Đào Tiến Tùng
Giới thiệu về bản thân
"Áo cũ rồi, mỗi ngày thêm ngắn
Chỉ đứt sờn màu bạc hai vai"
"Mẹ vá áo mới biết con chóng lớn
Mẹ không còn nhìn rõ chỉ để xâu kim”
"Con chẳng nỡ mỗi lần thay áo mới
Áo dài hơn thấy mẹ cũng già hơn."
"Con chẳng nỡ mỗi lần thay áo mới
Áo dài hơn thấy mẹ cũng già hơn."
Những gì trong năm tháng trôi qua..."
Câu 1:
Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận.
Câu 2:
Nội dung chính: Văn bản suy ngẫm về ý nghĩa nhắc nhở của cái chết, từ đó kêu gọi con người sống nhân ái, bớt ích kỷ và đối xử tốt hơn với những người đang sống quanh mình.
Câu 3:
Biện pháp tu từ đoạn (7): So sánh, ẩn dụ, giả định.
Hiệu quả: Làm cho cái chết trở nên dễ hình dung, giảm cảm giác sợ hãi, đồng thời nhấn mạnh rằng nếu tin vào một “cánh đồng sự sống khác”, con người sẽ sống bớt tham lam và sống thiện hơn ở hiện tại.
Câu 4:
Ý kiến của tác giả: Cái chết là lời nhắc nhở để con người sống tốt hơn, nhân văn hơn.
Đồng tình: Vì cái chết khiến ta nhìn lại cách cư xử của mình và biết trân trọng, yêu thương người đang sống.
Câu 5:
Thông điệp rút ra là:Hãy đối xử tốt với người khi họ còn sống bên cạnh ta.
Lý do vì: sự ra đi của người khác luôn nhắc ta sống tử tế, biết sẻ chia và trân trọng hiện tại.