi buồn, nhưng tất cả đều giúp ta trưởng thành hơn. Đối với tôi, trải nghiệm sâu sắc nhất chính là một lần tôi mắc lỗi với mẹ, một kỉ niệm mà tôi không bao giờ quên.
Hôm ấy là một buổi chiều cuối tuần. Sau giờ học, tôi mải mê chơi game cùng bạn bè mà quên mất lời mẹ dặn phải về sớm để phụ giúp việc nhà. Khi mẹ gọi điện nhắc nhở, tôi không những không nghe mà còn tỏ ra khó chịu, trả lời qua loa rồi tiếp tục chơi. Đến tối, khi trở về nhà, tôi thấy mẹ vẫn ngồi chờ trước hiên, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Mẹ không la mắng, chỉ nhẹ nhàng hỏi tôi đã ăn cơm chưa, nhưng ánh mắt buồn của mẹ khiến lòng tôi chùng xuống.
Lúc ấy, tôi bỗng cảm thấy vô cùng ân hận. Tôi nhận ra rằng chỉ vì sự ham chơi và ích kỉ của bản thân mà đã làm mẹ lo lắng và buồn lòng. Mẹ đã vất vả suốt cả ngày để lo cho gia đình, vậy mà tôi lại không biết quan tâm, còn làm tổn thương mẹ. Tối hôm đó, tôi đã mạnh dạn xin lỗi mẹ. Mẹ mỉm cười, xoa đầu tôi và bảo rằng chỉ cần tôi biết nhận lỗi và sửa sai là mẹ đã vui rồi. Chính nụ cười hiền hậu ấy khiến tôi càng thấm thía bài học về tình yêu thương của mẹ.
Sau trải nghiệm ấy, tôi đã thay đổi rất nhiều. Tôi biết sắp xếp thời gian hợp lí hơn, không mải mê chơi bời, luôn cố gắng nghe lời cha mẹ và giúp đỡ những việc nhỏ trong nhà. Trải nghiệm này đã dạy tôi bài học quý giá về lòng hiếu thảo và trách nhiệm của người con.
Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại câu chuyện ấy, tôi vẫn thấy xúc động. Đó không chỉ là một lần mắc lỗi, mà còn là dấu mốc quan trọng giúp tôi trưởng thành hơn trong cuộc sống.
Trong cuộc sống của mỗi con người, ai cũng có những trải nghiệm đáng nhớ, có khi là niềm vui, có khi là nỗi buồn, nhưng tất cả đều giúp ta trưởng thành hơn. Đối với tôi, trải nghiệm sâu sắc nhất chính là một lần tôi mắc lỗi với mẹ, một kỉ niệm mà tôi không bao giờ quên.
Hôm ấy là một buổi chiều cuối tuần. Sau giờ học, tôi mải mê chơi game cùng bạn bè mà quên mất lời mẹ dặn phải về sớm để phụ giúp việc nhà. Khi mẹ gọi điện nhắc nhở, tôi không những không nghe mà còn tỏ ra khó chịu, trả lời qua loa rồi tiếp tục chơi. Đến tối, khi trở về nhà, tôi thấy mẹ vẫn ngồi chờ trước hiên, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Mẹ không la mắng, chỉ nhẹ nhàng hỏi tôi đã ăn cơm chưa, nhưng ánh mắt buồn của mẹ khiến lòng tôi chùng xuống.
Lúc ấy, tôi bỗng cảm thấy vô cùng ân hận. Tôi nhận ra rằng chỉ vì sự ham chơi và ích kỉ của bản thân mà đã làm mẹ lo lắng và buồn lòng. Mẹ đã vất vả suốt cả ngày để lo cho gia đình, vậy mà tôi lại không biết quan tâm, còn làm tổn thương mẹ. Tối hôm đó, tôi đã mạnh dạn xin lỗi mẹ. Mẹ mỉm cười, xoa đầu tôi và bảo rằng chỉ cần tôi biết nhận lỗi và sửa sai là mẹ đã vui rồi. Chính nụ cười hiền hậu ấy khiến tôi càng thấm thía bài học về tình yêu thương của mẹ.
Sau trải nghiệm ấy, tôi đã thay đổi rất nhiều. Tôi biết sắp xếp thời gian hợp lí hơn, không mải mê chơi bời, luôn cố gắng nghe lời cha mẹ và giúp đỡ những việc nhỏ trong nhà. Trải nghiệm này đã dạy tôi bài học quý giá về lòng hiếu thảo và trách nhiệm của người con.
Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại câu chuyện ấy, tôi vẫn thấy xúc động. Đó không chỉ là một lần mắc lỗi, mà còn là dấu mốc quan trọng giúp tôi trưởng thành hơn trong cuộc sống.
I'm going to visit Dragon Bridge.
It's about 29 Kilometres.
You can get there by car.
I'm going to go camping
It's interesting
I'm going to visit Dragon Bridge.
It's about 29 Kilometres.
You can get there by car.
I'm going to go camping
It's interesting